Khi luồng ánh sáng trắng bạc hoàn toàn nuốt trọn lấy Phong, thế giới xung quanh cậu vụt biến đổi trong tích tắc, từ khoảng sân trống trải lạnh lẽo trước tòa tháp Mê Hồn Trận, chuyển thành một con đường đất nhỏ quen thuộc đến nhói lòng , con đường dẫn vào Làng Kiếm Phong, nơi hai bên đường là những hàng cây hòe cổ thụ đã đứng đó từ trước khi cậu ra đời, tán lá xanh rì rào trong gió như đang thì thầm kể lại một câu chuyện cũ đã ngủ yên suốt nhiều năm tháng.
Phong đứng sững lại giữa con đường ấy, tim cậu đập nhanh hơn hẳn bình thường, một cảm giác quen thuộc đến rợn người dần dần bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cậu, như thể mọi giác quan đều đang nhắc nhở cậu rằng đây chính là nơi chốn thân thuộc nhất trong ký ức tuổi thơ của mình , và cũng chính vì lẽ đó, cậu biết rõ mình sắp phải đối diện với điều gì.
Phía trước, một căn nhà gỗ nhỏ đơn sơ hiện ra, mái ngói phủ đầy rêu xanh, trước hiên nhà có một bụi hoa dại nở rộ sắc tím nhạt mà cậu vẫn còn nhớ rõ từng cánh hoa, bởi lẽ đó chính là loài hoa mẹ cậu yêu thích nhất, thường hay ngồi ngắm nghía mỗi buổi chiều tà khi ánh nắng nhuộm vàng cả khoảng sân nhỏ trước nhà.
Và rồi, cậu trông thấy chính mình , không phải Phong của hiện tại đã mười bảy tuổi, cao lớn, mang trong mình bản lĩnh của một Yêu Sư Bạch Kim dày dạn kinh nghiệm, mà là một cậu bé sáu tuổi nhỏ nhắn, gương mặt bầu bĩnh còn vương nét ngây thơ, đang đứng trong vòng tay ôm ấp của một người phụ nữ trẻ tuổi, mái tóc đen dài buông xõa ngang lưng, gương mặt dịu dàng nhưng đôi mắt lại ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm khó che giấu, một nỗi buồn mà đứa trẻ sáu tuổi ấy còn quá non nớt để có thể hiểu thấu trọn vẹn.
"Mẹ phải đi một lúc thôi, con ngoan nhé." Người phụ nữ ấy nói, giọng điệu dịu dàng nhưng có phần run rẩy, bàn tay bà khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của đứa trẻ, ánh mắt bà không ngừng dõi theo từng đường nét trên gương mặt con trai mình như đang cố gắng khắc ghi lại hình ảnh ấy vào tâm trí thật sâu, thật kỹ, như thể bà biết rõ đây có thể là lần cuối cùng.
"Mẹ đi đâu vậy? Bao giờ mẹ về?" Cậu bé sáu tuổi hỏi, giọng nói non nớt vẫn còn ngây thơ chưa hề vướng bận một chút nghi ngờ nào, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo của mẹ như sợ rằng chỉ cần lơi lỏng một chút, bà sẽ biến mất ngay lập tức trước mắt cậu.
"Sớm thôi. Mẹ hứa sẽ về." Người phụ nữ ấy mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại mang một nỗi đau giấu kín phía sau, đôi mắt bà đã ngấn lệ dù bà cố gắng kìm nén hết mức có thể để không làm đứa con nhỏ của mình phải lo sợ. Bà cúi xuống, ôm chặt lấy cậu bé một lần cuối, hơi ấm từ vòng tay ấy dường như muốn truyền tải trọn vẹn tất cả những gì bà không thể nói thành lời, rồi bà đứng dậy, quay người bước đi, dáng lưng thẳng tắp nhưng từng bước chân lại có phần vội vã, như đang cố gắng rời đi thật nhanh trước khi lòng quyết tâm của chính mình lung lay.
