🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Khách sạn thứ 13

Q1·Ch.18: Ăn miếng trả miếng.

📖 Quyển 1: Khách sạn thứ 13.

~10 phút đọc · 1968 từ · · ⚠️ Báo cáo

Crow ngã quỵ xuống sàn, cả thân người nặng nề đổ sụp như bao cát, miệng mấp máy không thành tiếng. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hoặc có thể hiểu, nhưng đã quá muộn.
Mắt tôi hé mở, trở lại thực tại sau khi thả trôi về miền ký ức không quá xa xôi… Tôi nhìn hắn, rồi luồn tay ra khỏi chiếc còng xích, không một chút khó khăn.
Mặt Crow nhăn nhó, méo xẹo vì sốc. Hắn cố gượng lên, tay phải chống sàn, miệng mấp máy:
— Sao… sao em…?
Tôi làm tương tự với tay còn lại, rồi đến chân. Mỗi cú rút đều nhẹ nhàng, chậm rãi, gần như lười biếng. Tiếng cười của tôi vang lên trong phòng kín, đầy vẻ hả hê.
— Anh ngu hơn Richard nhiều lắm.
Sự thật là... cổ tay tôi quá nhỏ, hắn đã tính toán sai ngay từ đầu. Tôi hoàn toàn có thể thoát ra bất kỳ lúc nào. Nhưng tôi chọn giả vờ bất lực, giả vờ vùng vẫy. Giả vờ để chịu đau đớn, giả vờ để hắn thỏa thú bệnh hoạn và… mất cảnh giác.
Crow cố trườn người về phía trước, mắt vẫn trợn trừng nhìn vào ngón tay run rẩy của mình. Trên đó, một mũi kim cực nhỏ, mỏng như sợi tóc, lấp lóe cắm sâu vào da thịt.
— Gì… cái… cái quái gì vậy…?
Tôi đứng dậy, phủi máu và bụi trên váy, rồi lặng im nhìn. Hắn thở dốc, cố ngồi dậy nhưng không nổi. Cơ thể dường như hóa đá, miệng há ra, hớp lấy từng ngụm không khí như kẻ chết đuối.
Ánh mắt tôi lạnh băng, đáp trả thắc mắc của Crow:
— Loại độc giãn cơ đặc biệt. Tác động trực tiếp lên hệ thần kinh vận động.
Tôi tiến lại gần, giơ chân đặt lên ngực gã biến thái, dồn lực ấn xuống.
— Không chết được đâu. Chỉ tê liệt hoàn toàn khi còn tỉnh táo.
Crow bất động, vô lực như một cái xác thối. Mũi tiêm tẩm độc đã cắm vào tay hắn khoảng vài phút trước, vào đúng cái khoảnh khắc tôi kết thúc câu mật khẩu.
Sợi dây chuyền quanh cổ tôi, thứ tưởng như là vật trang trí vô hại, chính là món quà cuối cùng ba để lại. Và tôi đã được hướng dẫn phải dùng nó như thế nào.
Lời ba dạy, tôi còn nhớ rất rõ:
— Những đứa như thằng oắt Dylan, bị vẻ đẹp của con làm điên đảo...
Bàn tay ba nhẹ nhàng đặt tay lên bờ cổ của tôi.
— Sẽ luôn nhắm vào đây trước tiên.
Ngón tay ba đặt lên yết hầu, siết nhẹ, vừa đủ để tôi nín thở. Mắt ông nhìn thẳng, không còn sự ấm áp, chỉ có thứ gì đó lạnh lẽo và nghiêm túc hơn bình thường rất nhiều.
— Vì đây là nơi chúng cảm thấy quyền lực nhất. Nơi chúng có thể khiến con không thở được, không kêu được. Và sau đó...
Ông dừng lại một nhịp, để tôi hoàn toàn tập trung vào lời nói tiếp theo:
— Con sẽ hoàn toàn thuộc về chúng.
Tôi nuốt khan dưới bàn tay ông, nhưng lại cố phá lên cười.
— Ba không đùa đâu.
Ông thở dài, kiên nhẫn giải thích:
— Hãy để chúng chạm. Hãy để chúng siết. Và con chỉ cần thốt ra mật khẩu….
Ba giơ bàn tay lên, để ánh đèn xe hắt vào.
— Nhìn kỹ đi Vi.
Tôi mở to mắt, nhìn vào mũi kim mảnh như sợi tóc cắm vào ngón tay ông. Nhỏ đến mức gần như vô hình.
Ánh mắt ba ẩn chứa một sự bao bọc đến cực đoan:
— Ai dám đụng đến con gái ba… đều phải hối hận.
Tôi đã nhìn, rất kỹ, cái vũ khí bí mật ấy.
Nụ cười tự hào nở rộ trên môi tôi.
Con hiểu rồi. Ba à.
.....

