Sau hai ngày nghỉ ngơi ngắn ngủi để hồi phục sức lực sau vòng thi thứ ba đầy cam go, một trăm năm mươi thí sinh còn lại được triệu tập trở lại Huyền Cơ Lầu để bước vào vòng thi thứ tư , một vòng thi hoàn toàn khác biệt so với ba vòng trước đó, không đòi hỏi sức mạnh chiến đấu thuần túy, mà tập trung vào khả năng quan sát, suy luận, và phối hợp nhóm.
Hai ngày nghỉ ngơi ấy, dù ngắn ngủi, cũng đủ để cả nhóm hồi phục hoàn toàn sau đêm dài sinh tử trong rừng, đồng thời cũng là khoảng thời gian để Tiêu Hàn âm thầm báo cáo lên Nguyên Soái về những dấu hiệu gian lận đáng ngờ mà Phong đã phát hiện được. Dù chưa có kết quả điều tra chính thức nào được công bố, không khí trong nội bộ Huyền Cơ Lầu vẫn thoáng qua một sự căng thẳng ngầm mà chỉ những người trong cuộc mới có thể cảm nhận được.
"Vòng bốn: Phá Vụ Án." Lâm Thúy tuyên bố, đứng trước một dãy hành lang dài với hàng chục cánh cửa gỗ đóng kín, mỗi cánh cửa dẫn vào một căn phòng riêng biệt được thiết kế đặc biệt cho vòng thi này. "Các ngươi sẽ được chia thành từng nhóm năm người, mỗi nhóm nhận một căn phòng giả lập hiện trường, nơi một con yêu quái đã 'gây án' theo một kịch bản được dàn dựng sẵn. Nhiệm vụ của các ngươi là xác định chính xác loại yêu quái, phương thức gây án, và cuối cùng, tìm ra cùng bắt giữ con yêu quái đang ẩn nấp đâu đó trong căn phòng, tất cả trong vòng hai giờ đồng hồ."
Bà giải thích thêm, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự nghiêm khắc quen thuộc. "Đây là vòng thi mô phỏng gần nhất với công việc thực tế mà một Yêu Sư chính thức phải đối mặt hằng ngày , không phải lúc nào cũng là những trận chiến trực diện, mà thường là những vụ việc phức tạp, đòi hỏi khả năng phân tích, suy luận logic để tìm ra sự thật ẩn giấu đằng sau những dấu hiệu mơ hồ, rời rạc."
Bà nói thêm, giọng điệu trở nên nghiêm khắc hơn khi nhấn mạnh về quy tắc thi. "Mỗi nhóm chỉ được phép sử dụng những công cụ được cung cấp sẵn trong phòng , kính lúp, bút ghi chép, và một số dụng cụ bắt giữ cơ bản. Không được mang theo vũ khí cá nhân vào phòng thi, vì đây là bài kiểm tra về trí tuệ, không phải sức mạnh. Nếu cố tình sử dụng vũ khí trái phép, toàn bộ nhóm sẽ bị loại ngay lập tức không cần xem xét."
Lời cảnh báo nghiêm khắc ấy khiến không ít thí sinh, vốn quen dựa vào sức mạnh chiến đấu để vượt qua ba vòng thi trước, không khỏi cảm thấy lo lắng trước một dạng thử thách hoàn toàn mới mẻ, đòi hỏi một bộ kỹ năng khác biệt hoàn toàn so với những gì họ đã quen thuộc.
Các nhóm được phân chia theo danh sách đã chuẩn bị sẵn từ trước, và Phong không khỏi bất ngờ khi nhận ra nhóm của mình gồm có Kim Thiện, Lục Phi Yến, cùng hai thí sinh khác mà cậu chưa từng quen biết trước đó , một cô gái trầm tính tên Đỗ Tuyết Nhi đến từ một môn phái nhỏ ở phía Nam, và một chàng trai cao gầy tên Uông Bách Xuyên, có vẻ ngoài nhút nhát nhưng ánh mắt lại toát lên sự thông minh sắc sảo.
