🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← LINH THẦN TRỤC QUỶ LỤC

Ch.44: VÒNG 6: MÊ HỒN TRẬN HÀN MỘC UYÊN

📖 Quyển 1: LINH HUYẾT THỨC TỈNH

~16 phút đọc · 3110 từ · ⚠️ Báo cáo

Ba ngày trôi qua nhanh hơn bất kỳ ai trong nhóm có thể ngờ tới, và khi bình minh của ngày thi thứ sáu vừa ló rạng trên bầu trời Thiên Kinh, một bầu không khí hoàn toàn khác biệt đã bao trùm lấy khu vực thi đấu mới , không còn là khu rừng giả lập rộng lớn tràn ngập ánh nắng như những vòng thi trước, mà là một tòa tháp cổ kính đứng sừng sững giữa một khoảng sân trống trải, tường đá phủ đầy rêu phong theo năm tháng, không khí xung quanh mang một sự lạnh lẽo kỳ dị khiến bất kỳ ai đứng gần cũng phải rùng mình, dù trời vẫn còn chưa vào đông. Từng viên đá lát nền sân dường như đã được mài nhẵn bởi vô số bước chân của những thí sinh từng đứng tại đây qua nhiều kỳ thi trước, một số viên còn in hằn những vết nứt nhỏ mà không ai biết rõ nguyên do, như những dấu tích thầm lặng của những cuộc đối diện nội tâm đã từng diễn ra nơi đây.

"Đây là nơi Doanh Soái Băng Tuyết thiết lập trận pháp của mình." Vân Thần khẽ nói, ánh mắt anh quét qua tòa tháp với một sự cẩn trọng hiếm thấy, những ngón tay vô thức siết chặt lấy vạt áo. "Hàn Mộc Uyên, nữ Doanh Soái duy nhất trong Ngũ Doanh Soái, nổi danh với thanh kiếm băng có thể đóng băng cả dòng sông chỉ trong một nhát chém."

Bốn mươi mốt thí sinh còn lại đứng tụ tập trước tòa tháp, mỗi người đều mang trên gương mặt một vẻ căng thẳng không giấu diếm, khác hẳn với sự tự tin thường thấy ở những kẻ đã vượt qua năm vòng thi đầy khắc nghiệt trước đó. Không khí đón chào bốn mươi mốt con người ấy hoàn toàn khác biệt so với sự náo nhiệt thường thấy tại đại sảnh Huyền Cơ Lầu vào những buổi sáng công bố kết quả , nơi đây chỉ có sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, thi thoảng bị phá vỡ bởi tiếng thở dài khe khẽ hoặc tiếng nuốt nước bọt đầy căng thẳng của một vài thí sinh không giấu nổi sự lo lắng. Có lẽ chính lời cảnh báo của Hoắc Vô Cực vào buổi công bố danh sách ba ngày trước , về những kẻ địch không phải yêu quái, mà là góc khuất sâu thẳm trong lòng mỗi người , đã gieo vào lòng tất cả một nỗi sợ hãi mơ hồ nhưng dai dẳng, không thể xua tan bằng bất kỳ sự chuẩn bị vật chất nào.

Cánh cổng lớn của tòa tháp từ từ mở ra, không phát ra bất kỳ âm thanh cọt kẹt nào như người ta thường tưởng tượng về một cánh cổng đá cổ xưa, mà chỉ lặng lẽ tách đôi trong im lặng tuyệt đối, để lộ ra một bóng người đứng giữa khung cửa, khoác trên mình một bộ chiến bào màu bạc lấp lánh như băng tuyết, mái tóc dài đen tuyền được búi cao gọn gàng, gương mặt lạnh lùng đến mức tưởng chừng như chưa từng biết đến khái niệm cảm xúc là gì, đôi mắt sắc như hai lưỡi dao băng giá quét qua đám đông thí sinh đang đứng chờ đợi.

