🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← LINH THẦN TRỤC QUỶ LỤC

Ch.46: RA KHỎI BÓNG TỐI

📖 Quyển 1: LINH HUYẾT THỨC TỈNH

~16 phút đọc · 3074 từ · ⚠️ Báo cáo

Sau khi Phong bước ra khỏi tòa tháp Mê Hồn Trận với tốc độ nhanh nhất trong số bốn mươi mốt thí sinh, cậu ngồi lặng lẽ trên phiến đá lớn gần cổng vào, ánh mắt không rời khỏi cánh cổng vẫn còn đóng chặt, chờ đợi từng người bạn đồng hành của mình lần lượt bước ra ánh sáng. Thời gian trôi qua chậm rãi đến mức khiến người ta có cảm giác mỗi khắc đều kéo dài gấp đôi bình thường, chỉ có tiếng gió lạnh vẫn không ngừng rít qua những khe đá cổ kính, xen lẫn tiếng bước chân của Hàn Mộc Uyên đi đi lại lại gần cổng tháp, đôi mắt bà không ngừng dõi theo cuốn sổ ghi chép nhỏ trong tay, cẩn thận đánh dấu thời gian của từng người bước ra.

Xung quanh Phong, thỉnh thoảng lại có một luồng ánh sáng khác lóe lên từ cánh cổng, đưa những thí sinh khác trở về từ không gian ký ức của riêng họ , có người bước ra với gương mặt nhẹ nhõm, ánh mắt sáng rực như vừa trút bỏ được một gánh nặng đè lên vai suốt nhiều năm; có người lại bước ra với đôi mắt đỏ hoe, dáng vẻ loạng choạng cần người dìu đỡ; cũng có người dù đã bước ra khỏi trận pháp, nhưng ánh mắt vẫn còn phảng phất một sự trống rỗng khó tả, như thể một phần tâm hồn họ vẫn còn mắc kẹt lại đâu đó trong không gian ký ức vừa rồi. Đàm Thiết Phong là một trong số những người bước ra sớm, gương mặt anh mang một vẻ trầm ngâm sâu sắc hơn hẳn thường ngày, khẽ gật đầu chào Phong từ xa trước khi lặng lẽ tìm một góc yên tĩnh để ngồi xuống, không muốn bị làm phiền.

Nửa khắc sau, cánh cổng lại một lần nữa phát ra luồng ánh sáng trắng bạc, và từ trong đó, hình dáng của Vân Thần dần dần hiện ra, bước những bước chân vững chãi tiến ra khoảng sân trống trải. Gương mặt anh mang một vẻ phẳng lặng đến đáng sợ, không một chút xúc động nào lộ ra ngoài, đến mức Phong đứng từ xa quan sát cũng phải khẽ nhíu mày, tự hỏi liệu người bạn đồng hành trầm tĩnh của mình đã trải qua điều gì bên trong không gian ký ức ấy.

"Huynh ổn chứ?" Phong hỏi, bước tới gần, ánh mắt quan sát kỹ lưỡng từng biểu cảm trên gương mặt Vân Thần.

"Ổn." Vân Thần đáp, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh thường thấy, nhưng có một sự trống rỗng nhàn nhạt ẩn sau đó mà chỉ những ai đủ tinh tế mới nhận ra được. "Ta chỉ... phân tích lại toàn bộ sự việc theo đúng cách mà một thầy thuốc vẫn thường làm khi đối diện với một ca bệnh khó."

Hàn Mộc Uyên, đứng không xa đó, đã nghe thấy trọn vẹn câu trả lời ấy, ánh mắt bà dừng lại nơi Vân Thần một khoảng thời gian dài hơn hẳn bình thường, như đang cố gắng thấu hiểu cơ chế tâm lý kỳ lạ mà chàng trai trẻ tuổi này vừa áp dụng để vượt qua trận pháp vốn được thiết kế nhằm khai thác triệt để cảm xúc con người.

