🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Khuyết Phách

Ch.1: Di Nguyện Cuối Cùng

~7 phút đọc · 1294 từ · · ⚠️ Báo cáo

Gió bấc rít gào qua khe cửa, tiếng tuyết rơi trên mái ngói phủ đệ nghe khô khốc và lạnh lẽo, như muốn đông cứng cả không gian tịch mịch của căn phòng nhỏ. Trong gian phòng tối, mùi dược liệu đắng ngắt tỏa ra từ chiếc lò sưởi cũ kỹ, hòa quyện cùng hơi thở nhọc nhằn của người nằm trên giường. Đó là vị lão giả đã dẫn Mộ Thanh Vân bôn ba suốt nhiều năm qua, người duy nhất che chở cho chàng từ những ngày tháng niên thiếu gian truân.
Mộ Thanh Vân đứng bên cạnh giường, đôi mắt trong veo, phẳng lặng như mặt hồ tĩnh mịch. Chàng mười tám tuổi, dáng người cao gầy, khí chất thanh tao như một nhành lan trong tuyết, nhưng sâu trong ánh mắt ấy là một vẻ trầm tĩnh khó lòng cắt nghĩa. Dù là trong khoảnh khắc tử biệt này, khi hơi thở của vị sư phụ sắp sửa lụi tắt, nét mặt chang vẫn bình thản tựa nước. Sự tĩnh lặng ấy không phải là vô tâm, mà giống như một bức màn ngăn cách chàng với mọi hỉ nộ ái ố của nhân thế.
Lão giả gắng gượng nhướn đôi mắt mờ đục, bàn tay gầy guộc run rẩy nắm lấy tay Mộ Thanh Vân.
"Thanh Vân, ta không còn sống được bao lâu nữa. Sau khi ta đi, con hãy đến kinh thành, tìm Thừa tướng. Ông ấy là bạn cố tri của ta, đã hứa với ta năm xưa rằng sẽ thay ta trông nom con."
Mộ Thanh Vân không khóc, cũng chẳng lộ vẻ bi thương. Chàng hơi nghiêng đầu, giọng nói bình đạm như đang kể lại một sự tình xa lạ:
"Sư phụ, mạch tượng của người đã đoạn, cơ thể đã cạn kiệt sinh khí, tử thần đã cận kề. Con đã chuẩn bị hậu sự cho người, mọi thứ đều đã sẵn sàng."
Lão giả nhìn chàng, trong đôi mắt già nua thoáng qua một tia xót xa khó hiểu. Lão giả biết, mình gửi gắm Mộ Thanh Vân đi không phải để chàng tìm được sự an ủi, mà chỉ để chàng có một mái nhà trú ẩn giữa nhân gian lạnh lẽo này, để chàng sống nốt những ngày tháng còn lại mà không phải đơn độc giữa núi rừng hoang vắng.
Ba ngày sau, sau khi đã hoàn tất mọi thủ tục mai táng một cách chu toàn và lặng lẽ, Mộ Thanh Vân đứng trước cổng lớn của phủ Thừa tướng tại kinh thành. Chàng mặc y phục màu trắng, gương mặt thanh tú không chút cảm xúc, phong thái ung dung như thể chuyến đi ngàn dặm vừa qua chỉ là một buổi dạo chơi. Khi quản gia dẫn chàng vào đại sảnh, Thừa tướng, một người đàn ông trung niên với gương mặt đầy uy nghiêm đã đứng sẵn ở đó. Ông nhìn bức thư tay của bạn cũ, rồi lại nhìn thiếu niên đứng trước mặt, đôi mắt không khỏi đỏ hoe, những ký ức năm xưa như ùa về trong tâm trí.
"Con chính là Mộ Thanh Vân? Thật giống, giống người ấy đến lạ kỳ." Thừa tướng thở dài, giọng đầy thương cảm. "Từ nay, đây là nhà của con. Ta đã nợ sư phụ con một lời hứa, ta sẽ lo liệu cho con như con ruột trong nhà. Con hãy yên tâm mà ở lại, đừng khách khí."
Mộ Thanh Vân cúi người hành lễ, phong thái chuẩn mực đến mức không một lỗi nhỏ, từng cử chỉ đều toát lên vẻ nho nhã, lịch thiệp: "Đa tạ Thừa tướng đã cưu mang. Con không có yêu cầu gì nhiều, chỉ cần một gian phòng yên tĩnh để tiếp tục nghiên cứu dược liệu là đủ. Con không muốn làm phiền đến cuộc sống của phủ Thừa tướng."
