Giữa lúc trận Vạn Quỷ Trận đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, khi số lượng yêu quái còn lại trên bình nguyên đã giảm đi đáng kể nhưng vẫn còn hơn hai mươi con đang tiếp tục tấn công dữ dội, cả chiến trường vẫn còn chìm trong khói bụi mịt mù và tiếng hò hét không ngừng nghỉ vang vọng từ khắp mọi hướng, một tình huống nguy hiểm bất ngờ xảy đến với Phong. Trong lúc mải mê truy đuổi một con Hóa Yêu cấp năm đang cố gắng chạy trốn về phía rìa bình nguyên, cậu vô tình tách xa khỏi vị trí của Nguyệt Nhi và Vân Thần, khoảng cách giữa họ ngày càng nới rộng theo từng bước chân vội vã. Trong sự hỗn loạn tột độ của trận chiến, việc mất dấu đồng đội chỉ trong vài khắc là điều hoàn toàn có thể xảy ra, đặc biệt khi mỗi người đều đang dồn toàn bộ sự tập trung vào việc tiêu diệt hoặc né tránh những con yêu quái đang không ngừng tấn công từ mọi phía, khiến việc quan sát toàn cục trở nên vô cùng khó khăn ngay cả với những thí sinh có khả năng quan sát sắc bén nhất. Khói bụi mù mịt bốc lên từ khắp mọi hướng trên bình nguyên, hòa lẫn với tiếng gào thét không ngừng nghỉ của cả yêu quái lẫn con người, tạo nên một bức tranh hỗn loạn đến mức chỉ cần lơ là một khắc, người ta có thể hoàn toàn mất phương hướng giữa chiến trường rộng lớn này.
Và rồi, khi Phong nhận ra sự nguy hiểm của tình huống thì đã quá muộn , mười con yêu quái khác nhau, từ Dạ Yêu cấp ba đến Hóa Yêu cấp bốn, đã âm thầm bao vây lấy cậu từ mọi phía, tạo thành một vòng vây khép kín không còn lối thoát dễ dàng nào. Đây rõ ràng không phải một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một chiến thuật săn mồi có tổ chức, có lẽ do chính sự điều khiển tinh vi của Diêm Chước thông qua trận pháp kiểm soát toàn bộ đàn yêu quái. Có lẽ, vị Doanh Soái Hỏa Thần ấy, với kinh nghiệm dày dạn của mình, đã nhận ra tiềm năng đặc biệt ẩn giấu trong con người Phong ngay từ những khoảnh khắc đầu tiên của trận chiến, và cố tình tạo ra một hoàn cảnh nguy hiểm tột cùng như một phép thử, để xem liệu tiềm năng ấy có thực sự tồn tại hay chỉ là một sự tưởng tượng thoáng qua trong tâm trí ông.
"Không ổn rồi." Phong lẩm bẩm, ánh mắt cậu quét nhanh qua vòng vây đang siết chặt dần, tính toán trong đầu về khả năng chiến đấu đơn độc trước một lực lượng đông đảo như vậy. Trong mười bảy năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên cậu thực sự đối diện với khả năng bản thân có thể gục ngã ngay tại đây, giữa một kỳ thi vốn dĩ được xem là con đường mở ra tương lai, chứ không phải nơi kết thúc mọi thứ. Cậu hét lớn, cố gắng gọi Nguyệt Nhi và Vân Thần, nhưng tiếng gào rú của yêu quái xung quanh cùng khoảng cách quá xa đã át đi hoàn toàn âm thanh ấy, không một ai kịp nghe thấy để đến ứng cứu.
Cảm giác nóng bừng trong lồng ngực cậu, vốn đã âm ỉ từ trước đó, giờ đây bất chợt bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, như thể chính hoàn cảnh nguy hiểm tột cùng này đã trở thành chất xúc tác cuối cùng để đánh thức hoàn toàn thứ sức mạnh đang ngủ yên trong huyết mạch cậu. Đôi mắt bạch ngọc xanh nhạt của Phong bắt đầu phát ra một luồng ánh sáng mờ nhạt, ban đầu chỉ là một tia sáng le lói, nhưng nhanh chóng lan tỏa mạnh mẽ hơn theo từng nhịp tim đập dồn dập.