"Phân tích." Bà lặp lại, giọng điệu mang theo một sự tò mò hiếm hoi. "Ngươi coi ký ức đau thương của chính mình như một hồ sơ bệnh án cần được nghiên cứu, thay vì một vết thương cần phải cảm nhận."

"Đúng vậy." Vân Thần gật đầu, không hề né tránh câu hỏi ấy. "Cảm xúc, dù mãnh liệt đến đâu, cũng chỉ là một phần của con người. Nếu chỉ mãi chìm đắm trong cảm xúc mà không tìm hiểu nguyên nhân gốc rễ, người ta sẽ mãi bị nó chi phối. Ta chọn cách nhìn nhận nỗi đau ấy bằng lý trí, không phải vì ta không cảm nhận được nó, mà vì đó là cách duy nhất ta có thể thực sự vượt qua nó mà không bị nó nhấn chìm."

Hàn Mộc Uyên im lặng một lúc lâu, đôi mắt lạnh lùng của bà ánh lên một tia phức tạp khó gọi tên, rồi bà cẩn thận ghi chép một dòng số liệu vào cuốn sổ nhỏ, nét bút của bà dừng lại có phần lâu hơn bình thường trước khi tiếp tục di chuyển sang mục điểm số.

"Điểm số của ngươi cao hơn hẳn phần lớn thí sinh khác đã thoát ra trước đó." Bà nói, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự khách quan lạnh lùng, nhưng trong đó lại ẩn chứa một sự đánh giá cao không thể che giấu hoàn toàn. Đây là lần hiếm hoi trong suốt sự nghiệp giám khảo của mình, bà chứng kiến một thí sinh chọn cách chinh phục nỗi đau bằng lý trí thuần túy thay vì để cảm xúc dẫn dắt, một phương pháp mà chính bà, dù đã dày dạn kinh nghiệm trận mạc, cũng chưa từng thử áp dụng cho chính những vết thương của bản thân mình. "Không phải vì tốc độ ngươi thoát ra, mà vì cách ngươi đối diện với nó , một cách tiếp cận mà ta hiếm khi chứng kiến trong suốt nhiều năm làm giám khảo cho vòng thi này."

Vân Thần khẽ cúi đầu thi lễ, không nói thêm lời nào, rồi bước tới ngồi xuống cạnh Phong, cả hai cùng nhau tiếp tục chờ đợi những người còn lại.

Không lâu sau, cánh cổng lại một lần nữa mở ra, lần này là Nguyệt Nhi, bước chân nàng có phần chậm rãi hơn hẳn hai người trước, gương mặt nàng vẫn còn vương lại chút dấu vết của nước mắt đã khô, nhưng ánh mắt lại toát lên một sự kiên cường mới mẻ, khác hẳn với vẻ mong manh mà Phong từng thoáng thấy qua không gian ký ức của nàng.

"Ngươi ổn chứ?" Phong hỏi, đứng dậy tiến lại gần, ánh mắt cậu tràn đầy sự quan tâm chân thành.

"Ổn." Nguyệt Nhi đáp, khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Ta đã nói chuyện với... với chính mình của nhiều năm về trước. Nói cho nó biết rằng, dù phụ vương có sai lầm thế nào trong cách thể hiện tình yêu thương, ông ấy vẫn luôn yêu thương ta theo cách riêng của mình. Và rằng, ta đã tìm được tự do mà mình khao khát, dù con đường để đạt được nó không hề dễ dàng."

"Vậy là ngươi đã tha thứ cho ông ấy rồi sao?" Phong hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng.

"Chưa hẳn là tha thứ hoàn toàn." Nguyệt Nhi lắc đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy trưởng thành xuất hiện trên môi nàng. "Nhưng ta đã học được cách buông bỏ oán trách, để không còn bị nó trói buộc nữa. Có lẽ, đó cũng là một dạng tự do khác."