Không giống như Lăng Tiêu Hàn với vẻ lạnh lùng pha lẫn một chút gì đó vẫn còn ấm áp ẩn giấu bên trong, sự lạnh lùng của Hàn Mộc Uyên lại mang một chất khác hẳn , tuyệt đối, không khoan nhượng, như thể chính bà đã tự nguyện đóng băng toàn bộ cảm xúc của mình từ rất lâu về trước, biến bản thân thành một pho tượng băng hoàn hảo không tì vết, không một kẽ hở nào để bất kỳ ai có thể len lỏi vào bên trong. Có những lời đồn đại trong giới Yêu Sư rằng, sở dĩ bà chọn con đường xây dựng trận pháp tấn công vào ký ức đau thương của người khác, chính bởi bản thân bà cũng từng có một quá khứ không kém phần bi thương, chỉ là chưa từng có ai đủ dũng cảm để hỏi thẳng bà về điều đó.

Ánh mắt bà lướt qua từng gương mặt trẻ tuổi đang đứng trước mặt, dừng lại nơi Phong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đủ để khiến cậu cảm nhận được một sự dò xét sắc bén như đang cố gắng nhìn thấu tận đáy lòng, trước khi ánh mắt ấy lại tiếp tục di chuyển sang những người khác, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào có thể đoán định được.

"Hàn Mộc Uyên." Nguyệt Nhi khẽ thì thầm, giọng điệu mang theo một sự kính nể pha lẫn chút e dè hiếm khi nào nàng thể hiện trước bất kỳ ai.

"Vòng thi thứ sáu , Mê Hồn Trận." Hàn Mộc Uyên lên tiếng, giọng nói của bà lạnh lùng, đều đặn như tiếng gió thổi qua băng nguyên vô tận, không hề mang theo bất kỳ sắc thái cảm xúc thừa thãi nào. "Khác với năm vòng thi trước, vòng thi này không kiểm tra kỹ năng chiến đấu hay khả năng suy luận của các ngươi, mà kiểm tra một thứ khó đo lường hơn nhiều , sức mạnh ý chí khi đối diện với chính những nỗi đau sâu thẳm nhất trong lòng mình."

Bà giơ tay, một luồng khí lạnh vô hình lan tỏa khắp khoảng sân, khiến từng thí sinh đều cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể chính linh hồn họ cũng đang bị đông cứng lại dưới sức mạnh vô hình ấy.

"Bên trong tòa tháp này," Hàn Mộc Uyên tiếp tục, "mỗi người sẽ bước vào một không gian riêng biệt, được dệt nên từ chính ký ức đau đớn nhất mà tâm trí các ngươi từng cố gắng chôn giấu. Trận pháp sẽ tái hiện lại khoảnh khắc ấy một cách chân thực đến mức các ngươi khó lòng phân biệt được đâu là ảo ảnh, đâu là hiện thực. Chỉ khi nào ý chí của các ngươi đủ mạnh để đối diện, để chấp nhận, hoặc để vượt qua nỗi đau ấy, cánh cửa thoát ra mới hiện lên trước mắt."

Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy toàn bộ đám đông, không ít gương mặt trẻ tuổi bắt đầu lộ rõ vẻ hoảng sợ, có người thậm chí còn khẽ run lên, hai tay siết chặt vào nhau như đang cố gắng tự trấn an chính mình trước những gì sắp phải đối mặt.

"Nếu có ai muốn rút lui, đây là cơ hội cuối cùng." Hàn Mộc Uyên nói, ánh mắt bà quét qua đám đông một lượt, không hề mang theo bất kỳ sự khinh miệt hay thương hại nào, chỉ đơn thuần là một sự khách quan lạnh lùng. "Không ai sẽ đánh giá thấp quyết định ấy. Nhưng nếu bước qua cánh cổng này, các ngươi phải tự mình tìm đường ra, ta sẽ không can thiệp trừ khi tính mạng thực sự bị đe dọa."