Phong của hiện tại đứng lặng người nhìn cảnh tượng ấy tái diễn trước mắt mình, một cảm giác đau nhói quen thuộc dâng lên trong lồng ngực, thứ cảm giác mà cậu đã cố gắng chôn giấu suốt hơn mười năm qua, giấu kỹ đến mức đôi khi chính cậu cũng tưởng rằng nó đã hoàn toàn biến mất, cho đến giờ phút này, khi nó lại một lần nữa trào dâng mãnh liệt như chưa từng có khoảng thời gian nào trôi qua.
Cảnh tượng tiếp theo hiện ra, không còn là khoảnh khắc chia tay ấm áp dù đau đớn ấy nữa, mà là hình ảnh cậu bé sáu tuổi đứng trước cửa nhà, ánh mắt dõi ra con đường đất dẫn vào làng, chờ đợi. Một ngày trôi qua. Rồi hai ngày. Rồi ba ngày. Cậu bé vẫn đứng đó mỗi buổi chiều, đôi mắt ngây thơ dần dần nhuốm màu hoang mang, rồi lo lắng, rồi cuối cùng là một nỗi tuyệt vọng câm lặng mà một đứa trẻ sáu tuổi không nên phải mang trên vai.
Có những buổi chiều mưa, cậu bé ấy vẫn không chịu vào nhà trú ẩn, cứ đứng lì ngoài hiên, để từng giọt nước mưa lạnh buốt thấm ướt mái tóc, thấm ướt cả bộ áo mỏng manh, đôi mắt vẫn không rời khỏi con đường đất xa xăm, như thể chỉ cần rời mắt đi một khắc, mẹ cậu sẽ vụt qua mà không kịp nhận ra con trai mình đang đứng chờ. Những người hàng xóm tốt bụng trong làng, thấy cảnh tượng ấy, đôi lúc cũng ghé qua, mang cho cậu một bát cháo nóng, một tấm chăn mỏng, nhưng không ai đủ can đảm để nói thẳng với cậu bé rằng, có lẽ, người mẹ ấy sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
"Mẹ nói mẹ sẽ về sớm mà." Cậu bé thì thầm với chính mình, giọng nói run rẩy giữa cơn gió chiều lành lạnh, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy bụi hoa dại sắc tím trước hiên nhà, như thể chỉ cần giữ chặt lấy loài hoa mẹ yêu thích, bà sẽ cảm nhận được và quay trở về.
Nhưng bà không quay về. Ngày này qua ngày khác, tuần này qua tuần khác, cậu bé vẫn đứng đó, cho đến khi một lão nhân với dáng vẻ kiếm khách xuất hiện, tìm thấy cậu đang ngồi co ro một mình trước căn nhà đã dần trở nên hoang lạnh, mang cậu về nuôi dưỡng, dạy dỗ, trở thành sư phụ mà sau này Phong luôn kể lại với giọng điệu hài hước mỗi khi có dịp, che giấu đi cái sự thật đau lòng đằng sau câu chuyện ấy.
Phong của hiện tại đứng giữa không gian ký ức ấy, cảm nhận rõ ràng từng đợt sóng cảm xúc dữ dội đang cuộn trào trong lòng mình , sự oán trách của một đứa trẻ bị bỏ rơi, nỗi nhớ nhung khắc khoải dành cho một người mẹ đã biến mất không dấu vết, và cả một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng có lẽ, bản thân cậu chưa bao giờ đủ tốt để khiến bà ở lại.