Phong lặng lẽ gật đầu, không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay lau đi giọt nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt Nguyệt Nhi, một cử chỉ thân mật mà cả hai đều không hề nhận ra mình đã làm cho đến khi nó xảy ra. Nguyệt Nhi khẽ sững lại trong giây lát, đôi má nàng ửng hồng nhẹ, nhưng nàng không né tránh, chỉ để yên cho cử chỉ ấy diễn ra, như thể giữa hai người đã hình thành một sự tin tưởng đủ sâu sắc để không cần phải giữ khoảng cách khách sáo như trước đây.

Hàn Mộc Uyên ghi chép điểm số của Nguyệt Nhi vào cuốn sổ, dù thời gian thoát ra của nàng chậm hơn Phong và Vân Thần, nhưng vẫn nằm trong nhóm những thí sinh xuất sắc nhất, một kết quả khiến Nguyệt Nhi không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nàng liếc nhìn Phong đứng bên cạnh Vân Thần, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi, như thể cảm giác được có người luôn dõi theo, chờ đợi mình bước ra an toàn, đã trở thành một nguồn động lực vô hình mà nàng không ngờ lại quan trọng đến vậy trong suốt thời gian chìm sâu trong ký ức đau đớn vừa rồi.

Tiếp theo đó, Lục Phi Yến cũng bước ra, gương mặt nàng có phần mệt mỏi nhưng vẫn giữ được nét điềm tĩnh vốn có, đôi mắt nàng ánh lên một sự nhẹ nhõm rõ rệt khi nhìn thấy cả nhóm đang chờ đợi mình ngay bên ngoài.

"Ta ổn." Nàng nói trước khi ai đó kịp hỏi, khẽ mỉm cười. "Chỉ là hơi mệt thôi. Trong đó... không dễ dàng chút nào."

Cả nhóm gật đầu đồng cảm, không ai gặng hỏi thêm về những gì nàng đã trải qua bên trong, tôn trọng sự riêng tư của mỗi người như một quy tắc bất thành văn đã hình thành từ những lần chia sẻ trước đó.

Hàn Mộc Uyên ghi chép điểm số của Lục Phi Yến vào cuốn sổ, ánh mắt bà lướt qua một lượt bốn người đã thoát ra thành công, một sự hài lòng kín đáo thoáng qua trên gương mặt vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng tuyệt đối. Trong suốt nhiều năm làm giám khảo cho vòng thi Mê Hồn Trận, hiếm khi nào bà chứng kiến một nhóm thí sinh nào lại có tỷ lệ vượt qua cao và đồng đều đến vậy, mỗi người theo một cách riêng biệt nhưng đều thể hiện một sức mạnh nội tâm vượt xa những gì độ tuổi của họ thường có được.

Nhưng khi thời gian tiếp tục trôi qua, một sự lo lắng bắt đầu dấy lên trong lòng cả nhóm khi Kim Thiện vẫn chưa xuất hiện, dù đã gần một canh giờ trôi qua kể từ khi cậu bước vào tòa tháp , một khoảng thời gian dài bất thường so với những người khác, khiến ánh mắt cả nhóm không ngừng đảo qua đảo lại giữa cánh cổng đóng chặt và gương mặt ngày càng trở nên căng thẳng của Hàn Mộc Uyên , khoảng thời gian giới hạn tối đa mà Hàn Mộc Uyên đã đề cập đến trước khi vòng thi chính thức bắt đầu.

"Cậu ta vẫn chưa ra." Phong nói, giọng điệu bắt đầu lộ rõ sự lo âu, ánh mắt cậu không ngừng dõi vào cánh cổng vẫn im lìm đóng chặt.

"Còn chút thời gian nữa." Hàn Mộc Uyên nói, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự khách quan, nhưng ánh mắt bà cũng đã bắt đầu lộ vẻ chú ý hơn hẳn bình thường. "Nếu hết thời gian mà vẫn chưa thoát ra, trận pháp sẽ tự động đẩy thí sinh ra ngoài, dù không đạt điểm số nào."

"Nhưng nếu ký ức của cậu ta quá nặng nề thì sao?" Phong hỏi, giọng điệu căng thẳng rõ rệt. "Liệu có nguy hiểm đến tính mạng không?"