Tôi lau nước bọt ở khóe miệng, chà xát dữ dội đến rát bỏng, đỏ bừng, rớm máu.

Nhưng vẫn không đủ…

Cảm giác nhơ nhớp, từ nụ hôn ghê tởm kia cứ bám dính, như một vết bẩn khắc sâu tận trong thịt da.

Mắt Crow trợn trừng, đồng tử giãn ra như hai hố đen. Hắn đang cười, cái nụ cười quen thuộc, nhừa nhựa, bệnh hoạn. Trên cơ mặt tê liệt chỉ tạo được một đường cong méo mó, miệng lệch, nhếch xuống.
— Em... kh... không... xóa... được... dấu... ấn...đó… đâu...
Ánh mắt hắn dán chặt vào tôi, đỏ ngầu. Dù cơ thể bất động, dù miệng không còn nói trọn câu, hắn vẫn cố gắng nhạo báng tôi, vẫn cố tận hưởng cái hứng thú bệnh hoạn.
— Em tính... làm gì... anh, bé cưng? — Hắn nheo mắt, có chút tò mò lẫn thách thức.
Tôi không trả lời, chỉ cúi xuống, nhặt khẩu súng điện lên.
Từ cổ họng Crow bật ra tiếng ú ớ:
— Muốn... đánh dấu... ngược... anh à? Đáng... yêu... thế?
Đôi mắt tôi sắc lẻm đầy khinh bỉ. Nhớ lại cái ánh mắt hắn nhếch cười khinh miệt, cái cách hắn coi tôi như “món đồ chơi”, cái bàn tay siết lấy cổ như tận hưởng, và cái nụ hôn ghê tởm in hằn trên môi tôi. Lòng tôi trào dân sự căm phẫn. Ngón tay chạm vào cò, chỉnh công suất lên mức cao nhất.
— Khi nãy… anh bảo bị tổn thương vì tôi chê anh xấu xí à?
Tôi bước lại gần, cúi người xuống, đối diện với ánh mắt đục ngầu của hắn.
— Chưa đâu. Để tôi cho anh biết tổn thương thực sự là thế nào.

“Tách!”

Luồng điện đâm thẳng bụng dưới. Hắn gào lên, cơ thể giật bắn như cá mắc lưới.
— Mẹ... kiếp!
Tiếng cười nhựa nhựa xen lẫn tiếng rên nghẹn ngào:
— Em... không... thoát... được... đâu...
Tôi không dừng lại. Nâng tay lên cao hơn.

“Tách!”

Phát thứ hai vào cổ. Hắn co giật dữ dội, nước dãi lẫn bọt mép trào ra.
— Đ-…cm! Được... lắm! Bé... con...
Ánh mắt hắn đỏ ngầu, gân xanh nổi quanh hốc mắt, nhìn chằm chằm tôi:
— Anh... sẽ... nhớ... mãi... Lần sau... nếu bắt được em...

Không đợi hắn nói hết câu, tôi lạnh lùng đổi tay.

Phát thứ ba, tôi dí vào háng hắn, cười khẩy.

Đôi mắt hắn mở to, mồ hôi bắt đầu vả ra, không tin rằng tôi dám đi xa đến vậy.

“Tách!”

Hắn rít lên. Gào đến khi cổ họng như muốn rách toạc, giọng chỉ còn là thứ âm thanh khản đặc, khô cháy như than vụn.
— Con... khốn! Lần sau... anh...sẽ…sẽ…cho em... biết... địa ngục...là gì…
Tôi nghiêng đầu, bật cười:
— Địa ngục à? Anh xuống trước đi. Thằng chó bệnh hoạn

Không nói thêm lời nào nữa.

“Tách!”

Tôi vẫn tiếp tục.

“Tách!”

Mỗi lần nhấn cò là mỗi lần cơn giận trong tôi xẹp xuống một chút, nhưng rồi lại phồng lên, như lửa gặp gió.

“Tách! Tách! Tách!”

Tiếng điện giật liên hồi, Tôi dí súng vào đúng chỗ hiểm, nơi dơ bẩn nhất của hắn.

Mỗi phát là một lời nhắc nhở: Đây là vì lần hắn s--iết cổ tôi. Đây là vì nụ hôn ghê tởm đó. Đây là vì hắn nghĩ hắn có quyến vấy bẩn tôi.

Crow gào thét, âm thanh méo mó, đứt đoạn như thú bị thiến sống. Rồi tiếng gào nhỏ dần thành tiếng rít khàn. Da bụng dưới và háng hắn bắt đầu đỏ rực, mùi thịt cháy khét lẹt lan tỏa nồng nặc

Lần cuối cùng, tôi giữ cò lâu hơn vài giây.

