🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Khuyết Phách

Ch.11: Mưa Xuân Thấm Đất

~8 phút đọc · 1504 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sương sớm giăng mắc như tơ trên những tán lá trong phủ Thừa tướng, tiết trời se lạnh của buổi đầu xuân dường như càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch. Khi Hoa Tiểu Uyển thức giấc, chiếc giường bên cạnh đã trống trải từ lâu, hơi ấm cũng sớm tan đi theo những nhịp thở đều đặn của thời gian. Nàng khẽ thở dài, bước ra hiên nhà, thấy Mộ Thanh Vân vẫn đang ngồi bất động nơi bàn đá ngoài sân. Dưới ánh sáng nhập nhoạng của buổi sớm, đôi tay chàng đang tỉ mỉ phân loại thảo dược.

Động tác của chàng nhanh nhẹn, chính xác, mỗi một nhành sâm hay lát dược liệu khô đều được sắp xếp theo đúng quy luật mà chỉ chàng mới hiểu. Thấy nàng bước ra, chàng không hề ngẩng đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào những thứ khô khốc kia, giọng nói nhàn nhạt vang lên trong không khí lạnh lẽo:

"Nàng dậy sớm quá. Khí huyết buổi sáng chưa lưu thông ổn định, sao không nằm thêm một khắc nữa cho ấm thân? Sương sớm rất hại cho phổi, nàng cần tránh tiếp xúc trực tiếp."

Hoa Tiểu Uyển mỉm cười, tiến lại gần, khẽ đáp: "Thiếp nghe tiếng động nên thức giấc. Chàng lại chuẩn bị thuốc cho ca bệnh hôm nay sao? Hình như đêm qua chàng không hề chợp mắt?"

Mộ Thanh Vân dừng tay, lấy từ trong tay áo ra một túi thơm nhỏ màu xanh nhạt. Chàng đưa cho nàng, giọng điệu vẫn khô khan như đang đọc một phương thuốc chữa bệnh:

"Đêm qua ta đọc lại y thư về thảo dược. Tiện tay điều chế thứ này cho nàng. Thành phần có bạch chỉ, hương thảo và một ít ngải cứu. Mùi vị không quá nồng, có thể giúp nàng định tâm, tránh cảm giác sợ hãi khi phải tiếp xúc với mùi máu tanh như ở y quán hôm qua. Ta đã bắt mạch, thấy nàng có dấu hiệu rối loạn tâm mạch, dùng cái này sẽ ổn định được khí huyết trong người."

Hoa Tiểu Uyển đón lấy, cảm nhận hơi ấm từ túi thơm vẫn còn vương lại trên đó. Nàng biết, để điều chế được thứ này với sự hoàn hảo đến từng tỉ lệ, hẳn chàng đã phải thức canh ba, tỉ mỉ nghiền dược liệu đến độ mịn tuyệt đối. Nàng ngước nhìn phu quân, thấy dưới mắt chàng thoáng hiện nét mệt mỏi, lòng dấy lên một sự xót xa thầm kín. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng, khẽ giọng:

"Chàng cũng nên nghỉ ngơi đôi chút. Chớ mải mê với bệnh nhân mà quên mất chính mình. Thiếp không muốn nhìn chàng hao tổn tâm trí như vậy."

Mộ Thanh Vân thoáng khựng lại. Hành động chạm tay của nàng dường như là một sự "xâm phạm" vào không gian tĩnh lặng vốn có của chàng, nhưng lần này chàng không né tránh. Chàng chỉ đáp bằng chất giọng đều đều: "Bệnh nhân cần ta, đó là bổn phận của đại phu. Nghỉ ngơi chỉ là một phần nhỏ trong quá trình vận hành của cơ thể. Thiếp không cần lo lắng quá mức, ta biết giới hạn của mình."

Lời đáp đầy tính "lý thuyết" khiến nàng không khỏi bật cười, một nụ cười pha chút nuông chiều và cả chút bất lực. Nàng quay vào bếp, tự tay pha một tách trà nóng, pha thêm chút mật ong rừng để chàng làm ấm cổ họng trước khi ra ngoài làm việc.

Đến giữa trưa, trời đổ mưa xuân lất phất. Tiếng mưa rơi trên mái hiên tí tách khiến không gian ảm đạm bao trùm lấy phủ Thừa tướng. Hoa Tiểu Uyển ngồi trong phòng, tay cầm cuốn sách nhưng tâm trí lại đặt ở nơi y quán. Nàng lo cho sự khắc nghiệt của công việc mà phu quân đang gánh vác. Giữa lúc đang miên man suy nghĩ về việc liệu chàng có quên ăn khi tập trung cứu người, cánh cửa gỗ bỗng khẽ mở.

Mộ Thanh Vân bước vào, trên vai áo vẫn còn vương những hạt mưa li ti. Điều khiến nàng kinh ngạc là chàng không hề ngồi vào bàn y thư như mọi khi, mà đi thẳng về phía nàng. Chàng đặt một chiếc lò sưởi tay nhỏ bằng đồng lên bàn, đoạn nói:

"Trời lạnh, tỳ vị của nàng vốn không chịu được phong hàn. Lúc ghé qua tiệm rèn, ta thấy cái này có kích cỡ vừa vặn với tay nàng, liền mua về. Nó giữ nhiệt tốt, nàng nên cầm theo khi đi lại trong phủ."