"Về mặt lý thuyết, trận pháp không gây hại trực tiếp đến thân thể." Hàn Mộc Uyên đáp, nhưng ánh mắt bà thoáng qua một chút do dự khó nhận ra. "Nhưng nếu tâm trí bị giam cầm quá lâu trong một ký ức đau đớn mà không tìm được lối thoát, đôi khi hậu quả tâm lý có thể kéo dài, thậm chí để lại di chứng."

Nghe đến đó, Phong không còn kiên nhẫn chờ đợi thêm được nữa. Cậu quay sang nhìn Hàn Mộc Uyên, ánh mắt cậu tràn đầy quyết tâm. "Em muốn vào lại."

"Ngươi đã hoàn thành vòng thi của mình rồi." Hàn Mộc Uyên nhíu mày, giọng điệu nghiêm khắc hơn hẳn. "Quy định không cho phép một thí sinh đã thoát ra được quay lại can thiệp vào không gian ký ức của người khác."

"Em biết." Phong đáp, không hề nao núng. "Em chấp nhận bị trừ điểm, thậm chí bị loại nếu cần. Nhưng em không thể đứng đây chờ đợi trong khi bạn mình có thể đang gặp nguy hiểm."

Không đợi Hàn Mộc Uyên kịp phản ứng thêm, Phong đã lao thẳng về phía cánh cổng, thân hình cậu lao vào luồng ánh sáng trắng bạc vẫn còn vương vấn nơi cửa tháp, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người trong tích tắc.

Bên trong tòa tháp, không gian ký ức mà Phong bước vào lần này hoàn toàn khác biệt so với thế giới của chính cậu , một cánh đồng cỏ cháy đen, xa xa là bóng dáng một đứa trẻ nhỏ đang ngồi co ro giữa đám cháy đang lan rộng, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn tột cùng, đó chính là hình ảnh Kim Thiện thời thơ ấu, đang chứng kiến căn nhà và cả ngôi làng nơi cậu lớn lên bị thiêu rụi trong một trận tấn công của yêu quái mà cậu bé ấy hoàn toàn bất lực không thể ngăn cản.

"Kim Thiện!" Phong hét lớn, chạy băng qua đám cháy ảo ảnh, tìm đến chỗ Kim Thiện của hiện tại đang đứng lặng người, đôi mắt anh trống rỗng, dường như đã bị nhấn chìm hoàn toàn trong nỗi kinh hoàng của quá khứ, không còn nhận thức được ranh giới giữa ảo ảnh và hiện thực nữa.

"Ta... ta không cứu được ai cả." Kim Thiện lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đến mức gần như không thành tiếng, đôi tay anh ôm chặt lấy đầu. "Tất cả mọi người trong làng, ta đều bất lực nhìn họ..."

Phong không chần chừ, lao tới nắm chặt lấy vai Kim Thiện, dùng hết sức lực lay mạnh, ánh mắt cậu nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của người bạn đồng hành. "Kim Thiện! Nhìn ta đây! Đây không phải hiện tại, đó chỉ là ký ức! Ngươi đã sống sót, ngươi đã trở thành một Yêu Sư mạnh mẽ, ngươi đã cứu được biết bao nhiêu người khác kể từ ngày đó rồi!"

"Nhưng ta không cứu được họ..." Kim Thiện vẫn tiếp tục lặp lại, như một cỗ máy hỏng bị kẹt trong cùng một điệp khúc đau đớn.