"Cái này..." Phong thầm nghĩ, cảm nhận rõ ràng một luồng năng lượng xa lạ nhưng cũng vô cùng quen thuộc đang chảy dọc theo từng mạch máu trong cơ thể mình, một cảm giác vừa choáng ngợp, vừa mang lại một sự tự tin kỳ lạ chưa từng có trước đây. Đây không giống bất kỳ cảm giác nào cậu từng trải nghiệm trong suốt quá trình luyện tập kiếm thuật dưới sự chỉ dạy của sư phụ, một thứ gì đó nguyên sơ, thuần khiết hơn nhiều, như thể nó đã tồn tại từ trước cả khi cậu sinh ra, chỉ đang chờ đợi đúng thời điểm để bộc lộ hoàn toàn. Cơ thể cậu như đang được tái tạo lại từ bên trong, từng thớ cơ, từng đường gân đều căng lên với một sức sống mãnh liệt hoàn toàn khác biệt so với trạng thái mệt mỏi rã rời chỉ vài khắc trước đó, như thể toàn bộ sự kiệt sức tích tụ suốt trận chiến kéo dài đã bị cuốn phăng đi bởi luồng năng lượng mới mẻ này.
Con Dạ Yêu gần nhất, có lẽ vì nhận thấy sự thay đổi bất thường đang diễn ra, đã không chần chừ mà lao thẳng vào tấn công trước, móng vuốt sắc nhọn vung ra nhắm thẳng vào Phong với tốc độ kinh hoàng. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm nhận được thời gian dường như đang chậm lại, mọi chuyển động của con yêu quái trở nên rõ ràng đến kỳ lạ trong tầm mắt cậu, như thể khả năng quan sát vốn đã sắc bén của cậu giờ đây đã được nâng lên một tầm cao hoàn toàn mới.
Phong né tránh đòn tấn công một cách dễ dàng, thanh kiếm trong tay vung lên với một tốc độ và lực đạo vượt xa những gì cậu từng thể hiện trong suốt tám vòng thi trước đó, chém đứt gọn con Dạ Yêu ấy chỉ trong một nhát duy nhất. Máu đen của con yêu quái vọt lên trong không trung, nhưng Phong đã né tránh dòng máu ấy một cách nhẹ nhàng bằng một bước chân nhỏ, thân pháp của cậu trong khoảnh khắc ấy mang một sự uyển chuyển gần như thanh thoát, hoàn toàn trái ngược với những động tác có phần thô ráp, dựa nhiều vào sức mạnh cơ bắp mà cậu vẫn thường sử dụng trước đây. Không dừng lại, cậu tiếp tục xoay người, thanh kiếm vẽ nên một vòng cung hoàn hảo, lần lượt hạ gục thêm hai con yêu quái khác đang cố gắng tấn công từ hai bên sườn.
Ánh sáng bạch ngọc từ đôi mắt cậu ngày càng trở nên rực rỡ hơn, và trong khoảnh khắc ấy, một sự thay đổi kỳ lạ khác cũng bắt đầu diễn ra , Phong cảm nhận được, dù chỉ mơ hồ, rằng cậu đang bắt đầu có thể điều khiển được luồng năng lượng ấy theo ý muốn của mình, không còn hoàn toàn bị nó chi phối một cách bản năng như những khoảnh khắc đầu tiên.
"Nếu đây thực sự là sức mạnh mà sư phụ từng nhắc đến," Phong thầm nghĩ, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc cảm nhận và định hướng luồng năng lượng đang chảy trong cơ thể mình, "vậy thì mình phải học cách làm chủ nó, ngay bây giờ."
Cậu hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi giữa lúc bảy con yêu quái còn lại đang tiếp tục siết chặt vòng vây, dồn toàn bộ sự tập trung vào việc điều hòa luồng năng lượng ấy, thay vì để nó bùng phát một cách hỗn loạn, mất kiểm soát. Và khi cậu mở mắt ra, đôi mắt bạch ngọc xanh nhạt của cậu đã hoàn toàn chuyển sang một sắc thái rực rỡ hơn, phát sáng có chủ đích, không còn là một phản ứng bản năng vô thức nữa.
"Đến đây." Phong nói, giọng điệu của cậu mang một sự tự tin mới mẻ, gần như là một lời mời gọi đầy thách thức dành cho những con yêu quái còn lại đang bao vây quanh mình.
Bảy con yêu quái đồng loạt lao vào tấn công từ mọi hướng, một đòn tấn công phối hợp mà trong hoàn cảnh bình thường, có lẽ sẽ khiến ngay cả một Yêu Sư dày dạn kinh nghiệm cũng phải chật vật để đối phó. Nhưng Phong, với sức mạnh mới được kiểm soát một phần ấy, đã thực hiện một động tác xoay người toàn diện, thanh kiếm trong tay vẽ nên một vòng tròn ánh sáng bạc lấp lánh bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh cậu, một chiêu kiếm duy nhất nhưng lại mang sức mạnh quét sạch toàn bộ bảy con yêu quái cùng lúc, thân hình chúng đồng loạt gục ngã xuống mặt đất, không còn một chút sức kháng cự nào. Ánh sáng bạc từ chiêu kiếm ấy còn lưu lại trong không khí thêm vài khắc sau khi trận đánh kết thúc, như những vệt sao băng mờ dần trên nền trời đêm, một cảnh tượng đẹp đến mức siêu thực giữa bối cảnh tàn khốc của chiến trường, khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng phải sững sờ trong giây lát trước khi kịp phản ứng lại thực tại.