Mắt hắn trợn ngược trắng dã, lưỡi thè ra, run rẩy, mạch máu nổi gân guốc trên cổ và thái dương như sắp nổ tung. Cơ thể hắn rung bần bật không kiểm soát, rỉ ra thứ chất lỏng vàng đục lẫn máu, chảy thành vũng dưới sàn.
Từ cổ họng vỡ nát, Crow rít lên từng từ:
— Tao... sẽ... không... quên...
Hắn cười gằn, máu trào từ khóe miệng:
— ...em... đâu... bé cưng...

Rồi hắn gục. Toàn thân không còn động đậy. Chỉ còn hơi thở khò khè và tiếng nước dãi chảy tràn xuống sàn. Câu nói cuối cùng của hắn vẫn bám riết lấy tôi, dai dẳng như mùi thịt cháy lẫn trong không khí.

Súng rơi xuống sàn đánh cạch. Tôi đứng đó, nhìn Crow một lúc lâu. Không phải để chắc hắn đã gục. Mà để chắc rằng…

TÔI CÒN SỐNG.

Từ vũng máu dưới sàn, tiếng khò khè yếu ớt vang lên lần nữa...Không ai bước vào. Không tiếng chuông báo động. Chỉ có tiếng thở dốc và sự im lặng nghẹt thở sau cơn bão.

Tôi đưa tay lên, chạm vào sợi dây chuyền nơi xương quai xanh. Tiếng ba lại vọng về, rõ ràng như thể ông đang đứng ngay sau lưng tôi:
— Còn một điều cuối nữa. Con hãy nhớ cho kỹ…
Trong ký ức, bàn tay ba tỉ mỉ luồn cây kim mảnh vào mặt dây.
— Chỉ có một cây kim duy nhất. Nên một khi nó đã được dùng...
Ba nhấn vào viên đá trung tâm. Một ánh đỏ nhỏ nhấp nháy.
— Con phải ấn vào đây. Tín hiệu sẽ được truyền đi.
Bàn tay ấm áp vuốt nhẹ má tôi, mỉm cười dịu dàng.
— Ba sẽ đến bên con.

Tôi chạm vào viên đá trên mặt dây.

Ba sẽ đến.

Chỉ cần tôi ấn vào...

“Phập”

Hình ảnh lưỡi rìu đen thẫm chẻ đôi cơ thể người vụt qua, xóa tan ký ức đẹp đẽ.

Tôi lặng người đi…

Bóng dáng gã khổng lồ với mái tóc bạch kim hiện lên.

Đôi mắt xám lạnh, cùng cái nụ cười điên rồ ấy.

Gecko…

Và ba đang nằm dưới chân hắn. Cơ thể bị chém làm đôi.

Mắt tôi mở to, mồ hôi vã ra, tim đập thình thịch. Là trí tưởng tượng điên rồ, hay là nỗi ám ảnh từ sâu trong tiềm thức. Hoặc… có thể là một điềm báo.
Tôi nhìn xuống bàn tay mình… Ngón trỏ đang đặt trên viên đá.

Tim tôi siết lại, đau nhói.

Tay tôi hạ xuống, không ấn.

Đúng là một quyết định ngu ngốc. Nhưng tôi không muốn ba gặp nguy hiểm.
Lia mắt sang Crow, hắn vẫn đang bất động. Tên này có vẻ sợ Gecko, hắn gọi gã khổng lồ đó là thủ lĩnh. Và cả cái thái độ co rún sợ hãi của Richard khi đối mặt với gã đó nữa.
Không lẽ Gecko là con thú đầu đàn, là thực thể đáng sợ nhất ở đây? Tôi chưa biết nhiều về gã to xác ấy. Nhưng tôi hiểu cái sức mạnh đó, sức mạnh có thể chẻ đôi người ta chỉ với một cú vung.

Một cơn rùng mình lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi ôm đầu, ngồi sụp xuống.

Khốn kiếp thật! Tại sao tôi lại nhớ đến con thằn lằn chết tiệt ấy? Hình ảnh gã đó đập nát sọ người, lưỡi rìu chém xuống cứ bám lấy tôi. Rồi đến cái câu nói của hắn:
— Đừng làm tao thất vọng.

Rốt cuộc, lúc ấy hắn đang nói với Crow, hay đang nhìn tôi?

Phải chăng hắn là thứ gì đó mà tôi không nên dây vào?

Thôi thì… đến đâu hay đến đấy. Dứt khoát bước ra khỏi cửa, tôi lại tiến vào hành lang tối tăm của tầng Sáu một lần nữa, cùng với một ý chí kiên định.

Tôi sẽ thoát khỏi đây, bằng chính sức của mình.

💬 Bình luận (2)