Không một ai trong bốn mươi mốt người bước ra khỏi hàng, dù ánh mắt của không ít người vẫn còn thoáng qua sự do dự.

Có một khoảng lặng kéo dài đến mức khiến người ta có cảm giác thời gian đã ngừng trôi, chỉ còn tiếng gió lạnh khẽ rít qua những khe đá cổ của tòa tháp, cuốn theo vài chiếc lá khô lăn lóc trên nền sân trống trải. Một vài thí sinh đứng cuối hàng khẽ liếc nhìn nhau, có người siết chặt tay bạn đồng đội bên cạnh như đang tìm kiếm một chút can đảm cuối cùng trước khi bước vào thử thách chưa từng có tiền lệ này. Đàm Thiết Phong đứng không xa nhóm của Phong, gương mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi nắm tay siết chặt sau lưng đã tố cáo một sự căng thẳng không hề nhỏ đang âm ỉ bên trong.

Phong đứng giữa nhóm của mình, ánh mắt cậu lướt qua Nguyệt Nhi đang đứng bên cạnh, gương mặt nàng dù cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh nhưng đôi tay khẽ siết chặt lại phía sau lưng đã tố cáo một sự căng thẳng đang âm thầm dâng lên trong lòng. Cậu cũng liếc nhìn sang Vân Thần, người luôn giữ vẻ trầm tĩnh gần như tuyệt đối, nhưng lần này đôi mắt anh lại mang một tia u ám thoáng qua mà Phong chưa từng thấy trước đây.

"Dù bên trong có là gì," Phong khẽ nói, đủ để chỉ hai người bên cạnh nghe thấy, "hãy nhớ rằng đó chỉ là ký ức, không phải hiện tại. Chúng ta đã vượt qua nó một lần rồi, lần này chỉ là đối diện lại mà thôi."

Nguyệt Nhi khẽ gật đầu, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt nàng đã phần nào dịu lại. Vân Thần cũng khẽ hít một hơi thật sâu, như đang tự chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp phải trải qua.

"Bắt đầu." Hàn Mộc Uyên ra lệnh, giọng nói của bà vang vọng khắp khoảng sân như một tiếng chuông đồng vọng giữa núi rừng tĩnh mịch.

Ngay lập tức, cánh cổng lớn của tòa tháp phát ra một luồng ánh sáng trắng bạc chói lòa, cuốn lấy từng thí sinh một, kéo họ vào bên trong theo thứ tự ngẫu nhiên không thể đoán trước. Phong cảm nhận được một lực hút vô hình kéo cơ thể mình về phía trước, thế giới xung quanh bỗng chốc nhòe đi như một bức tranh bị nhúng vào nước, âm thanh xung quanh dần tắt lịm, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy toàn bộ giác quan của cậu.

Trong khoảnh khắc ấy, trước khi hoàn toàn chìm vào không gian riêng của chính mình, Phong còn kịp thoáng thấy Nguyệt Nhi đứng cách đó không xa, thân hình nàng đang dần tan biến vào một luồng ánh sáng khác, và trong tích tắc cuối cùng ấy, cậu nghe thấy một tiếng thì thầm mơ hồ vọng lại từ không gian của nàng , giọng nói của một người đàn ông nghiêm nghị, xa cách, đang ra lệnh cho một đứa trẻ nhỏ phải mặc lên mình một bộ lễ phục nặng nề, cầu kỳ, không được phép bước ra khỏi cung điện dù chỉ một bước chân.

"Con là công chúa của hoàng tộc, không phải một đứa trẻ bình thường được tự do rong chơi ngoài phố." Giọng nói ấy vang lên lạnh lùng, không chút do dự. "Từ nay về sau, con sẽ ở trong cung, học lễ nghi, học cách trở thành một biểu tượng xứng đáng với dòng dõi hoàng gia. Không có ngoại lệ."

