Đêm đó, Mộ Thanh Vân ngồi bên khung cửa sổ, nhìn ánh trăng bạc soi chiếu xuống mặt hồ trong phủ. Chàng tự hỏi, tại sao người đời lại dành nhiều tâm tư cho những thứ hư ảo như tình cảm hay sự quan tâm. Trong trí nhớ của chàng, từ sau trận hỏa hoạn kinh hoàng năm mười hai tuổi, mọi cảm xúc đã dần rời bỏ chàng, để lại một khoảng không vĩnh hằng. Chàng không hiểu tại sao người ta lại rơi lệ khi chia ly, tại sao người ta lại vui sướng khi tương phùng. Mọi sự ở đời đối với chàng chỉ là những quy luật tự nhiên.
Nhưng, khi nghĩ đến ánh mắt rạng rỡ của Hoa Tiểu Uyển, một cảm giác lạ lẫm thoáng qua trong tâm trí chàng. Đó không phải là vui, không phải là buồn, mà chỉ là một sự chú ý lạ kỳ. Mộ Thanh Vân khẽ nhắm mắt, cố gắng tìm kiếm trong tâm hồn mình bất kỳ dấu vết nào của quá khứ, nhưng tất cả chỉ là một màn sương dày đặc.
Mộ Thanh Vân không hề hay biết, bên ngoài gian phòng ấy, Hoa Tiểu Uyển cũng đang đứng dưới tán cây hoa quế, nhìn về phía căn phòng chàng đang ở, lòng thầm nguyện cầu cho người thiếu niên ấy tìm lại được sự bình yên. Định mệnh đã đưa họ đến với nhau, bắt đầu từ một lời hứa, nhưng liệu nó có kết thúc trong những nỗi đau mà Mộ Thanh Vân chưa từng nếm trải? Bức màn bí mật về quá khứ của chàng vẫn đang chờ đợi một ngày được vén lên.
Trong phủ Thừa tướng, không khí những ngày này trở nên khẩn trương hơn thường lệ. Lệnh tuyển tú hàng năm của triều đình như một đám mây đen phủ bóng lên những gia đình có nữ tử đến tuổi cập kê. Thừa tướng đứng trước bức thư của triều đình, đôi lông mày nhíu chặt, tâm trí rối bời. Ông nhìn về phía khu vườn phía đông, nơi Hoa Tiểu Uyển đang cùng Mộ Thanh Vân phân loại thảo dược.
Đối với Thừa tướng, cung cấm không phải là nơi để con gái ông dấn thân. Đó là một chốn mưu mô tính toán, nơi mà sự dịu dàng của Hoa Tiểu Uyển có thể bị vùi dập bất cứ lúc nào. Ông cần một hôn ước, một sự bảo đảm để con gái ông được miễn trừ khỏi danh sách tuyển tú. Và trong lúc nhìn quanh, chỉ có Mộ Thanh Vân là người khiến ông yên lòng nhất.
Chàng không còn người thân, lại là người có trách nhiệm cao độ với lời hứa của sư phụ. Tuy Mộ Thanh Vân không biết tình cảm nam nữ là gì, nhưng Thừa tướng tin rằng tình cảm có thể bồi dưỡng theo thời gian. Quan trọng hơn cả, ông đã sớm nhận ra trong ánh mắt Hoa Tiểu Uyển luôn hướng về người thiếu niên ấy một sự quan tâm đặc biệt.
Buổi tối hôm đó, trong thư phòng ngập tràn hương trầm, Thừa tướng gọi Mộ Thanh Vân đến.
"Thanh Vân, ta có một chuyện quan trọng muốn bàn với con." Thừa tướng đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu vừa kiên quyết vừa mong mỏi. "Triều đình sắp mở đợt tuyển tú, Tiểu Uyển nhà ta đã đến tuổi cập kê. Ta không muốn con bé vào cung. Ta muốn con và con bé thành thân."
Mộ Thanh Vân đang chỉnh lại tay áo, nghe vậy liền ngước mắt nhìn lên. Gương mặt chàng vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, không có lấy một chút ngạc nhiên hay bối rối. Chàng chậm rãi suy nghĩ, rồi đáp: "Thừa tướng, con vốn không hiểu rõ về quan hệ nam nữ. Tuy nhiên, sư phụ từng dạy con phải giữ chữ tín. Nếu việc này là cách để con trả ơn sự cưu mang của ngài, con chấp nhận."
