🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← LINH THẦN TRỤC QUỶ LỤC

Ch.32: 200 NGƯỜI RỪNG ĐÊM

~16 phút đọc · 3102 từ · ⚠️ Báo cáo

Sau khi vòng hai kết thúc, số lượng thí sinh còn lại đã giảm xuống chỉ còn hai trăm người , một con số đủ để Lâm Thúy hài lòng thông báo rằng, vòng thi thứ ba, vòng thi cuối cùng và cũng được xem là khắc nghiệt nhất trong toàn bộ kỳ thi xếp hạng năm nay, sẽ chính thức được tổ chức ngay trong đêm nay.

Khu rừng được chọn làm địa điểm thi đấu, theo lời đồn đại giữa các thí sinh, đã tồn tại từ trước cả khi Huyền Cơ Lầu được xây dựng, trải rộng hàng chục dặm vuông với đủ loại địa hình khác nhau , từ những khu vực cây cối rậm rạp che khuất hoàn toàn ánh trăng, đến những con suối nhỏ chảy róc rách xuyên qua các thung lũng hẹp, và cả những hang động đá vôi ẩn sâu dưới lòng đất, nơi được đồn đại là ẩn chứa nhiều bí mật cổ xưa mà ngay cả những Trưởng Lão lâu năm nhất của Huyền Cơ Các cũng chưa khám phá hết.

"Vòng ba: Đơn Đấu Dã Ngoại." Bà tuyên bố, đứng trước cổng một khu rừng rộng lớn nằm về phía Tây Thiên Kinh, được Huyền Cơ Các sử dụng riêng cho mục đích huấn luyện và thi cử suốt nhiều thế hệ qua, tiếng nói của bà vang vọng rõ ràng đến tận hàng ghế cuối cùng nhờ sự khuếch đại của linh khí đặc biệt. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả cánh rừng, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa có phần rợn người đối với những ai sắp phải bước vào đó một mình. "Mỗi người trong số các ngươi sẽ được thả vào rừng riêng biệt, cách nhau đủ xa để không thể dựa dẫm vào nhau. Nhiệm vụ của các ngươi là sống sót qua đêm nay, đồng thời bắt sống hoặc tiêu diệt ít nhất một con yêu quái cấp hai hoặc cấp ba đã được thả vào rừng từ trước. Bình minh ngày mai, các ngươi phải tự mình tìm đường ra khỏi rừng để được tính là hoàn thành vòng thi."

Bà ngừng lại, ánh mắt quét qua hai trăm gương mặt đang lộ rõ sự căng thẳng khác nhau. "Đây không phải trò chơi. Yêu quái được thả vào rừng là thật, nguy hiểm là thật, và nếu các ngươi không đủ cẩn trọng, thương tích, thậm chí tính mạng có thể bị đe dọa thật sự. Đội ngũ Yêu Sư Bạch Kim sẽ túc trực xung quanh ranh giới khu rừng để can thiệp trong trường hợp khẩn cấp, nhưng bên trong rừng, chủ yếu các ngươi phải tự lực cánh sinh."

Bà tiếp tục, giọng điệu chuyển sang phần hướng dẫn kỹ thuật. "Mỗi thí sinh được phát một chiếc còi báo hiệu khẩn cấp, chỉ sử dụng trong trường hợp nguy hiểm đến tính mạng thực sự. Sử dụng còi đồng nghĩa với việc chấp nhận thất bại ở vòng thi này, nhưng đảm bảo an toàn tính mạng của các ngươi. Ta khuyên tất cả nên nhớ kỹ, danh dự và thành tích không đáng để đánh đổi bằng mạng sống của chính mình."