Đây chính là góc khuất sâu kín nhất mà Phong chưa từng thổ lộ với bất kỳ ai, kể cả với sư phụ, kể cả với những người bạn thân thiết nhất mà cậu đã gặp được trong suốt hành trình kỳ thi vừa qua. Ngay cả khi kể lại câu chuyện về Làng Kiếm Phong trong bữa tiệc đêm trước, cậu cũng chỉ dừng lại ở những mẩu chuyện hài hước về sư phụ, khéo léo né tránh phần ký ức đau đớn này, như một bản năng tự vệ đã ăn sâu vào tiềm thức suốt hơn mười năm qua. Nhưng giờ đây, đứng giữa không gian ký ức được trận pháp tái hiện lại một cách chân thực đến từng chi tiết nhỏ nhất, cậu không còn cách nào để né tránh nữa , hoặc là đối diện, hoặc là mãi mãi bị giam cầm trong chính nỗi đau của quá khứ.
Nhưng rồi, giữa cơn lốc cảm xúc hỗn loạn ấy, một điều gì đó khác bắt đầu trỗi dậy trong lòng cậu , sự tĩnh lặng của một người đã quen với việc quan sát, phân tích, tìm kiếm sự thật đằng sau mọi lớp vỏ bọc bề mặt. Cậu nhìn lại toàn bộ cảnh tượng trước mắt bằng chính con mắt ấy, con mắt của một Yêu Sư đã từng lần lượt vạch trần biết bao âm mưu, bao lớp ngụy trang tinh vi trong suốt sáu vòng thi vừa qua.
Ánh mắt của mẹ cậu trong khoảnh khắc chia tay ấy , đó không phải ánh mắt của một người phụ nữ nhẫn tâm bỏ rơi con mình để tìm kiếm một cuộc sống tự do khác. Đó là ánh mắt của một người đang phải đưa ra một sự lựa chọn đau đớn, một ánh mắt chứa đựng tình yêu thương sâu sắc lẫn một nỗi sợ hãi tột cùng về điều gì đó mà cậu, khi ấy chỉ mới sáu tuổi, không đủ khả năng để hiểu thấu.
"Ta biết rồi." Phong khẽ nói, giọng điệu của cậu vang lên giữa không gian ký ức tĩnh lặng, không phải một tiếng thét đau đớn, không phải một lời oán trách, mà là một sự thấu hiểu điềm tĩnh đến kỳ lạ. "Mẹ không bỏ ta. Mẹ có lý do của riêng mình."
Những từ ngữ ấy, dù đơn giản, lại mang một sức nặng phi thường, tựa như chính chúng đang gỡ bỏ từng lớp xích sắt vô hình đã trói buộc lấy trái tim cậu suốt hơn mười năm ròng rã. Đây không phải là một sự tha thứ mù quáng, cũng không phải một sự chối bỏ nỗi đau đã từng trải qua, mà là một sự chấp nhận trưởng thành, một cách nhìn nhận sự việc bằng cả lý trí lẫn tình cảm, điều mà chỉ những ai đã thực sự đi qua đau khổ và học được cách sống chung với nó mới có thể đạt tới.
Cậu bước tới gần hình ảnh cậu bé sáu tuổi vẫn đang đứng ôm chặt lấy bụi hoa dại trước hiên nhà, quỳ xuống ngang tầm mắt với đứa trẻ ấy , chính bản thân cậu của nhiều năm về trước , ánh mắt cậu ánh lên một sự dịu dàng mà chỉ những ai đã từng trải qua nỗi đau tương tự mới có thể thấu hiểu trọn vẹn.
"Ta không biết chính xác lý do đó là gì," cậu nói, giọng điệu nhẹ nhàng như đang an ủi chính bản thân mình của quá khứ, "nhưng ta biết một điều , mẹ đã ôm ta thật chặt trước khi rời đi, mẹ đã cố gắng kìm nén nước mắt để ta không phải lo sợ. Một người mẹ tàn nhẫn, vô tâm sẽ không làm những điều đó. Có một điều gì đó đã buộc mẹ phải rời xa ta, một điều gì đó lớn lao hơn cả tình yêu thương mà mẹ dành cho ta rất nhiều.
