🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Khuyết Phách

Ch.8: Những "Liều Thuốc" Khác Nhau

~6 phút đọc · 1074 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sự xuất hiện của Tiểu Mộc không chỉ mang lại tiếng cười mà còn giúp y quán Mộ Đường bớt đi phần nào không khí "nghĩa địa". Cô bé bắt đầu lui tới thường xuyên, làm những việc lặt vặt như quét dọn hay giúp Hoa Tiểu Uyển phân loại dược liệu, trở thành một nốt nhạc vui tươi giữa căn phòng luôn bao trùm bởi mùi thảo dược khô khốc. Nhưng thử thách thực sự đến vào một buổi chiều mưa, khi không khí ẩm ướt khiến những người bị bệnh phổi cảm thấy khó thở hơn bình thường.

Một lão nông dân được người nhà dìu vào, lão ho khù khụ, hơi thở đứt quãng. Lão vốn là người cương trực nhưng lại cứng đầu, nghe danh y quán thuộc phủ Thừa tướng, lão mặc định nơi này sẽ "chém giá" cao ngất ngưỡng hoặc kê những loại thuốc xa xỉ. Khi Mộ Thanh Vân kê đơn và yêu cầu sắc thuốc uống tại chỗ, lão nhất quyết không chịu.

"Ta không uống thuốc đắng đâu! Chỉ là cái ho vặt do thời tiết, về nhà uống chút nước gừng là khỏi, không cần mấy cái thứ đen ngòm này!" Lão nông gắt gỏng, gạt mạnh tay, bát thuốc bốc khói nghi ngút chao đảo trên bàn gỗ.

Mộ Thanh Vân ngồi đối diện, gương mặt vẫn không chút biểu cảm, đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu. Chàng không hề cố gắng thuyết phục, cũng không bực dọc. Chàng chỉ chậm rãi gấp tờ đơn thuốc lại, giọng lạnh lùng: "Phổi lão đã tổn thương do tích tụ hàn khí lâu ngày, không uống thuốc này thì nội trong ba ngày nữa, phổi sẽ sưng tấy, hơi thở khó nhọc, lúc đó dùng thuốc tiên cũng khó cứu. Đó là quy luật bệnh lý. Ta đã chẩn đoán xong, mời lão về."

Người nhà của lão nông bối rối, luống cuống không biết phải làm sao. Chứng kiến cảnh đó, Hoa Tiểu Uyển từ trong bếp vội chạy ra. Nàng thấy sự bế tắc trong mắt người nhà bệnh nhân và sự vô cảm đến tàn nhẫn trong cách nói của Thanh Vân. Nàng biết, nếu để họ đi lúc này, lão nông sẽ thực sự gặp nguy hiểm.

Hoa Tiểu Uyển nhanh nhẹn bước tới, nàng không để mặc sự căng thẳng đó tiếp diễn. Nàng nhẹ nhàng đỡ lấy bát thuốc, dùng khăn sạch lau những giọt nước thuốc vừa bắn ra bàn, rồi nở một nụ cười dịu dàng với lão nông: "Bác ơi, bác đừng giận. Bát thuốc này không đắng như bác nghĩ đâu. Chồng con đặc biệt gia giảm thêm chút cam thảo rừng để trung hòa vị, uống vào chỉ thấy ngọt hậu nơi đầu lưỡi thôi. Bác uống một thìa thử xem, nếu không thấy dễ chịu hơn, con xin gửi bác một gói mứt gừng nhà làm để bác ăn sau đó, được không ạ?"

Nàng nói bằng giọng điệu thủ thỉ, chân thành, lại thêm chút khéo léo của người phụ nữ vun vén. Lão nông nhìn nụ cười rạng rỡ của Tiểu Uyển, cơn giận bốc đồng cũng dịu đi phân nửa. Lão ngập ngừng rồi đón lấy bát thuốc, uống một hơi cạn sạch. Tiểu Uyển đưa nhanh gói mứt gừng cho lão, tận tình dặn dò người nhà cách giữ ấm cho lão đêm nay.

Mộ Thanh Vân lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình đó từ sau chiếc bàn gỗ. Chàng dõi theo từng cử chỉ, cách nàng nhẫn nại dỗ dành, cách nàng xoay chuyển một tình huống căng thẳng trở nên hòa hoãn. Chàng thấy nàng dùng sự ân cần, sự kiên nhẫn và cả chút "mẹo nhỏ" để dẫn dắt hành vi của con người. Điều này trái ngược hoàn toàn với cách chàng vận hành mọi thứ bằng những mệnh lệnh cứng nhắc và y lý khô khan.

Khi bệnh nhân đã rời đi, chỉ còn lại hai người trong y quán, tiếng mưa vẫn rơi đều đều ngoài hiên. Thanh Vân lên tiếng, giọng vẫn bình thản nhưng mang theo vẻ tò mò lạ lùng:

"Nàng vừa dùng sự lừa dối nhẹ nhàng để bệnh nhân uống thuốc. Việc đó không nằm trong y án, cũng không giúp tăng hiệu quả của dược tính."

Tiểu Uyển quay lại, nhìn thẳng vào mắt chàng, ánh mắt nàng ánh lên nét kiên định: "Đó không phải là lừa dối, đó là sự thấu cảm, chàng ạ. Bệnh nhân không chỉ bị bệnh ở thân thể, họ còn có nỗi lo, có sự sợ hãi và cả cái tôi của mình. Nếu chỉ trị cái thân mà bỏ quên cái tâm, thì thầy thuốc chỉ mới làm được một nửa công việc thôi."

"Trị tâm..." Thanh Vân lẩm bẩm, cụm từ ấy lướt qua tâm trí chàng như một khái niệm xa lạ. Chàng nhìn bát thuốc rỗng, rồi nhìn sang tay nàng – nơi vẫn còn vương chút bụi của thảo dược. Chàng chợt nhận ra, căn y quán này từ khi có nàng, đã không còn là một nơi chỉ để chữa bệnh bằng lý trí nữa.

Đêm đó, khi chuẩn bị nghỉ ngơi, Thanh Vân bất ngờ lấy từ ngăn kéo ra một túi nhỏ chứa cam thảo rừng – thứ mà Tiểu Uyển đã dùng để dỗ dành lão nông. Chàng đặt lên bàn, giọng vẫn đều đều:

"Thứ này... dùng để cân bằng vị cho thuốc rất tốt. Nếu ngày mai còn những ca bệnh cứng đầu như lão nông kia, nàng cứ việc sử dụng. Ta đã chuẩn bị sẵn một hũ lớn ở kho dược."

Tiểu Uyển sững sờ đón lấy túi thảo dược. Nàng nhận ra, dù Thanh Vân không nói lời ngọt ngào, dù chàng vẫn chưa thể mỉm cười, nhưng chàng đã bắt đầu "quan sát" và "học tập" cách nàng nhìn thế giới. Chàng không hiểu tại sao nàng làm thế, nhưng chàng đã chấp nhận sự tồn tại của phương pháp đó trong y quán của mình. Đối với nàng, đó không chỉ là túi cam thảo, mà là tín hiệu cho thấy lớp băng giá kia, dù rất dày, cũng đang dần xuất hiện những vết nứt nhỏ đầu tiên. Nàng mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, thầm nghĩ con đường này dù dài, nhưng không còn cô độc.

💬 Bình luận (0)