Một đứa trẻ nhỏ, gương mặt còn non nớt nhưng đôi mắt đã ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm không tương xứng với tuổi tác, đứng lặng người trong bộ lễ phục nặng nề, hai tay nhỏ bé siết chặt lấy tà áo, không dám khóc thành tiếng, chỉ để những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má, rơi xuống nền gạch lạnh lẽo của cung điện.

Xung quanh đứa trẻ ấy, những bức tường cung điện cao vút dường như đang khép chặt lại từng ngày, mỗi bức tranh treo trên tường, mỗi tấm rèm lụa quý giá đều trở thành một song sắt vô hình giam cầm lấy tâm hồn non nớt của nàng. Những cung nữ hầu hạ xung quanh, dù tận tâm chăm sóc đến đâu, cũng không thể thay thế được thứ mà nàng thực sự khao khát , không phải sự xa hoa, không phải danh phận cao quý, mà chỉ đơn giản là một khoảng trời tự do để được là chính mình, không bị bó buộc bởi bất kỳ khuôn phép nào.

Đó chính là Nguyệt Nhi của nhiều năm về trước, bị giam cầm trong chính ngôi nhà của mình bởi tình yêu thương sai lệch của một người cha luôn tin rằng bảo vệ con gái đồng nghĩa với việc tước đoạt đi mọi tự do mà đứa trẻ ấy khao khát có được.

Cảnh tượng ấy nhanh chóng tan biến khỏi tầm mắt của Phong khi cậu hoàn toàn chìm sâu vào không gian riêng của chính mình, nhưng trong một góc khác của tòa tháp, cách đó không xa, Vân Thần cũng đang dần chìm vào ký ức của riêng anh , một căn phòng nhỏ tồi tàn với ánh đèn dầu leo lét, nơi một cậu bé chừng tám tuổi đang ngồi co ro trong góc phòng, đôi mắt trũng sâu vì đã khóc quá nhiều, trên bàn là một tờ giấy để lại vội vàng với vài dòng chữ nguệch ngoạc.

"Cha có việc phải đi xa, con tự chăm sóc bản thân thật tốt." Dòng chữ ấy, không một lời từ biệt trọn vẹn, không một lời giải thích rõ ràng, chỉ đơn giản là sự biến mất đột ngột của người cha mà cậu bé ấy từng tôn thờ như một vị thần y toàn năng, để lại đằng sau một khoảng trống không gì có thể lấp đầy, một câu hỏi "tại sao" mãi mãi không có lời giải đáp.

Vân Thần trưởng thành đứng lặng giữa không gian ký ức ấy, ánh mắt anh dõi vào hình ảnh cậu bé tám tuổi đang ngồi khóc trong góc phòng, một cảm giác đau nhói quen thuộc dâng lên trong lồng ngực, thứ cảm giác mà suốt nhiều năm qua anh vẫn cố gắng chôn vùi dưới lớp vỏ điềm tĩnh, lý trí của một người theo đuổi con đường y thuật, tin rằng chỉ cần đủ hiểu biết, đủ tri thức, người ta có thể lý giải được mọi nỗi đau trên đời , trừ nỗi đau của chính mình.

"Tại sao cha lại đi mà không nói một lời từ biệt tử tế?" Cậu bé trong ký ức khẽ hỏi, giọng nói run rẩy vọng lại như từ một cõi xa xăm nào đó, xuyên qua lớp sương mù dày đặc của thời gian đã trôi qua.

Vân Thần của hiện tại không trả lời, chỉ đứng đó, đôi mắt anh dần dần ánh lên một sự tĩnh lặng kỳ lạ, không phải sự tê liệt vì đau đớn, mà là một sự quan sát chăm chú, tựa như anh đang cố gắng phân tích chính nỗi đau của mình bằng con mắt của một thầy thuốc đang chẩn đoán một ca bệnh khó, tìm kiếm nguyên nhân gốc rễ ẩn sâu bên dưới lớp triệu chứng bề mặt.