Thừa tướng nhìn chàng thiếu niên trước mặt, trong lòng dâng lên một sự thương xót khó tả. Ông biết rõ xuất thân của Mộ Thanh Vân, nhưng nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như nước kia, ông lại chẳng thể tìm thấy một tia cảm xúc nào. Đúng lúc đó, từ phía sau tấm bình phong, một dáng hình nhỏ nhắn nhẹ nhàng bước ra. Nàng là Hoa Tiểu Uyển, con gái duy nhất của Thừa tướng. Nàng mặc váy áo màu phấn nhạt, dáng vẻ thướt tha, đôi mắt to tròn tò mò nhìn người thiếu niên vừa bước vào phủ.
Mộ Thanh Vân ngước mắt lên. Trong giây lát, tầm mắt hai người chạm nhau giữa đại sảnh rộng lớn.
Hoa Tiểu Uyển thấy người thiếu niên này thật đẹp, nhưng ánh mắt chàng tĩnh lặng đến lạ, như thể mọi sự huyên náo của thế gian đều không thể chạm tới, giống như một bức tranh thủy mặc đẹp đẽ nhưng thiếu đi thần thái. Với Mộ Thanh Vân, Hoa Tiểu Uyển chỉ là một người xa lạ có nhịp thở đều đặn, bước chân khẽ khàng, một đối tượng mà chàng cho là chẳng có gì để bận tâm.
"Đây là Hoa Tiểu Uyển, con gái ta," Thừa tướng giới thiệu, giọng điệu đầy hy vọng. "Sau này, hai đứa hãy coi nhau như người thân trong nhà. Tiểu Uyển, con hãy thay ta chăm sóc cho Thanh Vân nhé."
Hoa Tiểu Uyển mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai: "Muội đã chuẩn bị mọi thứ cho huynh ở khu vườn phía đông, ở đó rất yên tĩnh, chắc chắn sẽ phù hợp để huynh nghiên cứu dược liệu."
Mộ Thanh Vân khẽ gật đầu, không một tia xao động, phong thái lạnh nhạt đến mức khiến bầu không khí xung quanh dường như chùng xuống:
"Đa tạ Hoa tiểu thư. Ta xin phép được lui về phòng trước."
Mộ Thanh Vân quay lưng bước đi, bóng lưng cao gầy dần khuất sau hành lang dài đầy hoa cỏ. Chàng không hề hay biết rằng, cuộc gặp gỡ với Hoa Tiểu Uyển chính là khởi đầu cho một hành trình mà một người luôn đứng ngoài những biến động của cảm xúc như chàng sẽ phải đối mặt với những điều mà chính bản thân cũng chưa từng gọi tên.
Trong những ngày sau đó, Mộ Thanh Vân sống một cuộc đời vô cùng quy củ. Chàng dành phần lớn thời gian trong phòng dược, mùi thuốc bắc bao quanh chàng như một lớp lá chắn. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Hoa Tiểu Uyển bắt đầu làm thay đổi những thói quen đơn điệu đó. Nàng thường xuyên xuất hiện, mang theo những món điểm tâm nóng hổi hoặc chỉ đơn giản là đứng bên cạnh nhìn chàng nghiền dược liệu.
Có một lần, Hoa Tiểu Uyển vô tình làm đổ một lọ thuốc quý trên bàn. Nàng hốt hoảng, gương mặt thoáng chút lo âu, đợi chờ một lời trách cứ hoặc sự lạnh lùng từ Mộ Thanh Vân. Nhưng chàng chỉ chậm rãi đặt chiếc cối xuống, ánh mắt vẫn phẳng lặng như tờ, chỉ nhẹ nhàng nói:
"Không sao, đó chỉ là vài vị thuốc dễ tìm. Nếu tiểu thư thấy hứng thú, ta có thể chỉ dẫn tiểu thư đôi chút về phương cách nhận diện thảo dược."
Hoa Tiểu Uyển sững sờ, nhìn vào đôi mắt không một chút gợn sóng của Mộ Thanh Vân, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi buồn khó tả. Nàng nhận ra, chàng không phải là người khắc nghiệt, mà là tâm hồn chàng trống rỗng, không có khái niệm về sự giận dữ hay cảm thông. Mọi thứ đối với Mộ Thanh Vân chỉ là tồn tại hoặc không tồn tại.

💬 Bình luận (0)