"Chào mọi người, ta là Đỗ Tuyết Nhi." Cô gái trầm tính khẽ cúi đầu chào, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, đôi mắt cô liếc nhanh qua từng thành viên trong nhóm với một sự dè dặt vừa phải. "Rất vui được hợp tác cùng mọi người trong vòng thi này."
"Uông Bách Xuyên." Chàng trai cao gầy tự giới thiệu ngắn gọn, tay anh vô thức chỉnh lại gọng kính nhỏ đeo trên mũi , một vật dụng khá hiếm gặp trong giới Yêu Sư, cho thấy anh có lẽ xuất thân từ một gia đình học giả hơn là võ thuật. "Ta chuyên về lý thuyết phân tích hiện trường, hy vọng có thể đóng góp được chút gì đó cho nhóm."
Phong gật đầu chào cả hai, trong lòng thầm đánh giá cao sự đa dạng về kỹ năng của nhóm mình , Kim Thiện với sự chân thành, dù đôi lúc vụng về; Lục Phi Yến với tư duy thực tế, sắc bén; và giờ đây thêm Đỗ Tuyết Nhi cùng Uông Bách Xuyên, mỗi người đều mang một thế mạnh riêng biệt có thể bổ sung cho nhau trong quá trình phá án sắp tới, một sự kết hợp mà cậu tin rằng, nếu biết cách tận dụng đúng đắn, sẽ tạo nên một đội hình mạnh mẽ hơn nhiều so với tổng số các cá nhân riêng lẻ cộng lại.
Căn phòng được phân cho nhóm Phong nằm ở cuối dãy hành lang, cánh cửa gỗ nặng nề mở ra để lộ một không gian được bài trí như một căn phòng khách bình thường của một gia đình khá giả , bàn ghế gỗ chạm khắc tinh xảo, kệ sách cao đến trần nhà, và ở giữa phòng, một chiếc ghế bành lớn, nơi một hình nộm được tạo hình giống hệt một người đàn ông trung niên đang ngồi bất động, đôi mắt mở trừng trừng vô hồn, không có bất kỳ vết thương nào trên cơ thể.
Ánh đèn trong phòng được cố tình điều chỉnh mờ ảo, tạo nên một bầu không khí u ám, rợn người phù hợp với bối cảnh một vụ án bí ẩn, khiến ngay cả những thí sinh dày dạn kinh nghiệm nhất cũng không khỏi cảm thấy hơi rùng mình khi bước chân vào căn phòng giả lập ấy.
"Nạn nhân được phát hiện trong tư thế này, đã tắt thở, không có dấu hiệu vật lộn, không vết thương ngoài da, cũng không có dấu hiệu trúng độc thông thường." Một giọng nói vang lên từ một tấm bảng gỗ nhỏ treo cạnh cửa, ghi lại thông tin cơ bản về vụ án giả lập. "Gia đình nạn nhân khẳng định, không nghe thấy bất kỳ âm thanh bất thường nào trong đêm xảy ra sự việc."
Cả nhóm bước vào phòng, mỗi người tỏa ra một hướng để bắt đầu khám xét hiện trường theo cách riêng của mình. Lục Phi Yến, với kinh nghiệm tự học Yêu Sư thuật từ nhỏ, ngay lập tức tiến đến kiểm tra kỹ lưỡng thi thể hình nộm, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào trên da, trong khi Đỗ Tuyết Nhi và Uông Bách Xuyên bắt đầu lục soát các ngóc ngách của căn phòng, tìm kiếm bằng chứng vật lý.
Đỗ Tuyết Nhi, di chuyển nhẹ nhàng gần như không phát ra tiếng động, kiểm tra kỹ từng cuốn sách trên kệ, lật giở từng trang, tìm kiếm bất kỳ ghi chú hay dấu vết bất thường nào có thể liên quan đến vụ án. Uông Bách Xuyên, mặt khác, lại tập trung vào việc đo đạc kích thước phòng, ghi chép lại vị trí chính xác của từng món đồ nội thất, một phương pháp làm việc tỉ mỉ, khoa học phản ánh rõ nền tảng học thuật vững chắc của anh, thi thoảng dừng lại lẩm bẩm tính toán những con số trong đầu.
