🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Luân Hồi Dục Đế

Ch.16: Mảnh Ghép Cuối Cùng

~14 phút đọc · 2632 từ · · ⚠️ Báo cáo

Cơn mưa tro tàn từ bầu trời phương nam bắt đầu rơi xuống Hắc Thạch. Những hạt tro li ti phủ trắng mái pháo đài, bám vào tóc và vai áo những người lính đang đứng gác. Nero đứng trên tháp canh, mảnh Hắc Ngọc trong tay phát ra nhịp đập đều đặn như trái tim thứ hai. Đã năm ngày kể từ khi Seraphina rời đi, ba ngày kể từ khi hắn trở về từ kinh đô.

"Ngài nên nghỉ ngơi đi."

Mira bước lên tháp, khoác thêm cho hắn chiếc áo choàng dày. Nero không quay lại, mắt vẫn dán vào vòng xoáy tím đang ngày càng mở rộng ở phía nam.

"Ta không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, ta lại thấy bà ấy."

"Elyria."

"Phải. Bà ấy nói với ta rằng Malachar không phải là quỷ dữ. Chỉ là một người đàn ông đau khổ. Nhưng làm sao một kẻ đã tàn sát hàng nghìn người lại không phải là quỷ dữ."

Mira im lặng một lúc. Nàng nắm lấy bàn tay lạnh giá của Nero, áp vào má mình.

"Có lẽ bà ấy nói đúng. Có lẽ ai cũng có phần người và phần quỷ trong mình. Kể cả ngài."

Nero quay sang nhìn nàng. Đôi mắt đen của hắn giờ đây đã có thêm những vệt tím mờ, di chứng của việc tiếp xúc với Hắc Ngọc quá nhiều. Hắn định nói gì đó, nhưng một tiếng nổ vang lên từ phía nam cắt ngang. Cả hai quay lại nhìn. Vòng xoáy tím đã ngừng quay. Và từ trong lòng nó, một bóng hình khổng lồ bước ra.

Malachar đã đến.

Hắn không còn là cái bóng mờ ảo hay con quái vật đất đá nữa. Hắn giờ đây có hình dạng của một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng đen dài chấm đất. Mái tóc bạc bay trong gió, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than. Khuôn mặt hắn góc cạnh và đẹp một cách đáng sợ, không khác gì bức bích họa trong hầm mộ. Hắn bước đi trên không trung, mỗi bước chân khiến mặt đất bên dưới rung chuyển.

"Tập hợp tất cả. Ngay bây giờ."

Nero hét lên. Tiếng chuông báo động vang khắp Hắc Thạch. Dân quân lao vào vị trí, những ngọn đuốc được thắp lên, những mũi tên được tra vào cung. Lilith xuất hiện bên cạnh Nero, áo choàng đen phần phật trong gió. Kaelen cũng bước lên tháp, gậy gỗ trong tay phát sáng.

"Hắn đến một mình. Không quân đội."

Lilith thì thầm, giọng đầy kinh ngạc. Quả thật, Malachar không mang theo đội quân nào. Chỉ một mình hắn bước ra từ vòng xoáy, và đằng sau hắn, đầm lầy im lặng như tờ.

"Hắn không cần quân đội. Một mình hắn là đủ."

Kaelen đáp. Malachar dừng lại ngay trên cây cầu Đá Đen, nơi Nero từng chiến đấu với Lilith. Hắn đứng đó, lơ lửng trên không, và nhìn thẳng về phía tháp canh. Nhìn thẳng vào Nero. Rồi hắn cất tiếng, giọng trầm và vang như sấm.

"Con trai. Ra đây. Chúng ta cần nói chuyện."

Nero siết chặt dao. Hắn định bước xuống, nhưng Mira giữ tay hắn lại.

"Đừng. Đó là bẫy."

"Không. Nếu hắn muốn giết ta, hắn đã làm rồi. Hắn muốn nói chuyện thật."

Nero gỡ tay nàng ra, rồi nhảy khỏi tháp canh. Huyết Chiến Thể cấp ba giúp hắn tiếp đất nhẹ nhàng trên nền đất cứng. Hắn bước ra cầu, một mình, hai dao cài bên hông. Khi chỉ còn cách Malachar vài chục bước, hắn dừng lại.

"Ta đây."

Malachar từ từ hạ xuống mặt cầu. Khi chân hắn chạm vào đá, những vết nứt lan ra như mạng nhện. Hắn đứng đối diện Nero, cao hơn hắn gần hai cái đầu. Đôi mắt đỏ nhìn xuống đứa con trai, và một nụ cười kỳ lạ hiện lên trên môi hắn.