"Đúng, ngươi không cứu được họ khi ấy, vì ngươi chỉ là một đứa trẻ không có sức mạnh nào cả!" Phong hét lớn, giọng điệu vừa nghiêm khắc vừa chan chứa một sự thấu cảm sâu sắc. "Nhưng đó không phải lỗi của ngươi! Một đứa trẻ không thể chống lại yêu quái, không ai trách ngươi vì điều đó cả! Điều quan trọng là, từ sau ngày đó, ngươi đã chọn không để nỗi đau ấy nhấn chìm mình, ngươi đã chọn trở nên mạnh mẽ hơn để không ai khác phải trải qua điều tương tự nữa!" Giọng nói của cậu vang vọng khắp không gian ký ức đang dần rung chuyển xung quanh, những ngọn lửa ảo ảnh vẫn tiếp tục liếm láp lên bầu trời đen kịt khói, nhưng dường như chính sức mạnh trong lời nói ấy đang tạo ra một khoảng lặng nhỏ giữa cơn hỗn loạn, một ốc đảo bình yên le lói giữa biển lửa của quá khứ.

Ánh mắt trống rỗng của Kim Thiện dần dần có sự sống trở lại, đôi tay anh từ từ buông lỏng khỏi đầu, nhìn thẳng vào Phong với một sự nhận thức đang dần quay trở lại. Xung quanh hai người, ngọn lửa ảo ảnh vẫn tiếp tục cháy, nhưng giờ đây nó không còn mang sức mạnh khống chế tâm trí như trước nữa, chỉ còn là những hình ảnh mờ nhạt dần tan biến, như một cơn ác mộng cuối cùng cũng chịu buông tha cho người đang mắc kẹt trong nó.

"Phong?" Anh thì thầm, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng đã bắt đầu có sự tỉnh táo.

"Đúng, là ta đây." Phong đáp, siết chặt vai Kim Thiện, một nụ cười trấn an xuất hiện trên môi cậu. "Giờ thì, cùng ta bước ra khỏi đây nào."

Ngay khi Kim Thiện gật đầu, cánh đồng cỏ cháy đen xung quanh họ bắt đầu tan biến thành từng mảnh ánh sáng, và trong khoảnh khắc tiếp theo, cả hai người cùng nhau bước ra khỏi cánh cổng của tòa tháp Mê Hồn Trận, trở về với khoảng sân trống trải nơi cả nhóm vẫn đang chờ đợi trong lo lắng.

"Kim Thiện!" Lục Phi Yến chạy tới, ôm chầm lấy người bạn đồng đội, giọng điệu tràn đầy sự nhẹ nhõm không giấu diếm.

Hàn Mộc Uyên đứng đó, ánh mắt bà nhìn Phong với một sự phức tạp khó gọi tên, vừa có chút nghiêm khắc vì hành động phá vỡ quy định của cậu, vừa có chút gì đó giống như sự tán thưởng thầm lặng trước lòng dũng cảm và tình nghĩa mà cậu vừa thể hiện.

"Ngươi sẽ bị trừ điểm vì hành động vừa rồi." Bà nói, giọng điệu nghiêm khắc trở lại. "Quy định là quy định, không có ngoại lệ."

"Em hiểu." Phong đáp, không hề tỏ ra hối hận dù chỉ một chút. "Nhưng nếu phải chọn lại, em vẫn sẽ làm như vậy."

Hàn Mộc Uyên nhìn cậu thêm một lúc, rồi khẽ lắc đầu, trong ánh mắt bà thoáng qua một tia gì đó rất giống với sự an ủi hiếm hoi. "Ta ghi nhận điều đó. Đôi khi, những gì đáng giá nhất trong đời không phải là số điểm hoàn hảo, mà là những lựa chọn ngươi sẵn sàng đánh đổi để bảo vệ người mình quan tâm."

Cả nhóm đứng đó, giữa khoảng sân trống trải đã ngả sang màu vàng nhạt của buổi chiều tà, năm người tựa vào nhau, mỗi người mang trên mình một vết sẹo tâm hồn vừa được đối diện, được xoa dịu, nhưng cũng chính vì lẽ đó mà sự gắn kết giữa họ càng trở nên bền chặt hơn bao giờ hết, như thể ngọn lửa thử thách vừa rồi, thay vì thiêu rụi, lại tôi luyện họ thành một khối vững chãi hơn, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì còn đang chờ đợi phía trước trên con đường trở thành những Yêu Sư thực thụ.

💬 Bình luận