"Cha rời đi vì một lý do nào đó liên quan đến công việc nghiên cứu dang dở," Vân Thần thì thầm với chính mình, giọng điệu bình thản đến kỳ lạ, như đang đọc một đoạn ghi chép y học vô cảm, "hoặc có lẽ, cha đã phát hiện ra điều gì đó nguy hiểm và không muốn kéo ta vào vòng xoáy ấy. Dù lý do là gì, sự tức giận của một đứa trẻ tám tuổi không thay đổi được sự thật rằng cha đã có lý do riêng của mình." Anh khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để cho nỗi đau ấy chảy qua cơ thể như một dòng nước lạnh, không cưỡng lại, cũng không để nó nhấn chìm mình, chỉ đơn thuần quan sát nó như một hiện tượng cần được thấu hiểu, thay vì một vết thương cần phải né tránh.

Xa hơn nữa, trong một góc khác của tòa tháp mê hồn ấy, Kim Thiện, Lục Phi Yến, và Đàm Thiết Phong cùng hàng chục thí sinh khác cũng đang lần lượt chìm vào những không gian ký ức riêng của mình, mỗi người đối diện với một nỗi đau khác nhau, một góc khuất khác nhau mà bản thân họ chưa từng dám thừa nhận công khai, mỗi không gian ký ức tựa như một căn phòng riêng biệt được dựng lên từ chính những mảnh vỡ sâu kín nhất trong tâm hồn mỗi người, nơi thời gian dường như đông cứng lại vĩnh viễn tại đúng khoảnh khắc đau thương nhất mà họ từng trải qua , có người thấy lại cảnh người thân yêu nhất qua đời trước mắt mình mà bản thân bất lực không thể cứu vãn, có người thấy lại khoảnh khắc bị chính đồng đội phản bội giữa lúc nguy khốn nhất, có người lại đối diện với chính nỗi sợ hãi về sự yếu kém của bản thân mà họ luôn cố gắng che giấu sau lớp vỏ tự tin giả tạo. Đàm Thiết Phong, trong không gian ký ức của riêng mình, đứng lặng trước hình ảnh chính bản thân mình thời niên thiếu, quỳ gối trước một hàng dài tổ tiên được thờ phụng trang nghiêm trong từ đường gia tộc, bị ép buộc phải thề nguyện theo đuổi con đường Yêu Sư dù trong lòng cậu bé ấy thực sự khao khát trở thành một họa sĩ vẽ tranh phong cảnh , một ước mơ bị chôn vùi không thương tiếc dưới áp lực nặng nề của danh dự dòng tộc.

Và giữa tất cả những không gian ký ức đan xen ấy, tòa tháp cổ kính vẫn đứng sừng sững im lìm giữa khoảng sân trống trải, không một âm thanh nào lọt ra ngoài, chỉ có Hàn Mộc Uyên đứng lặng lẽ quan sát từ xa, đôi mắt lạnh lùng của bà ánh lên một tia phức tạp khó gọi tên, như thể chính bà cũng đang nhớ lại một điều gì đó thuộc về quá khứ xa xôi của riêng mình, một ký ức mà có lẽ, chính bà cũng chưa từng thực sự bước ra khỏi hoàn toàn, dù đã khoác lên mình bao nhiêu lớp băng giá để che giấu nó suốt bao năm tháng qua. Gió lạnh vẫn không ngừng luồn qua từng khe đá cổ của tòa tháp, mang theo một sự tĩnh lặng nặng nề bao trùm lấy toàn bộ khoảng sân, như đang chờ đợi xem ai trong số bốn mươi mốt con người đang chìm sâu trong ký ức đau thương ấy sẽ là người đầu tiên tìm được con đường bước ra ánh sáng.

💬 Bình luận