"Mày giống mẹ mày. Đôi mắt đen đó là của bà ấy."

"Bà ấy đã chết vì ông."

Nero gằn giọng. Malachar lắc đầu. Một cử chỉ chậm rãi và nặng nề.

"Không. Bà ấy chết vì Hội Đồng. Cả hai Hội Đồng. Cả Ánh Sáng lẫn Bóng Đêm. Chúng đã lừa dối ta, lừa dối bà ấy, và giờ chúng lừa dối cả mày."

"Ông nói gì."

Malachar giơ tay lên. Từ lòng bàn tay hắn, một mảnh Hắc Ngọc khác bay ra, lơ lửng trong không trung. Nó to hơn mảnh của Nero, và tỏa ra thứ ánh sáng đen đậm đặc hơn.

"Đây là mảnh trong tim ta. Suốt ba trăm năm, ta đã sống với nó, và nó đã cho ta thấy sự thật. Hội Đồng Ánh Sáng không giam giữ Elyria để duy trì phong ấn. Chúng giam bà ấy để hút sinh lực của bà, để kéo dài tuổi thọ cho chính chúng."

Nero sững người. Hắn nhớ lại những gì đã thấy trong Thánh Điện. Cơ thể Elyria không hề già đi sau ba trăm năm. Bà vẫn trẻ đẹp như trong ký ức của Malachar.

"Điều đó không thể nào. Chính Kaelen nói rằng..."

"Kaelen. Lão pháp sư già đó. Mày có biết lão là ai không."

Malachar cắt ngang. Hắn bước tới gần hơn, và Nero không lùi lại.

"Kaelen là một trong những pháp sư đã phản bội ta. Lão là thành viên của Hội Đồng Bóng Đêm ba trăm năm trước. Chính lão là người đã đề xuất giam Elyria, và chính lão là người đã cấy mảnh Hắc Ngọc vào tim mày khi mày vừa sinh ra."

Mặt đất dưới chân Nero như sụp đổ. Hắn quay lại nhìn tháp canh. Ở đó, Kaelen vẫn đứng, gậy gỗ trong tay phát sáng. Nhưng giờ đây, ánh sáng đó không còn là màu xanh nữa. Nó là màu tím thẫm, cùng màu với Hắc Ngọc.

"Không. Lão đã giúp ta."

"Lão giúp mày để lão có thể kiểm soát mày. Để khi bốn mảnh Hắc Ngọc hợp lại, lão sẽ là người nắm giữ sức mạnh tối thượng. Lão không muốn tiêu diệt ta. Lão muốn trở thành ta."

Nero không muốn tin. Nhưng rồi hắn nhớ lại. Những lời khuyên của Kaelen luôn dẫn hắn đến những tình huống nguy hiểm. Việc chạm vào Hắc Ngọc, việc dịch chuyển đến kinh đô, việc giải thoát Lilith. Tất cả đều có lợi cho một kế hoạch lớn hơn.

"Tại sao ông lại nói cho ta biết."

"Vì ta không muốn mày chết. Dù mày là con trai của kẻ thù, mày vẫn mang dòng máu của Elyria. Và vì ta đã mệt mỏi rồi."

Malachar ngồi xuống, một động tác bình thường đến kỳ lạ đối với một kẻ được coi là chúa tể bóng tối. Hắn nhìn xuống dòng sông cạn bên dưới cầu, đôi mắt đỏ ánh lên vẻ mệt mỏi vô tận.

"Ba trăm năm. Ta đã sống trong căm thù suốt ba trăm năm. Nhưng khi mày chạm vào Hắc Ngọc, ta thấy lại ký ức của Elyria. Ta thấy bà ấy vẫn yêu ta, dù ta đã trở thành quái vật. Và ta nhận ra, những gì ta làm suốt ba trăm năm qua chỉ là hủy diệt. Hủy diệt kẻ thù, hủy diệt đồng minh, hủy diệt chính mình."

Hắn ngước lên nhìn Nero.

"Ta không muốn tiếp tục nữa. Nhưng ta không thể tự kết thúc. Lời nguyền trên Hắc Ngọc ngăn ta làm điều đó. Chỉ có mày mới làm được."

"Bằng cách nào."

"Phá hủy cả bốn mảnh Hắc Ngọc. Nhưng không phải bằng máu của ta, của mẹ mày, và của mày. Đó là lời nói dối của Kaelen. Sự thật là, phải có một người tự nguyện hy sinh linh hồn mình để phá hủy Hắc Ngọc. Và người đó phải là người mang trong mình mảnh Hắc Ngọc thứ tư."