Phong đứng lặng ở giữa phòng, không vội vàng hành động ngay, mà quan sát tổng thể toàn bộ không gian trước, đôi mắt bạch ngọc của cậu lướt qua từng chi tiết nhỏ , vị trí đồ đạc, ánh sáng chiếu vào phòng, và đặc biệt, biểu cảm đông cứng trên gương mặt hình nộm nạn nhân.
"Không có vết thương ngoài da, không trúng độc, không dấu hiệu vật lộn..." Cậu lẩm bẩm, bước đến gần hình nộm hơn, nhìn kỹ vào đôi mắt vô hồn ấy. "Nhưng biểu cảm này... không phải là biểu cảm của một người chết vì bệnh tật thông thường hay bị tấn công bất ngờ. Đây là biểu cảm của một người đã trải qua một nỗi kinh hoàng cực độ trước khi chết, nhưng cơ thể lại hoàn toàn không có phản ứng vật lý tương ứng."
"Ý ngươi là sao?" Kim Thiện hỏi, tiến lại gần, ánh mắt anh nhìn hình nộm với vẻ vừa tò mò vừa hơi rợn người.
"Ý ta là," Phong giải thích, giọng điệu chậm rãi như đang sắp xếp lại các mảnh ghép trong đầu, "nếu một người chết vì sợ hãi thông thường, cơ thể họ thường sẽ có phản ứng vật lý đi kèm , tim đập nhanh dẫn đến ngất xỉu, hoặc cố gắng vùng vẫy tháo chạy. Nhưng ở đây, nạn nhân vẫn ngồi nguyên trong tư thế bình thường, không hề có dấu hiệu cố gắng phản kháng hay chạy trốn. Điều đó có nghĩa là, cái chết đến với ông ấy quá nhanh, hoặc cơ thể ông ấy đã bị khống chế hoàn toàn trước khi nỗi sợ hãi kịp chuyển hóa thành hành động vật lý."
❖
"Nhìn xem này!" Lục Phi Yến gọi lớn từ phía sau, tay cô cầm một chiếc kính lúp nhỏ được cung cấp sẵn trong phòng, soi kỹ vào bàn tay của hình nộm nạn nhân. "Có dấu vân tay kỳ lạ ở đây, không phải vân tay của nạn nhân, mà như thể có ai đó đã chạm vào tay ông ấy ngay trước khi ông ấy chết."
Phong tiến lại gần, quan sát kỹ dấu vân tay ấy , không giống với vân tay con người thông thường, mà có một hoa văn xoáy tròn kỳ lạ, các đường vân sắp xếp theo một quy luật hình học đặc biệt, gần giống như những vòng tròn đồng tâm lan tỏa ra từ một điểm trung tâm, hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ loại vân tay tự nhiên nào mà cậu từng thấy qua.
"Nạn nhân để lại dấu vân tay kỳ lạ, có nghĩa là..." Phong bắt đầu suy luận thành tiếng, tốc độ suy nghĩ của cậu tăng nhanh, từng mảnh ghép bắt đầu kết nối lại với nhau trong đầu. "Nếu đây không phải vân tay người, mà là dấu vết còn sót lại từ một loại tiếp xúc trực tiếp giữa yêu quái và nạn nhân, kết hợp với việc không có vết thương ngoài da, không dấu hiệu vật lộn, chỉ có biểu cảm kinh hoàng tột độ trên gương mặt... vậy thì, khả năng cao đây là loại yêu quái tấn công trực tiếp vào tâm trí hoặc linh hồn nạn nhân, không phải cơ thể vật lý."
"Yêu quái hút hồn?" Lục Phi Yến hỏi, ánh mắt cô sáng lên khi nhận ra hướng suy luận của Phong.