Lời cảnh báo nghiêm túc ấy khiến không khí vốn đã căng thẳng càng thêm nặng nề, một vài thí sinh trẻ tuổi không giấu được vẻ sợ hãi thoáng qua trên gương mặt, dù vẫn cố gắng đứng thẳng người giữ vẻ tự tin. Một số phụ huynh đứng phía xa quan sát con em mình chuẩn bị bước vào rừng cũng không khỏi lộ rõ vẻ lo lắng, có người còn rưng rưng nước mắt, dù biết rõ đây là một phần bắt buộc của quá trình trở thành Yêu Sư chính thức mà con em mình đã tự nguyện lựa chọn theo đuổi. Ngay cả những thí sinh dày dạn kinh nghiệm nhất, từng trải qua không ít cuộc chạm trán với yêu quái ngoài đời thực, cũng không tránh khỏi việc siết chặt tay quanh vũ khí của mình, chuẩn bị tinh thần cho một đêm dài đầy bất trắc phía trước.

Phong đứng ở vị trí xuất phát được chỉ định của mình, một khoảng đất trống nhỏ ở rìa rừng, nhìn vào bóng tối dày đặc đang dần buông xuống giữa những tán cây cao vút. Cậu kiểm tra lại thanh kiếm gỗ tập luyện đeo bên hông , thứ vũ khí duy nhất cậu có thể mang theo vào rừng, vì Lân Hồn Kiếm chỉ xuất hiện được khi huyết mạch bộc phát ngoài tầm kiểm soát, một trạng thái mà cậu chưa học được cách chủ động kích hoạt.

Bên cạnh cậu, những thí sinh khác cũng đang chuẩn bị theo cách riêng của mình , có người kiểm tra lại từng món trang bị một cách tỉ mỉ, có người nhắm mắt hít thở sâu để trấn tĩnh tinh thần, có người thì thầm cầu nguyện với các vị thần bảo hộ mà gia đình họ vẫn tôn thờ, tay siết chặt những lá bùa hộ mệnh nhỏ đeo trên cổ. Xa xa, Phong thoáng thấy bóng dáng Nguyệt Nhi đứng ở một điểm xuất phát khác, dáng vẻ bình tĩnh tự tin như thường lệ, cây Tước Hỏa Cung đã sẵn sàng trên vai; và Vân Thần, đứng ở một hướng hoàn toàn khác, tay cầm cây Huyền Ô Chùy, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh đặc trưng dù sắp phải đối mặt với một đêm đầy bất trắc.

"Bắt đầu!" Tiếng hô lệnh vang lên từ xa, và ngay lập tức, hai trăm thí sinh đồng loạt tiến vào rừng từ các điểm xuất phát khác nhau, tản ra theo nhiều hướng, nhanh chóng biến mất giữa những bóng cây rậm rạp.

Phong bước đi thận trọng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cố gắng giữ im lặng tối đa, đôi mắt bạch ngọc của cậu quét khắp xung quanh, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất , tiếng lá xào xạc, tiếng côn trùng kêu, tiếng gió thổi qua tán cây , cố gắng phân biệt đâu là âm thanh tự nhiên của khu rừng, đâu là dấu hiệu của một mối nguy hiểm đang ẩn nấp gần đó.

Không khí trong rừng đêm mang một mùi vị đặc trưng khác hẳn với những gì cậu quen thuộc ở làng Kiếm Phong , mùi đất ẩm hòa quyện với mùi lá mục, mùi nhựa cây thông thoang thoảng, và thi thoảng, một luồng gió lạnh bất chợt thổi qua mang theo cảm giác rờn rợn khó tả, như thể chính khu rừng cũng đang dõi theo từng bước chân của những kẻ xâm nhập vào lãnh địa của nó. Ánh trăng thượng tuần yếu ớt chỉ đủ soi rọi lờ mờ những khoảng trống hiếm hoi giữa tán lá dày đặc, khiến phần lớn con đường phía trước chìm trong một màu đen đặc quánh, buộc Phong phải dựa nhiều vào thính giác và trực giác hơn là thị giác để định hướng, đôi lúc cậu còn phải dừng lại, nhắm mắt trong chốc lát, để toàn bộ giác quan còn lại có thể tập trung tối đa vào việc lắng nghe những âm thanh bất thường xung quanh.

