🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← LINH THẦN TRỤC QUỶ LỤC

Ch.35: SÁNG RA ĐẾM NGƯỜI

~16 phút đọc · 3109 từ · ⚠️ Báo cáo

Bình minh dần ló dạng phía chân trời, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá dày đặc, nhuộm cả khu rừng trong một sắc vàng nhạt dịu dàng, hoàn toàn trái ngược với bầu không khí căng thẳng, hiểm nguy đã bao trùm suốt cả đêm qua. Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang lên khắp nơi, thay thế cho tiếng gầm gừ của yêu quái và tiếng bước chân dồn dập của những cuộc rượt đuổi sinh tử.

Sương sớm còn vương trên những ngọn cỏ, phản chiếu ánh nắng ban mai thành hàng ngàn hạt ngọc lấp lánh, tạo nên một khung cảnh yên bình đến khó tin so với những gì đã diễn ra chỉ vài giờ trước đó. Với những thí sinh đã trải qua một đêm sinh tử thực sự, khung cảnh bình yên này mang một ý nghĩa đặc biệt sâu sắc , như một lời nhắc nhở rằng, dù đêm tối có đáng sợ đến đâu, ánh sáng ban ngày rồi cũng sẽ trở lại.

Tại cổng chính dẫn ra khỏi khu rừng, nơi đội ngũ Yêu Sư Bạch Kim cùng các giám khảo đã túc trực suốt đêm, từng nhóm thí sinh lần lượt xuất hiện, một số bước ra với vẻ mặt tự hào, thỏa mãn, tay cầm những viên linh châu chiến lợi phẩm thu được; một số khác lại lê bước mệt mỏi, thương tích đầy mình, ánh mắt lộ rõ sự thất vọng vì không hoàn thành được nhiệm vụ; và đáng buồn hơn, có những nhóm nhỏ khiêng theo đồng đội bị thương nặng, cần được Vân Thần cùng đội ngũ y thuật của Huyền Cơ Các chăm sóc khẩn cấp ngay tại chỗ.

Phong và Kim Thiện, sau một đêm dài đầy biến động, cũng xuất hiện tại cổng rừng trong số những nhóm đầu tiên, cả hai đều mang trên mình vài vết trầy xước nhỏ nhưng nhìn chung vẫn khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn sau khi đã cùng nhau vượt qua thử thách.

"Cuối cùng cũng ra được rồi." Kim Thiện thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống một tảng đá gần cổng rừng, duỗi thẳng đôi chân đã mỏi nhừ sau một đêm dài di chuyển liên tục.

"Ngươi làm tốt lắm." Phong vỗ vai bạn, nụ cười chân thành nở trên môi, trong lòng thầm cảm thấy tự hào thay cho người bạn đã can đảm vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu để hoàn thành thử thách.

"Nếu không có cậu, chắc ta đã không thể tự mình đứng vững đến giờ này." Kim Thiện nói, giọng điệu chân thành, ánh mắt anh nhìn về phía những thí sinh khác cũng đang lần lượt xuất hiện, gương mặt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm xen lẫn một chút tự hào mới mẻ về bản thân mình. "Ta nghĩ, sau đêm qua, ta đã học được nhiều hơn cả những gì sách vở có thể dạy được."

Không lâu sau, Nguyệt Nhi và Vân Thần cũng lần lượt xuất hiện, cả hai đều trông có vẻ tương đối thoải mái so với phần lớn các thí sinh khác, minh chứng rõ ràng cho thực lực vượt trội của họ so với mặt bằng chung.

"Ngươi ổn chứ?" Nguyệt Nhi hỏi, tiến đến gần Phong, ánh mắt nàng quét nhanh qua người cậu để kiểm tra xem có vết thương nghiêm trọng nào hay không, dù cố gắng giữ giọng điệu thản nhiên như thể đó chỉ là một câu hỏi xã giao thông thường.