Sự tĩnh lặng đột ngột bao trùm lấy khu vực xung quanh Phong sau khi chiêu kiếm ấy hoàn tất, chỉ còn lại cậu đứng đó, hơi thở gấp gáp, ánh sáng bạch ngọc trong đôi mắt cậu dần dần dịu lại nhưng vẫn chưa hoàn toàn tắt hẳn, như một dư âm còn sót lại của sức mạnh vừa được thức tỉnh. Xác của mười con yêu quái nằm rải rác xung quanh cậu tạo thành một vòng tròn gần như hoàn hảo, một minh chứng câm lặng nhưng đầy sức nặng cho sức mạnh vừa được bộc lộ, khiến ngay cả bản thân Phong cũng phải mất một lúc lâu để có thể tin rằng chính mình vừa thực hiện được điều đó.
Từ một khoảng cách không xa, Diêm Chước đã tận mắt chứng kiến toàn bộ diễn biến ấy, thân hình cao lớn của ông đứng sững lại trên mô đất cao, đôi mắt sắc bén của ông mở to hết cỡ trong một sự kinh ngạc hiếm khi nào ông để lộ ra trước mặt bất kỳ ai. Ông vội vàng lao tới gần hơn, muốn xác nhận rõ ràng những gì mình vừa chứng kiến không phải là một ảo giác do sự căng thẳng của trận chiến gây ra.
Khi đứng đủ gần để quan sát rõ ràng gương mặt của Phong, đôi mắt bạch ngọc xanh nhạt vẫn còn vương lại chút ánh sáng mờ nhạt, Diêm Chước khẽ thốt lên, giọng nói của ông run rẩy một cách kỳ lạ, hoàn toàn khác với vẻ uy nghiêm, sôi nổi thường thấy.
"Kỳ gia..." Ông lẩm bẩm, ánh mắt không rời khỏi Phong, một sự xúc động khó diễn tả bằng lời dần dần hiện lên trên gương mặt dày dạn phong trần của ông. "Thật sự còn người."
Phong đứng đó, thở dốc, chưa hoàn toàn hiểu rõ ý nghĩa đằng sau câu nói đầy ẩn ý ấy, nhưng cậu cảm nhận được rõ ràng rằng, vị Doanh Soái đứng trước mặt mình đang nhìn cậu bằng một ánh mắt hoàn toàn khác, một sự pha trộn giữa kinh ngạc, xúc động, và một điều gì đó giống như sự nhận ra một mảnh ghép quan trọng đã thất lạc từ rất lâu. Trong suốt hàng chục năm phục vụ Huyền Cơ Các, Diêm Chước đã từng nghe qua vô số truyền thuyết, những câu chuyện được kể lại qua nhiều thế hệ về một dòng huyết mạch cổ xưa từng gắn liền với sự ra đời của chính tổ chức này, nhưng chưa bao giờ ông dám tin rằng mình sẽ có ngày tận mắt chứng kiến dấu hiệu thức tỉnh của nó, đặc biệt là ở một thí sinh trẻ tuổi vô danh mà ông chỉ mới biết đến trong suốt chín vòng thi vừa qua.
"Kỳ gia là..." Phong định hỏi, nhưng chưa kịp hoàn thành câu hỏi thì Diêm Chước đã nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, ánh mắt ông lộ rõ một sự do dự, như đang cân nhắc xem có nên tiết lộ thêm điều gì hay không trong hoàn cảnh hiện tại.
"Không có gì." Ông đáp, giọng điệu cố gắng trở lại vẻ nghiêm nghị thường thấy của một giám khảo. "Ngươi đã hoàn thành xuất sắc phần thi của mình. Hãy tìm lại đồng đội của ngươi, trận chiến sắp kết thúc rồi."