"Chính xác." Phong gật đầu, tiếp tục phân tích. "Loại yêu quái này thường tiếp cận nạn nhân trong lúc họ đang ngủ hoặc mất cảnh giác, dùng một dạng tiếp xúc trực tiếp , có thể là chạm vào tay hoặc trán , để hút lấy linh hồn hoặc một phần ý thức của nạn nhân, khiến cơ thể họ chết đi mà không để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào đáng kể, ngoại trừ biểu cảm kinh hoàng cuối cùng trước khi ý thức hoàn toàn biến mất."
Uông Bách Xuyên, đứng gần đó lắng nghe, gật đầu đồng tình, bổ sung thêm từ những kiến thức lý thuyết mà anh đã học được. "Nếu đúng vậy, loại yêu quái này chắc chắn phải có khả năng tàng hình hoặc ngụy trang cực kỳ tinh vi, vì gia đình nạn nhân không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh bất thường nào trong đêm xảy ra sự việc. Theo những gì ta từng đọc, loại yêu quái hút hồn thường chỉ hoạt động trong phạm vi rất hẹp, nghĩa là nó vẫn còn ẩn nấp đâu đó rất gần hiện trường này, có lẽ ngay trong căn phòng chúng ta đang đứng."
Nhận định ấy khiến cả nhóm đồng loạt cảnh giác hơn, mắt quét khắp căn phòng với một sự thận trọng cao độ hơn trước, nhận ra rằng, con yêu quái mục tiêu có thể đang ẩn mình quan sát họ ngay lúc này mà không ai hay biết.
❖
Trong khi cả nhóm đang tập trung phân tích manh mối, Kim Thiện, với bản tính vụng về đặc trưng, đang lóng ngóng di chuyển quanh phòng để tìm kiếm thêm bằng chứng, vô tình vấp phải một góc thảm trải sàn, loạng choạng suýt ngã, đưa chân đá mạnh vào một tấm ván gỗ ốp chân tường gần đó.
Trước đó, trong lúc cả nhóm đang say sưa tranh luận về hướng suy luận, Kim Thiện đã lặng lẽ đi vòng quanh phòng, cố gắng tìm ra một đóng góp nào đó cho nhóm, dù bản thân anh vẫn chưa hoàn toàn tự tin vào khả năng suy luận logic của mình so với những người bạn đồng đội tài giỏi khác. Anh cẩn thận xem xét từng bức tranh treo trên tường, từng chiếc bình gốm đặt trên kệ, cố gắng tìm ra bất kỳ điều gì bất thường mà những người khác có thể đã bỏ sót.
"Á!" Kim Thiện kêu lên đau đớn, ôm lấy ngón chân vừa va phải, nhưng ngay sau đó, cả nhóm đồng loạt giật mình khi tấm ván gỗ ấy bật mở ra, để lộ một khoảng trống nhỏ phía sau, nơi một sinh vật nhỏ bé, thân hình trong suốt mờ ảo như một làn khói đặc, với đôi mắt đỏ rực duy nhất nổi bật giữa khuôn mặt gần như vô hình, đang cuộn tròn ẩn nấp.
"Đó chính là nó!" Lục Phi Yến hét lên, ngay lập tức rút vũ khí ra khỏi vỏ, sẵn sàng tấn công.
Con yêu quái, bị phát hiện bất ngờ, hoảng loạn cố gắng tẩu thoát, thân hình mờ ảo của nó lướt nhanh qua không khí, cố gắng tìm đường thoát ra khỏi căn phòng. Nhưng Phong đã nhanh chóng phản ứng, dùng chính kỹ năng quan sát và phán đoán quỹ đạo di chuyển đã được rèn luyện, chặn đứng đường thoát duy nhất của nó, trong khi Đỗ Tuyết Nhi cùng Uông Bách Xuyên phối hợp bao vây từ hai phía còn lại, mỗi người đều nhanh chóng nắm bắt được vai trò của mình trong đội hình bao vây mà không cần phải bàn bạc thêm.