"Không chỉ là trả ơn," Thừa tướng thở dài, nhìn sâu vào đôi mắt thiếu sức sống của chàng. "Ta muốn con bảo vệ con bé. Sau khi thành thân, con có thể chọn ở lại đây, hoặc nếu muốn, ta sẽ mua cho hai đứa một tòa nhà riêng. Con thấy sao?"
"Ở đâu không quan trọng, miễn là nơi đó đủ yên tĩnh để con nghiên cứu y thuật là được." Mộ Thanh Vân đáp, sự vô tâm của chàng khiến người đối diện đôi khi thấy nhói lòng.
Cùng lúc đó, đứng nép sau tấm bình phong, Hoa Tiểu Uyển đã nghe thấy tất cả. Trái tim nàng đập loạn nhịp, đôi gò má ửng hồng. Nàng biết cha mình đang làm điều này vì muốn tốt cho nàng, nhưng nàng cũng biết, cuộc hôn nhân này đối với Mộ Thanh Vân chỉ là một nghĩa vụ, một "dữ kiện" cần phải thực hiện.
Ngày hôm sau, không khí trong phủ Thừa tướng có chút thay đổi. Hoa Tiểu Uyển vẫn đến khu vườn phía đông như mọi khi, nhưng lần này, nàng mang theo một vẻ ngập ngừng.
"Thanh Vân..." Nàng lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ. "Cha ta đã nói với huynh về... chuyện hôn sự rồi đúng không?"
Mộ Thanh Vân đang giã thuốc, nghe tiếng nàng liền dừng tay. Chàng nhìn thẳng vào mắt Hoa Tiểu Uyển, sự thẳng thắn của chàng đôi khi làm người khác phải ngỡ ngàng: "Phải. Phụ thân nàng muốn chúng ta thành thân để nàng không phải vào cung. Ta đã đồng ý."
"Huynh đồng ý... chỉ vì muốn giúp ta?" Nàng hỏi, đôi mắt thoáng nét buồn.
"Đó là việc cần thiết," Mộ Thanh Vân trả lời, giọng điệu như đang nói về một bài thuốc. "Nàng là người quan trọng trong phủ này, việc bảo vệ nàng cũng là việc ta nên làm. Ta không biết 'tình cảm' mà người đời hay nhắc đến là gì, nhưng ta hứa, sau khi chúng ta thành thân, ta sẽ có trách nhiệm với cuộc sống của nàng."
Hoa Tiểu Uyển lặng đi. "Trách nhiệm" – một từ ngữ thật nặng nề nhưng cũng đầy tin cậy. Nàng nhìn người thiếu niên trước mặt, một người không có trái tim rực cháy, nhưng lại có một sự tĩnh lặng bền vững như núi đá. Nàng biết mình đã chọn yêu một người vốn dĩ chẳng biết yêu, nhưng nàng không sợ. Nàng sẵn sàng đợi, đợi cho đến khi lớp băng kia tan chảy, dù quá trình đó có thể sẽ rất dài.
"Được," Hoa Tiểu Uyển mỉm cười, nụ cười ấy như một đóa hoa nở muộn. "Nếu huynh đã nói vậy, muội cũng sẽ có trách nhiệm với huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau sống, cho đến ngày huynh hiểu được điều mà huynh chưa từng biết."
Mộ Thanh Vân không hiểu hết ẩn ý trong lời nói của nàng, chàng chỉ khẽ gật đầu, quay lại với chiếc cối sứ. Giao ước đã định, cuộc hôn nhân này không xuất phát từ tiếng sét ái tình, mà bắt đầu từ một sự sắp đặt đầy ân cần của người cha và một sự kiên trì âm thầm của người con gái.
Bên ngoài, mùa xuân bắt đầu len lỏi qua những tán cây. Trong lòng Mộ Thanh Vân, dù chưa có gợn sóng nào nổi lên, nhưng chàng đã bắt đầu học cách ghi nhớ những lời nàng nói, những thói quen của nàng, như một phần công việc hàng ngày mà chàng phải hoàn thành một cách hoàn hảo nhất. Và đó, có lẽ, chính là bước đi đầu tiên trên con đường tìm lại chính mình.