"Ổn cả, chỉ là vài vết trầy xước nhỏ thôi." Phong đáp, rồi kể sơ qua về trận chiến với con Linh Yêu cấp ba bất thường cùng dấu phù lục kỳ lạ mà cậu phát hiện được, giọng điệu nghiêm túc hẳn so với thường ngày.

Nghe vậy, cả Nguyệt Nhi lẫn Vân Thần đều lộ rõ vẻ quan tâm, và khi đến lượt mình, Tiêu Hàn , người vừa từ khu vực chỉ huy giám sát tiến đến kiểm tra tình hình của cả nhóm , cũng dừng lại lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Ngươi còn giữ được bằng chứng không?" Tiêu Hàn hỏi ngay, giọng điệu sắc bén như một chiến lược gia đang phân tích tình huống.

"Có." Phong gật đầu, lấy ra mảnh da nhỏ được bọc cẩn thận trong vải, đưa cho Tiêu Hàn xem xét.

Tiêu Hàn cầm lấy, xem xét kỹ lưỡng dấu ấn mờ nhạt trên đó, gương mặt anh dần trở nên nghiêm nghị hơn. "Đây đúng là dấu vết của một loại thuật pháp cưỡng ép tăng cường sức mạnh, dù đã khá mờ nhạt do thời gian. Ta sẽ báo cáo việc này lên Nguyên Soái ngay lập tức."

Trong lúc chờ đợi kết quả chính thức của vòng thi được công bố, Phong đứng lặng quan sát dòng người tiếp tục lũ lượt ra khỏi cổng rừng, ánh mắt bạch ngọc của cậu, với sự nhạy bén quan sát đã trở thành bản năng, vô tình dừng lại ở ba thí sinh khác nhau, mỗi người đều đang khoe với bạn bè xung quanh về chiến tích của mình , những con yêu quái họ vừa hạ gục.

Có điều gì đó khiến Phong cảm thấy không ổn.

Cả ba thí sinh ấy đều có một điểm chung kỳ lạ , dù trông không có vẻ gì đặc biệt xuất sắc về mặt thể chất hay khí chất so với những thí sinh khác, nhưng chiến tích họ khoe khoang lại vượt xa mức trung bình, đặc biệt là một người còn kể lại việc đã hạ gục một con yêu quái cấp ba chỉ với vài chiêu đơn giản, điều mà ngay cả những thí sinh có nền tảng vững chắc nhất cũng phải tốn không ít công sức mới làm được.

Cậu tiến lại gần hơn, giả vờ tò mò hỏi thăm về chiến tích của họ, và khi nhìn thấy viên linh châu cùng vài mảnh còn sót lại của con yêu quái mà một trong ba thí sinh ấy mang theo làm bằng chứng, cậu khẽ giật mình , trên mảnh da còn sót lại ấy, dù đã mờ nhạt, vẫn có thể nhận ra một dấu ấn tương tự như dấu phù lục kỳ lạ mà cậu đã phát hiện được trên con Linh Yêu của chính mình đêm qua.

"Nghe kể lại chiến tích của huynh hay quá." Phong nói, giọng điệu tự nhiên như đang trò chuyện thân thiện, tay cầm lấy mảnh da giả vờ ngắm nghía kỹ hơn. "Con yêu quái này trông có vẻ mạnh đấy, huynh hạ được nó thế nào vậy?"

"À, cũng không khó lắm đâu, chỉ vài chiêu là xong thôi." Thí sinh kia đáp, giọng điệu có phần tự mãn, không hề nhận ra ánh mắt dò xét ẩn giấu sau nụ cười thân thiện của Phong.

Phong gật gù, trả lại mảnh da, rồi lặng lẽ rời đi, tìm đến hai thí sinh còn lại trong số ba người cậu để ý, và với con mắt quan sát tinh tường đã được rèn luyện, cậu cũng phát hiện ra những dấu hiệu tương tự, dù mỗi trường hợp lại có chút khác biệt nhỏ về vị trí và hình dạng của dấu ấn.