"Có lẽ là một mối nguy hiểm nào đó," Phong tiếp tục suy luận, giọng điệu dần trở nên chắc chắn hơn, như đang ghép nối lại từng mảnh ký ức rời rạc theo đúng cách mà cậu vẫn thường làm khi phá án. "Nếu chỉ đơn giản là muốn rời bỏ ta, mẹ đã không cần phải ôm ta chặt đến vậy, đã không cần phải cố kìm nén nước mắt trước mặt một đứa trẻ sáu tuổi còn chưa đủ hiểu chuyện để nhận ra sự khác biệt. Người ta chỉ kìm nén nỗi đau như vậy khi trong lòng họ tồn tại một sự giằng xé thực sự, giữa việc ở lại và việc phải rời đi vì một lý do bất khả kháng nào đó."
Sự phân tích lạnh lùng, có phần tách biệt cảm xúc ấy, không hề làm giảm đi tình yêu thương mà cậu dành cho ký ức về mẹ, ngược lại, nó giúp cậu nhìn nhận sự việc một cách toàn diện hơn, thấu đáo hơn, thay vì chỉ mãi chìm đắm trong nỗi oán trách mù quáng của một đứa trẻ bị bỏ lại."
Cậu bé sáu tuổi trong ký ức ngước lên nhìn cậu, đôi mắt ngây thơ ấy dường như đang lắng nghe, đang dần dần được xoa dịu bởi những lời nói chứa đựng một sự trưởng thành mà chính đứa trẻ ấy chưa từng có được.
"Và dù mẹ có ở đâu, dù lý do đó là gì," Phong tiếp tục, giọng điệu của cậu vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá, "ta sẽ tự mình tìm ra câu trả lời. Không phải bằng sự oán trách, không phải bằng nỗi sợ hãi, mà bằng chính đôi mắt và khả năng suy luận mà ta đã rèn luyện được suốt bao năm qua."
Ngay khi câu nói ấy vừa dứt, không gian ký ức xung quanh cậu bắt đầu rung chuyển nhẹ, những hình ảnh của Làng Kiếm Phong, của căn nhà gỗ nhỏ, của cậu bé sáu tuổi đang đứng chờ đợi trước hiên nhà, tất cả dần dần tan biến thành từng mảnh ánh sáng nhỏ li ti, cuốn xoáy quanh Phong như một cơn lốc bạc lấp lánh, và giữa luồng ánh sáng ấy, một cánh cửa vô hình dần dần hiện ra ngay trước mặt cậu, tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp hoàn toàn khác biệt so với sự lạnh lẽo của không gian ký ức vừa rồi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi bước qua cánh cửa ấy, Phong còn quay đầu nhìn lại một lần cuối về phía căn nhà gỗ nhỏ nơi Làng Kiếm Phong, về phía bụi hoa dại sắc tím vẫn còn đung đưa trong gió, khẽ mỉm cười với chính hình ảnh cậu bé sáu tuổi đang đứng đó, không còn cô đơn nữa, bởi lẽ giờ đây, chính Phong của hiện tại đã học được cách ôm lấy nỗi đau ấy thay vì chạy trốn khỏi nó.
Phong bước tới, không một chút do dự, đẩy cánh cửa ấy mở ra, và trong khoảnh khắc tiếp theo, cậu cảm nhận được cơ thể mình như đang được kéo ngược trở lại, ánh sáng chói lòa bao trùm lấy toàn bộ tầm mắt, rồi dần dần, khoảng sân trống trải trước tòa tháp Mê Hồn Trận hiện ra trước mắt cậu, không khí lạnh lẽo quen thuộc của thực tại phả vào da thịt, khác hẳn với cái lạnh mang tính biểu tượng trong không gian ký ức vừa rồi.
Hàn Mộc Uyên đứng đó, ánh mắt bà dừng lại nơi Phong với một sự ngạc nhiên thoáng qua hiếm khi nào bà để lộ ra, tay bà cầm một cuốn sổ nhỏ ghi lại thời gian của từng thí sinh bước ra khỏi trận pháp. Xung quanh bà, không khí lạnh lẽo đặc trưng của trận pháp Băng Tuyết vẫn còn phảng phất, nhưng dường như trong khoảnh khắc chứng kiến Phong bước ra sớm đến vậy, một tia ấm áp hiếm hoi đã len lỏi qua lớp băng giá bao phủ lấy tâm hồn vị nữ Doanh Soái này, dù chỉ thoáng qua trong tích tắc rồi lại nhanh chóng bị che giấu đi.