"Kim Thiện, đây là công của ngươi đấy!" Phong cười lớn, dù đang trong tình huống căng thẳng, không quên trêu chọc người bạn vẫn còn đang ôm chân xuýt xoa vì đau.
"Ta chỉ vô tình vấp ngã thôi mà!" Kim Thiện phân bua, gương mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng lẫn đau đớn, nhưng cũng không giấu được nụ cười nhẹ nhõm khi nhận ra, dù hoàn toàn là ngẫu nhiên, hành động vụng về của mình lại vô tình trở thành chìa khóa quyết định giúp cả nhóm tìm ra manh mối cuối cùng.
"Đôi khi, vận may cũng là một phần của tài năng." Uông Bách Xuyên nhận xét, đẩy gọng kính lên cao, ánh mắt anh nhìn Kim Thiện với một sự trân trọng bất ngờ mà trước đó anh chưa từng dành cho người bạn đồng đội có vẻ ngoài vụng về này, thậm chí còn ghi lại một dòng chú thích nhỏ vào cuốn sổ tay của mình về "yếu tố ngẫu nhiên trong điều tra hiện trường".
Chỉ trong vài phút tiếp theo, với sự phối hợp nhịp nhàng của cả năm người, con yêu quái hút hồn nhỏ bé ấy đã bị bao vây, khống chế hoàn toàn bằng một loại lưới đặc biệt được cung cấp sẵn trong phòng thi, đánh dấu sự hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của vòng thi thứ tư, chỉ trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ , nhanh hơn nhiều so với thời hạn hai giờ được quy định.
Vị giám khảo phụ trách đánh giá nhóm của Phong, sau khi bước vào kiểm tra kết quả, không khỏi gật gù tán thưởng trước tốc độ và độ chính xác trong cách nhóm giải quyết vụ án. "Xác định đúng loại yêu quái, đúng phương thức gây án, và bắt giữ thành công trong thời gian kỷ lục. Đây là một trong những kết quả xuất sắc nhất mà ta từng chứng kiến ở vòng thi này."
"Cảm ơn nhóm chúng ta đã phối hợp tốt." Phong nói, quay sang nhìn từng thành viên với một nụ cười chân thành. "Mỗi người đều đóng góp một phần quan trọng , Phi Yến phát hiện dấu vân tay, Bách Xuyên bổ sung góc nhìn lý thuyết, Tuyết Nhi kiểm tra kỹ lưỡng từng ngóc ngách, và tất nhiên, không thể thiếu cú vấp ngã định mệnh của Kim Thiện."
Đỗ Tuyết Nhi, vốn ít nói từ đầu đến giờ, cũng khẽ mỉm cười, gật đầu đồng tình với nhận xét của Phong. "Ta chưa từng nghĩ, một nhóm gồm toàn người xa lạ lại có thể phối hợp ăn ý đến vậy chỉ trong lần đầu tiên làm việc chung. Có lẽ, đây chính là điều mà Huyền Cơ Các muốn kiểm tra qua vòng thi này , không chỉ khả năng cá nhân, mà cả khả năng hợp tác giữa những con người hoàn toàn khác biệt."
"Ngươi vẫn còn nhắc lại chuyện đó à!" Kim Thiện kêu lên, nhưng giọng điệu không hề tức giận, chỉ là một sự phản đối vui vẻ trước lời trêu chọc thân thiện của bạn mình.
Cả nhóm cùng bật cười, bước ra khỏi căn phòng thi với tâm trạng thoải mái, tự hào về thành quả vừa đạt được, hoàn toàn không hề hay biết rằng, ngay bên kia bức vách ngăn mỏng manh, một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ khác đang chờ đợi Phong, sẽ mang đến một góc nhìn hoàn toàn mới về mối quan hệ giữa cậu và người đối thủ mà cậu đã quen thuộc từ ngày đầu đặt chân đến Thiên Kinh.