"Ba người..." Phong lẩm bẩm, quay trở lại tìm Tiêu Hàn, trong lòng dấy lên một sự lo lắng nghiêm trọng hơn hẳn so với phát hiện ban đầu của cậu, bước chân cậu nhanh hơn hẳn, không còn vẻ thư thái như lúc mới ra khỏi rừng nữa.

"Ngươi chắc chắn về điều này chứ?" Tiêu Hàn hỏi, sau khi nghe Phong trình bày lại phát hiện mới, ánh mắt anh nghiêm túc hẳn lên.

"Ta không dám chắc chắn tuyệt đối, vì không thể công khai kiểm tra kỹ lưỡng ngay tại đây mà không gây chú ý." Phong đáp, giọng điệu thận trọng. "Nhưng nếu đúng là ba trường hợp này đều có dấu vết can thiệp tương tự như những gì ta phát hiện trên con Linh Yêu của mình, thì đây không phải là một sự cố đơn lẻ, ngẫu nhiên."

Tiêu Hàn trầm ngâm một lúc lâu, ánh mắt anh quét qua đám đông thí sinh đang tụ tập mừng rỡ vì đã hoàn thành vòng thi, cố gắng tìm ra ba gương mặt mà Phong vừa mô tả.

"Nếu có ai đó đang cố tình can thiệp vào kỳ thi, tăng cường sức mạnh cho một số con yêu quái được thả vào rừng, để tạo lợi thế bất chính cho một số thí sinh nhất định," Tiêu Hàn nói, giọng điệu trầm xuống, "đây là một vụ gian lận nghiêm trọng, có tổ chức, không phải hành động bộc phát của một cá nhân đơn lẻ nào. Việc chuẩn bị và thả những con yêu quái đã bị tăng cường sức mạnh vào đúng vị trí xuất phát của những thí sinh cụ thể đòi hỏi phải có quyền truy cập vào danh sách phân bổ khu vực, thứ chỉ những người có chức vụ nhất định trong ban tổ chức mới nắm được."

"Vậy có nghĩa là," Phong nói, giọng điệu cậu trầm xuống khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, "kẻ đứng sau việc này rất có thể đang có một vị trí nào đó bên trong chính Huyền Cơ Các?"

"Khả năng đó không thể loại trừ." Tiêu Hàn đáp, gương mặt anh lộ rõ vẻ nặng nề. "Và đó chính là lý do khiến vụ việc này càng trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn nhiều so với một vụ gian lận thông thường."

"Vậy phải làm sao?" Phong hỏi, ánh mắt cậu ánh lên sự quyết tâm muốn tìm ra sự thật.

"Chưa thể hành động công khai ngay lúc này." Tiêu Hàn đáp, lắc đầu. "Chúng ta chưa có đủ bằng chứng xác thực để buộc tội bất kỳ ai, và nếu hành động quá vội vàng, có thể đánh động kẻ đứng sau, khiến hắn càng cẩn trọng hơn, khó lòng lần ra dấu vết sau này. Ta sẽ âm thầm báo cáo lên Nguyên Soái, đề nghị tiến hành điều tra kín đáo, không công khai, trong khi kỳ thi vẫn tiếp tục diễn ra bình thường."

"Ta có thể giúp gì không?" Phong hỏi, không muốn chỉ đứng ngoài quan sát trong khi một âm mưu nguy hiểm đang âm thầm diễn ra ngay trước mắt.

"Tiếp tục quan sát." Tiêu Hàn đáp, ánh mắt anh nhìn Phong với một sự tin tưởng nhất định. "Khả năng quan sát và suy luận của ngươi đã chứng minh được giá trị của nó nhiều lần rồi. Nếu phát hiện thêm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào khác trong các vòng thi tiếp theo, báo cho ta ngay lập tức, nhưng tuyệt đối không được hành động một mình hay tiết lộ cho bất kỳ ai khác ngoài nhóm chúng ta."