"Thoát ra rồi." Bà nói, giọng điệu vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng ánh mắt lại lộ ra một sự đánh giá khác hẳn so với trước đó. "Nhanh nhất trong số tất cả thí sinh đã bước vào."
Phong đứng đó, hơi thở vẫn còn chưa hoàn toàn ổn định sau trải nghiệm vừa rồi, nhưng trong lòng cậu lại tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường, như thể một tảng đá nặng nề đã đè nặng lên tim cậu suốt hơn mười năm qua, giờ đây cuối cùng cũng đã được gỡ bỏ, dù chỉ là một phần nhỏ.
"Ngươi đã làm gì trong đó?" Hàn Mộc Uyên hỏi, ánh mắt bà nhìn cậu với một sự tò mò hiếm hoi, khác hẳn với vẻ khách quan lạnh lùng mà bà vẫn luôn thể hiện trước mặt các thí sinh khác. Trong suốt nhiều năm đảm nhận vai trò giám khảo cho vòng thi Mê Hồn Trận, hiếm khi nào bà chủ động hỏi thăm một thí sinh về trải nghiệm bên trong không gian ký ức của họ, bởi lẽ theo quy tắc bất thành văn mà bà tự đặt ra cho bản thân, những gì diễn ra bên trong tâm hồn mỗi người là điều riêng tư tuyệt đối, không nên bị xâm phạm dù chỉ bằng một câu hỏi.
Phong ngẩng đầu nhìn bà, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa xuất hiện trên môi cậu. "Em chỉ nhìn thẳng vào nó thôi. Không né tránh, cũng không để nó nhấn chìm mình. Ký ức đau đớn không đáng sợ bằng việc mình từ chối đối diện với nó."
Hàn Mộc Uyên im lặng một lúc, đôi mắt lạnh lùng của bà thoáng qua một tia gì đó rất khó nắm bắt, gần như là một sự tán thưởng thầm lặng, trước khi bà quay người bước đi, để lại một câu nói ngắn gọn phía sau lưng, đủ để chỉ Phong nghe thấy. "Câu trả lời ấy, không phải ai cũng có đủ dũng khí để tìm ra."
Phong đứng lặng nhìn theo bóng lưng của vị Doanh Soái Băng Tuyết, một câu hỏi mơ hồ thoáng qua trong đầu cậu về những gì ẩn giấu đằng sau lớp băng giá tuyệt đối ấy, nhưng cậu nhanh chóng gạt nó sang một bên, quay đầu nhìn về phía tòa tháp Mê Hồn Trận vẫn còn đang giữ chân những thí sinh khác bên trong, lòng cậu thầm mong rằng Nguyệt Nhi và Vân Thần, cùng những người bạn đồng hành khác, cũng sẽ sớm tìm được con đường bước ra ánh sáng như chính cậu vừa làm được.
Cậu ngồi xuống một phiến đá lớn gần đó, chờ đợi trong im lặng, ánh mắt không rời khỏi cánh cổng lớn của tòa tháp Mê Hồn Trận vẫn còn im lìm đóng chặt. Gió chiều khẽ lùa qua, mang theo hơi lạnh còn sót lại từ trận pháp, nhưng lần này, Phong không còn cảm thấy rùng mình như lúc mới đặt chân đến đây nữa , có lẽ bởi lẽ, sau khi đã đối diện trọn vẹn với nỗi đau sâu kín nhất của chính mình, mọi sự lạnh lẽo khác trên đời bỗng chốc trở nên nhỏ bé, không còn đủ sức khiến cậu phải e dè như trước.