Chàng lại lẳng lặng quay về bàn gỗ, bắt đầu lau dọn những dụng cụ y tế bằng sự cẩn trọng đến mức cực đoan. Hoa Tiểu Uyển cầm lấy chiếc lò sưởi, hơi ấm truyền qua lòng bàn tay lan tỏa khắp cơ thể. Nàng nhìn tấm lưng tĩnh tại của chàng, trong lòng hiểu rõ: chàng không biết nói lời hoa mỹ, cũng chẳng biết thề non hẹn biển, nhưng mọi hành động của chàng đều xuất phát từ sự tỉ mỉ đến đáng thương.

Chàng để ý thấy nàng sợ máu, chàng điều chế túi thơm an thần. Chàng thấy tay nàng lạnh, chàng đi mua lò sưởi. Với Mộ Thanh Vân, yêu thương không nằm ở lời nói, mà nằm ở việc nhận ra những bất ổn nhỏ nhất trong cơ thể và cuộc sống của nàng, rồi âm thầm tìm cách "điều trị". Chàng nhìn thế giới bằng con mắt của một đại phu, và nàng chính là bệnh nhân quan trọng nhất mà chàng cần bảo vệ theo cách riêng của mình.

Hoa Tiểu Uyển nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, khẽ hỏi: "Chàng đã dùng bữa trưa chưa? Thiếp có bảo nhà bếp hâm nóng lại canh gà, chàng uống chút cho ấm bụng."

Mộ Thanh Vân ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt vốn dĩ lạnh lẽo bỗng thoáng qua một chút suy tư. Chàng gật đầu: "Được. Nếu đã hâm lại, ta cùng nàng uống một chén. Ta cũng cần bổ sung chút dinh dưỡng."

Hai người ngồi đối diện nhau. Không gian chỉ có tiếng mưa rơi ngoài hiên và tiếng chén trà chạm vào nhau khẽ khàng. Hoa Tiểu Uyển nhìn chàng, nhẹ giọng: "Chàng ở y quán cả ngày, liệu có thấy quá mệt mỏi không?"

Mộ Thanh Vân đặt chén xuống, trầm ngâm một lát rồi đáp: "Mệt mỏi là phản ứng sinh học bình thường khi cơ thể tiêu hao năng lượng. Nhưng khi thấy bệnh nhân hồi phục, sự mệt mỏi đó được bù đắp bằng sự ổn định của mạch tượng. Đó là cảm giác... thỏa mãn về mặt nghề nghiệp."

Nàng mỉm cười. Sự thỏa mãn của chàng là cứu người, còn sự thỏa mãn của nàng là được chăm sóc chàng. Dù khoảng cách giữa hai tâm hồn vẫn còn là một con đường dài, nhưng nàng biết mình đã chọn đúng người để chờ đợi. Chỉ cần người đàn ông ấy còn thực hiện những việc làm "theo bản năng lý trí" ấy cho nàng, thì hạt giống hy vọng nàng gieo xuống vẫn đang âm thầm nảy mầm.

Mưa xuân vẫn rơi đều, thấm dần vào từng thớ đất, giống như cách chàng len lỏi vào cuộc đời nàng. Chậm rãi, kiên định, và đầy chân thành. Hoa Tiểu Uyển khẽ siết chặt lò sưởi, lòng thầm nguyện rằng, chỉ cần nàng đủ kiên trì, lớp băng giá ấy sớm muộn gì cũng sẽ tan chảy, hóa thành dòng nước ấm áp ôm trọn lấy mối nhân duyên này.

Khi đêm xuống, Mộ Thanh Vân vẫn cặm cụi với những trang y thư dưới ánh nến chập chờn. Hoa Tiểu Uyển nằm trên giường, nhìn bóng lưng vững chãi của phu quân, trong lòng bình yên lạ lùng. Nàng biết, mỗi khi chàng ngồi đó, thế giới bên ngoài dù có bão giông thế nào, nàng vẫn có một chỗ dựa an toàn. Mộ Thanh Vân không phải là một người chồng lý tưởng trong những câu chuyện ngôn tình đầy hoa mỹ, nhưng lại là một người trượng phu đáng tin cậy nhất trong cuộc đời thực tại mà nàng đã chọn.

Mưa còn kéo dài mấy ngày nữa. Phủ Thừa tướng chìm trong màn sương mờ ảo, nhưng trong gian phòng nhỏ của hai người, hơi ấm từ lò sưởi và những hành động quan tâm đầy lý trí của Mộ Thanh Vân đã tạo nên một thế giới nhỏ bé, nơi mà tình yêu không được gọi tên bằng lời, mà được viết nên bằng sự tận tụy không ngừng nghỉ. Nàng nhắm mắt lại, thiếp đi trong giấc ngủ yên bình, bởi nàng biết, ngoài kia, phu quân của nàng vẫn đang thức canh giữ cho giấc mộng của nàng được trọn vẹn.

💬 Bình luận (0)