Trong khi đó, trên bảng thông báo kết quả được dựng ngay tại cổng rừng, các giám khảo bắt đầu công bố số liệu chính thức của vòng thi thứ ba , trong tổng số hai trăm thí sinh tham gia, một trăm năm mươi người đã hoàn thành thành công nhiệm vụ, năm mươi người còn lại hoặc đã bị loại do không thể hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt yêu quái, hoặc đã tự nguyện bỏ cuộc bằng cách sử dụng còi báo hiệu khẩn cấp khi cảm thấy tính mạng bị đe dọa quá mức.

Một vị giám khảo đứng trên bục cao, đọc to từng cái tên theo thứ tự số báo danh, giọng nói vang vọng khắp khu vực cổng rừng, mỗi lần một cái tên được xướng lên kèm theo từ "đạt", tiếng reo hò mừng rỡ lại vang lên từ phía người thân hoặc bạn bè đang chờ đợi; ngược lại, khi một cái tên được xướng lên kèm theo từ "không đạt", một sự im lặng nặng nề, đôi khi xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào, lại bao trùm lấy khu vực xung quanh người đó.

Tiếng reo hò mừng rỡ xen lẫn tiếng thở dài thất vọng vang lên khắp khu vực cổng rừng khi từng cái tên được xướng lên. Phong, Nguyệt Nhi, Vân Thần, Đàm Thiết Phong, Lục Phi Yến, và cả Kim Thiện, đều nằm trong danh sách một trăm năm mươi người đã vượt qua vòng thi khắc nghiệt này, chuẩn bị bước tiếp vào những vòng thi tiếp theo mà theo lời đồn, sẽ còn khó khăn, phức tạp hơn nhiều so với ba vòng đầu tiên.

Khi tên của Kim Thiện được xướng lên, anh nhảy cẫng lên vui mừng, ôm chầm lấy Phong trong một cái ôm bất ngờ khiến cả hai suýt ngã nhào, tiếng cười của anh vang vọng khắp khu vực, thu hút không ít ánh mắt tò mò xen lẫn thích thú từ những thí sinh xung quanh.

"Ta qua rồi! Ta thật sự qua rồi!" Kim Thiện hét lên, giọng điệu không giấu nổi sự phấn khích tột độ, đôi mắt anh rưng rưng vì xúc động.

"Đã bảo ngươi làm được mà." Phong cười, vỗ vai bạn, dù bản thân cũng đang bị lung lay chao đảo bởi cái ôm nhiệt tình quá mức của Kim Thiện.

Nhưng giữa niềm vui chung ấy, trong lòng Phong vẫn còn đọng lại một nỗi bất an sâu sắc về những dấu phù lục bí ẩn cậu vừa phát hiện, về một âm mưu gian lận có tổ chức đang âm thầm len lỏi giữa lòng kỳ thi tưởng chừng công bằng, minh bạch nhất của Huyền Cơ Các, và về câu hỏi chưa có lời giải đáp , ai, và vì mục đích gì, lại sẵn sàng can thiệp vào một kỳ thi quan trọng đến vậy, đe dọa đến tính mạng của hàng trăm thí sinh trẻ tuổi chỉ để đạt được một lợi ích không rõ ràng nào đó.

Cậu đưa mắt nhìn quanh đám đông đang hân hoan ăn mừng, tự hỏi, trong số những gương mặt rạng rỡ ấy, có bao nhiêu người đang thực sự xứng đáng với thành tích của mình, và có bao nhiêu người đang âm thầm hưởng lợi từ một âm mưu mà ngay cả chính họ, có lẽ, cũng không hề hay biết.

Nguyệt Nhi, đứng cạnh cậu, dường như cảm nhận được sự trầm tư bất thường đang bao trùm lấy Phong giữa không khí náo nhiệt xung quanh, khẽ chạm nhẹ vào cánh tay cậu.

"Đừng suy nghĩ quá nhiều." Nàng nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng vững chắc. "Chúng ta đã báo cáo cho Tiêu Hàn, phần còn lại, hãy để anh ấy và Nguyên Soái xử lý theo đúng quy trình. Việc của chúng ta bây giờ là tập trung chuẩn bị cho vòng thi tiếp theo, đừng để những nghi vấn chưa có lời giải làm phân tán sự tập trung cần thiết."