"Mảnh thứ tư ở đâu."

Malachar nhìn thẳng vào mắt Nero. Rồi hắn đặt tay lên ngực trái của chính mình, nơi mảnh Hắc Ngọc vừa bay ra.

"Mảnh thứ tư không phải là một mảnh vỡ. Nó là tình yêu của Elyria dành cho ta. Và nó nằm trong trái tim người mà bà ấy yêu thương nhất. Đó không phải là ta."

Nero cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp.

"Là ta."

"Phải. Khi mày được sinh ra, Elyria đã chuyển mảnh thứ tư vào tim mày. Đó không phải là mảnh Hắc Ngọc. Đó là tình yêu thuần khiết nhất, thứ duy nhất có thể hóa giải lòng thù hận của ta. Và Kaelen biết điều đó. Lão muốn mày tin rằng mày có một mảnh Hắc Ngọc trong tim, để mày sợ hãi và phụ thuộc vào lão."

Nero đặt tay lên ngực trái. Hắn luôn cảm thấy có thứ gì đó khác lạ ở đó, nhưng chưa bao giờ đau đớn hay khó chịu. Nó ấm áp, như một ngọn lửa nhỏ không bao giờ tắt.

"Vậy nếu ta hy sinh linh hồn mình..."

"Thì Hắc Ngọc sẽ bị phá hủy. Ta sẽ chết. Và tất cả những linh hồn bị giam trong Hắc Ngọc suốt ba trăm năm sẽ được giải thoát. Kể cả Elyria."

Malachar đứng dậy, bước tới gần Nero. Hắn đặt bàn tay lên vai con trai, và lần đầu tiên, cử chỉ đó không mang theo sự đe dọa nào.

"Nhưng ta không muốn mày hy sinh. Còn một cách khác. Hợp nhất cả bốn mảnh, nhưng thay vì phá hủy chúng, chúng ta sẽ thanh tẩy chúng. Dùng chính tình yêu của Elyria để xóa bỏ lời nguyền, mà không cần ai phải chết."

"Nhưng làm sao để hợp nhất chúng."

"Chúng ta cần mảnh trong tay mày, mảnh trong tay ta, mảnh trong Thánh Điện Ánh Sáng, và mảnh trong tim mày. Bốn mảnh hợp lại, và Elyria sẽ trở về. Bà ấy là chủ nhân thực sự của Hắc Ngọc. Chỉ bà ấy mới có thể thanh tẩy nó."

Nero nhìn Malachar. Hắn tìm kiếm sự giả dối trong đôi mắt đỏ đó, nhưng không thấy. Chỉ có sự mệt mỏi, và một tia hy vọng mong manh.

"Tại sao ông lại thay đổi."

"Vì khi mày chạm vào Hắc Ngọc, ta thấy được trái tim mày. Và ta thấy Elyria trong đó. Bà ấy chưa bao giờ rời bỏ ta. Bà ấy vẫn yêu ta, dù ta đã trở thành thứ tồi tệ nhất thế gian này. Và tình yêu đó đáng để ta từ bỏ thù hận."

Một tiếng động vang lên từ phía tháp canh. Cả hai quay lại. Kaelen đang bước ra, gậy gỗ trong tay phát ra thứ ánh sáng tím đầy đe dọa. Phía sau lão, Lilith và Mira đã bị trói bằng những sợi xích ma thuật.

"Đủ rồi. Trò chơi kết thúc."

Kaelen nói, giọng lão giờ đây không còn vẻ già nua yếu ớt nữa. Nó tràn đầy quyền lực và sự lạnh lùng.

"Malachar. Mày yếu đuối hơn tao tưởng. Ba trăm năm bị giam cầm đã biến mày thành một lão già mềm yếu. Còn thằng nhóc kia, mày đã làm rất tốt vai trò của mình. Mang mảnh Hắc Ngọc đến đây, đúng như tao đã sắp đặt."

"Lão già khốn khiếp."

Nero rít lên, rút dao ra. Nhưng Malachar giữ tay hắn lại.

"Đừng. Lão mạnh hơn mày tưởng. Lão đã hấp thụ sinh lực của Elyria suốt ba trăm năm. Lão gần như bất tử."

"Đúng vậy. Và giờ, với bốn mảnh Hắc Ngọc, tao sẽ trở thành thần. Còn hai cha con chúng mày sẽ chết cùng nhau. Thơ mộng nhỉ."

Kaelen giơ gậy lên. Những sợi xích ma thuật lao ra từ đầu gậy, quấn lấy Nero và Malachar. Cả hai bị kéo ngã xuống mặt cầu. Mira hét lên trong vô vọng. Lilith vùng vẫy nhưng không thoát được.