Nói xong, ông quay người rời đi, nhưng Phong vẫn kịp nhận ra một sự căng thẳng bất thường trong dáng đi của vị Doanh Soái ấy, như thể ông đang mang trong lòng một điều gì đó quan trọng mà không thể chia sẻ ngay lúc này. Có lẽ, quy định bảo mật nghiêm ngặt nào đó của Huyền Cơ Các, hoặc một lời hứa đã được đưa ra từ rất lâu trước đây với một ai đó mà Phong chưa từng biết đến, đang ngăn cản ông tiết lộ thêm bất kỳ chi tiết nào về cái tên "Kỳ gia" bí ẩn ấy, dù rõ ràng trong lòng ông đang có một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội giữa việc tuân thủ quy tắc và mong muốn giúp đỡ một thí sinh trẻ tuổi đang khao khát tìm kiếm sự thật về nguồn gốc của chính mình. Cậu đứng đó một lúc, ánh mắt dõi theo bóng lưng đang rời xa của Diêm Chước, trong lòng dấy lên vô số câu hỏi mới về chính thân thế của mình, về cái tên "Kỳ gia" đầy bí ẩn ấy, một manh mối mới có thể liên quan mật thiết đến những gì cậu vẫn luôn tìm kiếm về người mẹ đã biến mất từ mười một năm về trước. Cái tên "Kỳ gia" ấy, dù chỉ là hai từ ngắn ngủi, lại mang một sức nặng kỳ lạ trong lòng cậu, như thể chúng đang khẽ khàng gõ cửa một cánh cửa đã bị lãng quên từ rất lâu, một cánh cửa dẫn đến những câu trả lời mà cậu đã khao khát tìm kiếm suốt hơn mười năm ròng rã, kể từ cái ngày định mệnh khi mẹ cậu rời khỏi căn nhà nhỏ ở Làng Kiếm Phong mà không bao giờ quay trở lại.
Không lâu sau, Nguyệt Nhi và Vân Thần tìm được đến chỗ Phong, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm khi thấy cậu vẫn bình an vô sự, dù gương mặt cả hai đều lộ rõ sự lo lắng đã trải qua trong suốt khoảng thời gian tìm kiếm. Vân Thần nhanh chóng kiểm tra qua loa tình trạng thể chất của Phong, đôi mắt anh dừng lại một khoảnh khắc dài hơn bình thường nơi đôi mắt bạch ngọc vẫn còn vương chút ánh sáng mờ nhạt, một sự tò mò chuyên môn thoáng qua trước khi anh quyết định không hỏi han gì thêm ngay lúc này.
"Ngươi không sao chứ?" Nguyệt Nhi hỏi, ánh mắt nàng quét nhanh qua người Phong để kiểm tra xem có vết thương nào đáng lo ngại hay không.
"Ta ổn." Phong đáp, nhưng ánh mắt cậu vẫn còn phảng phất sự trầm ngâm về những gì vừa xảy ra, về câu nói đầy ẩn ý của Diêm Chước vẫn còn vang vọng trong tâm trí cậu. Vân Thần khẽ liếc nhìn cậu thêm một lần nữa, đôi mắt trầm tĩnh của anh dường như đã nhận ra có điều gì đó khác thường vừa xảy ra, nhưng anh chỉ lặng lẽ gật đầu, không gặng hỏi, tôn trọng khoảng không gian riêng tư mà Phong dường như đang rất cần trong lúc này.
Không lâu sau đó, tiếng chuông báo hiệu kết thúc vòng thi vang lên khắp bình nguyên, những con yêu quái còn sót lại đồng loạt biến mất trong một luồng ánh sáng, đánh dấu sự kết thúc chính thức của Vạn Quỷ Trận. Sự im lặng đột ngột thay thế cho tiếng gào thét hỗn loạn suốt hơn một canh giờ vừa qua mang đến một cảm giác lạ lẫm, gần như siêu thực, khiến không ít thí sinh còn đứng vững phải mất một lúc mới có thể tin rằng thử thách khốc liệt nhất từ trước đến nay đã thực sự khép lại. Kết quả cuối cùng được công bố không lâu sau đó , trong số bốn mươi mốt thí sinh bước vào vòng thi này, chỉ còn lại bốn mươi người trụ vững đến cuối cùng, một tỷ lệ đào thải khắc nghiệt phản ánh đúng bản chất của vòng thi được xem là thử thách sinh tử thực sự đầu tiên trong toàn bộ kỳ thi tuyển chọn Yêu Sư, cùng với việc kiểm đếm cho thấy tổng số thí sinh còn lại trong toàn bộ kỳ thi, tính từ vòng đầu tiên, đã giảm xuống chỉ còn khoảng bốn mươi trong tổng số một trăm thí sinh ban đầu tham gia tranh tài.
Phong đứng giữa bình nguyên đầy dấu vết của trận chiến khốc liệt vừa qua, ánh mắt cậu dõi ra xa nơi Diêm Chước đã khuất dạng từ lâu, trong lòng thầm nghĩ rằng, có lẽ, con đường tìm kiếm sự thật về nguồn gốc của chính mình, về người mẹ đã biến mất, giờ đây đã có thêm một manh mối quan trọng mà cậu nhất định sẽ phải theo đuổi đến cùng, dù con đường phía trước còn ẩn chứa bao nhiêu bí ẩn chưa được vén màn. Nguyệt Nhi, đứng cạnh cậu, nhận ra sự trầm ngâm khác thường trong ánh mắt Phong, khẽ đặt tay lên vai cậu, không hỏi han gì thêm, chỉ đơn giản là một cử chỉ im lặng thể hiện sự đồng hành, như một lời nhắc nhở rằng, dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, cậu sẽ không phải một mình đối mặt với nó.