Phong nhìn nàng, một sự an tâm nhất định lan tỏa trong lòng trước lời khuyên thực tế ấy. "Ngươi nói đúng." Cậu đáp, khẽ gật đầu, cố gắng gạt bỏ phần nào những suy nghĩ nặng nề để tập trung vào hiện tại. "Dù sao, lo lắng thái quá cũng chẳng giải quyết được gì, chi bằng cứ chuẩn bị thật tốt cho những gì sắp tới."

Đàm Thiết Phong và Lục Phi Yến, sau khi biết kết quả của mình, cũng tìm đến chào hỏi nhóm của Phong, không khí giữa những người từng là đối thủ giờ đây đã trở nên thân thiện, cởi mở hơn hẳn so với lần đầu gặp gỡ đầy căng thẳng tại buổi đăng ký thi.

"Xem ra cả nhóm chúng ta đều qua cả." Lục Phi Yến nói, giọng điệu vui vẻ, ánh mắt cô quét qua từng người trong nhóm với một sự thân thiện chân thành.

"Đương nhiên rồi." Đàm Thiết Phong đáp, giọng điệu vẫn còn chút kiêu ngạo cố hữu, nhưng đã không còn phần lạnh lùng, xa cách như trước. Anh liếc nhìn Phong, khóe miệng khẽ nhếch lên. "Dù sao, ta cũng không thể để một kẻ trực giác nhạy bén như ngươi bỏ lại phía sau được."

"Yên tâm, ta còn lâu mới để ngươi bỏ xa." Phong đáp trả, không kém phần tự tin, cả hai trao đổi ánh mắt đầy tinh thần cạnh tranh nhưng không còn chút thù địch nào như buổi đầu gặp gỡ.

"Này, Phong," Nguyệt Nhi lên tiếng, khi cả nhóm đã đi được một đoạn, giọng điệu nàng trở nên nghiêm túc hơn, "về chuyện dấu phù lục kia, ngươi có nghĩ nó liên quan gì đến Thạch Cốt Đại Vương không? Nếu có kẻ trong Huyền Cơ Các đang bí mật giúp đỡ những thế lực đen tối, biết đâu chúng có liên hệ với nhau."

Phong khựng lại trong giây lát, suy nghĩ nghiêm túc về khả năng ấy. "Ta cũng không loại trừ khả năng đó, nhưng hiện tại vẫn chưa có đủ bằng chứng để khẳng định chắc chắn. Có lẽ, đây sẽ là một trong những điều đầu tiên ta muốn tìm hiểu khi có cơ hội tra cứu văn khố Huyền Cơ Lầu."

"Dù sao thì," Vân Thần góp lời, giọng điệu điềm tĩnh như thường lệ, "chúng ta cũng nên cẩn trọng hơn từ giờ trở đi. Nếu thật sự có kẻ nội gián đang hoạt động ngay trong tổ chức, không ai trong chúng ta có thể chắc chắn được, ai là người đáng tin cậy hoàn toàn."

Lời nhận xét ấy khiến cả nhóm im lặng trong giây lát, nhận thức rõ ràng hơn về mức độ nghiêm trọng của tình huống mà họ đang dần dần vướng vào, một mạng lưới âm mưu phức tạp hơn nhiều so với những gì bất kỳ ai trong số họ từng tưởng tượng khi mới đặt chân đến Thiên Kinh.

Cả nhóm sáu người, giờ đây đã trở thành một tập thể gắn kết hơn hẳn so với những ngày đầu xa lạ, cùng nhau bước đi giữa ánh nắng ban mai, hướng về phía Huyền Cơ Lầu sừng sững phía xa, mang theo cả niềm tự hào về thành tích vừa đạt được lẫn một sự cảnh giác âm thầm trước những bí ẩn vẫn còn chưa có lời giải đáp đang chờ đợi phía trước.

💬 Bình luận