"Ngươi đã chờ đợi ba trăm năm cho khoảnh khắc này. Nhưng ngươi quên một điều."

Malachar nói, giọng hắn vẫn bình tĩnh đến kỳ lạ. Kaelen nhướng mày.

"Điều gì."

"Ngươi quên rằng Elyria yêu ta. Và tình yêu của bà ấy không bao giờ chết."

Ngay khi Malachar dứt lời, mảnh Hắc Ngọc trong tay Nero bùng sáng. Rồi mảnh trong tay Malachar cũng sáng lên. Hai luồng sáng tím và đen quyện vào nhau, tạo thành một cột sáng bắn thẳng lên trời. Từ phương bắc, một luồng sáng thứ ba từ Thánh Điện Ánh Sáng cũng lao tới. Và từ trong tim Nero, một luồng sáng thứ tư, màu trắng tinh khiết, bắn ra.

Bốn luồng sáng gặp nhau trên bầu trời Hắc Thạch. Chúng xoắn vào nhau, tạo thành một hình người phụ nữ khổng lồ với mái tóc bạc và đôi mắt tím. Elyria. Bà mở mắt, và mỉm cười.

"Đủ rồi. Trò chơi kết thúc."

Bà nói, giọng vang vọng khắp không trung. Rồi bà giơ tay lên, và những sợi xích của Kaelen tan ra như bụi. Lão pháp sư lùi lại, gương mặt tái nhợt vì kinh hoàng.

"Không thể nào. Bà đã chết rồi."

"Ta chưa bao giờ chết, Kaelen. Ta chỉ chờ đợi. Chờ đến khi con trai ta đủ mạnh, và chồng ta đủ tỉnh táo để nhận ra sự thật."

Elyria hạ xuống, đứng giữa Nero và Malachar. Bà nắm lấy tay cả hai, và một luồng năng lượng ấm áp chạy qua họ.

"Giờ thì. Hợp nhất."

Bốn mảnh Hắc Ngọc bay lên, xoay tròn xung quanh họ. Rồi chúng hợp lại thành một viên ngọc hoàn chỉnh, màu tím sẫm với những đường vân trắng tinh khiết. Nó lơ lửng trước mặt Elyria, và bà đặt tay lên nó.

"Lời nguyền trên Hắc Ngọc được hóa giải. Tất cả linh hồn bị giam cầm được tự do. Malachar, chồng ta, trở lại làm người."

Một luồng sáng bùng lên từ Hắc Ngọc. Malachar quỳ xuống, cơ thể hắn run lên dữ dội. Lớp vỏ bọc bất tử tan ra, để lộ một người đàn ông bình thường với mái tóc bạc và đôi mắt đỏ đã dịu xuống thành màu nâu ấm áp. Hắn ngước lên nhìn Elyria, nước mắt chảy dài trên má.

"Elyria. Xin lỗi vì tất cả."

"Không cần xin lỗi. Chúng ta có thời gian. Rất nhiều thời gian."

Elyria cúi xuống ôm lấy chồng. Rồi bà quay sang Nero, người vẫn đang đứng im như trời trồng.

"Con trai. Cảm ơn con đã tin vào tình yêu."

Nero không nói được gì. Hắn chỉ nhìn hai người, cha và mẹ của thân xác này, những con người đã bị chia cắt suốt ba trăm năm. Và hắn cảm thấy một thứ gì đó ấm áp trong lòng. Có lẽ đó là tình yêu của Elyria, mảnh ghép thứ tư, vẫn luôn ở đó trong tim hắn.

Phía sau, Kaelen gục xuống. Cơ thể lão tan ra thành tro bụi, sinh lực ba trăm năm bị rút cạn khi Hắc Ngọc bị thanh tẩy. Mira và Lilith được giải thoát, chạy về phía Nero.

"Ngài không sao chứ."

Mira ôm chầm lấy hắn. Nero gật đầu, vòng tay ôm lại nàng. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi vòng xoáy tím đã tan biến. Những đám mây đen rút đi, để lộ ánh bình minh đầu tiên.

"Chúng ta đã thắng."

Lilith thì thầm. Nhưng Nero biết, chiến thắng này không phải của riêng ai. Nó là của Elyria, của Malachar, của tất cả những linh hồn đã bị giam cầm suốt ba trăm năm.

Và của hắn. Nero Ravik, hay Lăng Thần. Một linh hồn ngoại lai đã tìm thấy gia đình ở thế giới này.

💬 Bình luận (0)