Chỉ mới đi được chưa đầy nửa dặm, cậu đã cảm nhận được một luồng khí lạnh bất thường lan tỏa trong không gian, thứ mùi tanh ngọt đặc trưng của yêu khí đậm đặc hơn hẳn những gì cậu từng cảm nhận ở những con Phàm Yêu hay Tiểu Yêu cấp thấp trước đây, khiến từng sợi lông trên cánh tay cậu dựng đứng lên vì bản năng cảnh giác.

"Mạnh hơn bình thường..." Cậu thì thầm, dừng bước, cảnh giác nhìn quanh, tay đã đặt sẵn lên chuôi kiếm, cơ thể căng thẳng chuẩn bị cho bất kỳ tình huống bất ngờ nào có thể xảy đến, từng cơ bắp trong người đều sẵn sàng phản ứng ngay lập tức trước bất kỳ dấu hiệu tấn công nào.

Từ trong bóng tối, một sinh vật khổng lồ bất ngờ lao ra, thân hình nó tựa như một con báo nhưng phủ đầy vảy cứng màu xanh xám, đôi mắt đỏ rực phát sáng trong bóng đêm, móng vuốt sắc nhọn vươn ra tấn công thẳng vào Phong với một tốc độ đáng kinh ngạc.

Phong né tránh trong gang tấc, thân hình cậu lăn sang một bên, rút thanh kiếm gỗ ra khỏi vỏ trong cùng một động tác liền mạch, mắt không rời khỏi con Linh Yêu đang gầm gừ chuẩn bị tấn công lần nữa. Ánh trăng lờ mờ xuyên qua tán lá chiếu xuống, phản chiếu lên lớp vảy xanh xám của con thú, tạo nên một khung cảnh vừa kỳ dị vừa đẹp đến rợn người, như một bức tranh sống động về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết giữa chốn hoang dã này.

"Linh Yêu cấp ba... nhưng sức mạnh này," Phong nhíu mày, cảm nhận rõ ràng luồng khí thế tỏa ra từ con thú còn mạnh hơn hẳn mức bình thường của cấp bậc ấy, "vượt xa những gì một Linh Yêu cấp ba thông thường nên có."

Không có thời gian để suy nghĩ thêm, con Linh Yêu đã lao tới lần thứ hai, nhanh như một tia chớp giữa bóng tối. Lần này, Phong không né tránh, mà đứng vững, thanh kiếm gỗ trong tay vung lên với một sự tập trung tuyệt đối mà từ trước đến giờ, ngay cả những người thân cận nhất với cậu cũng hiếm khi được chứng kiến.

Đây không phải là kiểu chiến đấu bộc phát bởi cơn giận dữ như đêm huyết mạch thức tỉnh tại làng Kiếm Phong, cũng không phải phong cách đùa cợt, tinh nghịch xen lẫn chiến đấu mà cậu vẫn thường thể hiện. Đây là kiếm pháp thuần túy, nghiêm túc tuyệt đối , từng bài học mà Kiếm Lão đã dày công truyền dạy suốt mười ba năm qua giờ đây được tái hiện lại một cách chính xác, không một chút sai lệch, không một khoảnh khắc lơ là.

Thanh kiếm gỗ va chạm với móng vuốt sắc nhọn của con Linh Yêu, tạo ra một tiếng chát chúa vang vọng khắp khu rừng tĩnh lặng. Phong xoay người, né tránh một cú tát mạnh mẽ, rồi phản công ngay lập tức, mũi kiếm nhắm chính xác vào điểm yếu nơi cổ con thú, nơi lớp vảy cứng mỏng manh hơn hẳn so với phần thân.

Con Linh Yêu gầm lên đau đớn, lùi lại vài bước, nhưng vẫn chưa chịu từ bỏ, lao tới một lần nữa với sự hung hãn tuyệt vọng của một kẻ săn mồi bị dồn vào đường cùng. Nó vung đuôi quét ngang, cố gắng hất Phong ngã xuống đất để tạo cơ hội cho một đòn tấn công quyết định, nhưng Phong đã kịp thời nhảy vọt lên cao, xoay người giữa không trung, tránh được đòn tấn công hiểm hóc ấy trong gang tấc, đồng thời tận dụng chính lực xoay ấy để tăng thêm sức mạnh cho đường kiếm tiếp theo của mình.

Trận chiến kéo dài gần một khắc đồng hồ, cả Phong lẫn con Linh Yêu đều mang trên mình những vết thương nhỏ, nhưng cuối cùng, với một đường kiếm quyết định chính xác đến từng milimet, Phong đã hạ gục được đối thủ, mũi kiếm gỗ đâm trúng đúng điểm yếu nơi tim con thú, kết liễu trận chiến trong một tiếng gầm cuối cùng đầy đau đớn.

Con Linh Yêu gục xuống, tan biến dần thành một làn khói xám nhạt, để lại trên nền đất một viên linh châu nhỏ lấp lánh , bằng chứng chứng minh cậu đã hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt yêu quái được giao.

Phong đứng thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khác hẳn với những lần chiến thắng trước đây , đây là chiến thắng hoàn toàn dựa trên kỹ năng kiếm thuật thuần túy mà cậu đã khổ luyện, không có sự trợ giúp của huyết mạch Kỳ Lân, không có phép màu nào can thiệp, chỉ có chính bản thân cậu đối đầu trực diện với hiểm nguy và vượt qua bằng thực lực của mình. Cậu chợt nhớ đến lời Kiếm Lão từng nói, rằng sức mạnh thật sự không phải là thứ được ban tặng, mà là thứ được rèn giũa qua từng giọt mồ hôi, từng vết thương, từng lần vấp ngã rồi đứng dậy , và giờ đây, đứng giữa khu rừng tối tăm này, cậu cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết ý nghĩa sâu sắc của lời dạy ấy, một bài học mà không cuốn sách nào có thể truyền đạt trọn vẹn bằng chính trải nghiệm thực tế.

Nhưng khi cúi xuống nhặt viên linh châu, ánh mắt cậu vô tình bắt gặp một chi tiết kỳ lạ trên phần da còn sót lại của con Linh Yêu , một dấu ấn nhỏ, mờ nhạt, hình dạng giống như một lá phù lục đã được khắc vào da thịt con thú từ trước, gần như đã mờ đi nhưng vẫn còn có thể nhận ra được dưới ánh sáng yếu ớt của những vì sao bắt đầu xuất hiện trên bầu trời.

"Cái này..." Phong cau mày, ngồi xuống quan sát kỹ hơn dấu ấn ấy. "Không phải dấu ấn tự nhiên của yêu quái. Đây là dấu phù lục nhân tạo, được ai đó cố tình khắc lên để tăng cường sức mạnh của nó." Cậu nói, giọng điệu nghiêm túc hơn bao giờ hết, cố gắng ghi nhớ thật kỹ hình dạng của dấu ấn ấy trong đầu, để có thể mô tả lại chính xác nhất cho Tiêu Hàn khi có cơ hội báo cáo.

Cậu nhớ lại, trong những buổi Vân Thần giảng giải về phân loại yêu quái trên đường đến Thiên Kinh, anh từng nhắc qua về một loại thuật pháp cổ xưa, gần như đã thất truyền, có khả năng cưỡng ép gia tăng sức mạnh của một con yêu quái vượt xa giới hạn tự nhiên của nó, nhưng cái giá phải trả thường là tuổi thọ hoặc sự ổn định tâm trí của con vật bị tác động , một loại thuật pháp bị cấm sử dụng trong hầu hết các trường hợp thông thường vì tính chất tàn nhẫn, nguy hiểm của nó.

"Nếu đúng là loại thuật pháp ấy," Phong lẩm bẩm, ngón tay lướt nhẹ qua dấu ấn mờ nhạt trên da con thú, "vậy thì kẻ đứng sau việc này chắc chắn không phải một Yêu Sư bình thường, mà phải có kiến thức chuyên sâu về những thuật pháp cổ xưa, thậm chí bị cấm đoán. Đây không đơn giản chỉ là một sự cố tình cờ."

Một sự nghi ngờ mơ hồ nhưng nghiêm trọng dấy lên trong lòng cậu. Nếu con Linh Yêu này đã bị ai đó can thiệp, tăng cường sức mạnh vượt xa mức bình thường của cấp bậc nó, vậy thì, liệu có bao nhiêu con yêu quái khác được thả vào rừng đêm nay cũng đã bị can thiệp tương tự? Và mục đích của kẻ đứng sau hành động này là gì , muốn kiểm tra khắc nghiệt hơn, hay có một âm mưu nào đó sâu xa hơn đang ẩn giấu phía sau kỳ thi tưởng chừng công bằng, minh bạch này?

Cậu nghĩ đến những thí sinh khác đang phân tán khắp khu rừng rộng lớn này, phần lớn trong số họ chưa từng trải qua một trận chiến sinh tử thực sự nào, và nếu họ phải đối mặt với một con yêu quái đã bị tăng cường sức mạnh bất thường như con Linh Yêu cậu vừa hạ gục, hậu quả có thể sẽ nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì ban tổ chức kỳ thi đã lường trước, đặc biệt là những người bạn cậu đã quen biết trong những ngày gần đây.

Cậu cất viên linh châu vào túi, đứng dậy, ánh mắt bạch ngọc của cậu quét khắp khu rừng tối tăm xung quanh với một sự cảnh giác cao độ hơn hẳn trước đó, quyết định sẽ báo cáo phát hiện này cho Tiêu Hàn ngay khi có cơ hội, nhưng trước mắt, còn cả một đêm dài đầy hiểm nguy đang chờ đợi cậu giữa khu rừng rộng lớn này, và ai biết được, còn bao nhiêu bất ngờ nguy hiểm khác đang ẩn nấp phía trước.

Cậu cẩn thận dùng một mảnh vải nhỏ bọc lấy phần da có dấu ấn lạ, cất kỹ vào trong túi cùng với viên linh châu, xem đó như một bằng chứng quan trọng cần được bảo quản nguyên vẹn. Dù trong lòng vẫn còn nhiều nghi vấn chưa có lời giải đáp, Phong hiểu rõ, việc đầu tiên cần làm lúc này không phải là cố gắng tự mình truy tìm ra thủ phạm ngay trong đêm, mà là đảm bảo an toàn cho bản thân và những người quen biết khác đang ở trong rừng, đặc biệt là Kim Thiện , người bạn thiếu kinh nghiệm chiến đấu nhất trong số những người cậu biết đang tham gia kỳ thi này.

Nghĩ đến đó, Phong không còn do dự thêm nữa, nhanh chóng xác định phương hướng dựa vào vị trí các vì sao đang dần hiện rõ trên bầu trời đêm, rồi bắt đầu di chuyển, không phải để tiếp tục săn tìm thêm mục tiêu cho riêng bản thân, mà để âm thầm dõi theo, đảm bảo an toàn cho những người bạn đồng hành mà cậu đã dần coi như một phần không thể thiếu trong cuộc sống mới của mình tại Thiên Kinh.

Bóng tối của khu rừng đêm vẫn còn dày đặc, tiếng côn trùng kêu rả rích hòa lẫn với tiếng gió thổi qua tán lá tạo thành một bản nhạc nền đầy vẻ hoang dã, bí ẩn, nhưng trong lòng Phong, một quyết tâm vững chắc đã được hình thành , dù đêm nay có ẩn chứa bao nhiêu hiểm nguy bất ngờ, cậu sẽ không để bất kỳ ai trong số những người cậu quan tâm phải đơn độc đối mặt với chúng.

💬 Bình luận