🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Khách sạn thứ 13

Q1·Ch.14: Súng chích điện.

📖 Quyển 1: Khách sạn thứ 13.

~10 phút đọc · 1899 từ · · ⚠️ Báo cáo

Cánh cửa đóng sầm lại. Crow không nói lời nào, chỉ siết chặt lấy tôi, ấn xuống chiếc ghế da giữa phòng, lấy xích khóa tay chân tôi lại như đang buộc một con chó.
— Đừng... đừng xích...
Hơi thở tôi đứt quảng, thì thầm bằng giọng yếu ớt nhất có thể:
— Đau... đau lắm... Tôi không trốn đâu mà...
— Đau sao? — Hắn ghé sát, hơi thở nồng nặc tanh tưởi phả vào mũi tôi.
Đôi mắt tôi ướt đẫm ngước lên nhìn hắn, cố tình để lộ sự rệu rã và run rẩy.

Bình tĩnh lại nào!

Phải chơi lại chiêu cũ, phải cố tình ngoan ngoãn để hắn mất cảnh giác.

Crow bật cười, lại là cái thứ âm thanh nhừa nhựa nghe như tiếng bùn chảy. Bàn tay gầy guộc của hắn siết chặt cổ tôi, rồi giật phắt sợi xích bạc của Richard ra, tạo một vết xước dài đỏ rực từ cổ xuống tận xương quai xanh. Cổ tôi rát buốt ngay lập tức, máu rỉ ra từng giọt, thấm vào cổ áo.
— Không đâu, bé yêu à.
Nụ cười của hắn rộng dần, rỗng tếch và quái dị.
— Anh không ngu như thằng Richard đâu.

Tôi im lặng, cắn chặt môi.

Không được khóc! Không! Không được cho hắn thấy dù chỉ một giọt nước mắt.

Crow buông tay, để sợi xích rơi xuống sàn. Hắn ngồi đối diện, khuỷu tay chống lên đầu gối, người hơi nghiêng về phía trước. Mắt dán vào tôi không chớp, ánh nhìn vừa khao khát, vừa điên loạn
— Vừa nãy em nói anh xấu xí?
Hắn hỏi như một đứa trẻ vừa phát hiện ra mình bị ai đó gọi là “ngốc.”
— Anh buồn đấy... Thật sự.
Hắn nghiêng đầu, một lọn tóc bết dính rũ xuống trán. Tôi chọn sự im lặng, cố giữ mình tỉnh táo, ánh mắt không hề né tránh, đầy vẻ chống đối. Crow vẫn ngồi đấy quan sát phản ứng của tôi.
— Thú vị. — Giọng hắn vang lên, có chút gì đó như tán thưởng, nhưng lại sặc mùi mỉa mai.
Hắn chậm rãi đưa tay xuống dưới gầm bàn như cố tình để tôi thấy, rồi rút ra một vật. Lớp vỏ nhựa đen nhám của cái thứ đó phản chiếu dưới ánh đèn khiến tôi chết đứng.

Súng chích điện.

Tôi run lên từng đợt. Cảm giác lạnh băng lan từ ngực ra tứ chi. Không hẳn vì cơn đau sắp tới, mà còn vì sự tàn nhẫn quá đỗi thản nhiên trên gương mặt hắn.
— Đáng lý anh sẽ dịu dàng với em, nếu em ngoan hơn.
Hắn thè chiếc lưỡi dài, liếm nhẹ lên đầu súng.
— Dù em có đẹp thế nào, thì ở đây... vẻ đẹp không có giá trị gì nếu không biết im lặng.
Hắn ghé sát hơn, giọng nói chạm vào tai tôi như một lời thì thầm rắn độc:
— Em có biết vì sao anh thích em hơn đám gái trong khách sạn không?
Tôi không trả lời, không nuốn nói và càng không muốn nghe điều kinh tởm ấy.
— Vì em biết sợ. Và vì em thông minh. Nhưng không sao đâu... anh sẽ từ từ làm em mất cả hai thứ đó.
Hắn đưa súng điện lại gần. Giọng vẫn lạnh tanh:
— Anh không như cái thằng chính trị gia đó đâu. Hắn chỉ biết mua rồi vồ vập, còn anh thì nuôi dưỡng.
Gã nhìn tôi không chớp:
—Từng chút một. Cẩn thận. Đủ lâu để khi anh xé em ra…Em sẽ không còn là người nữa.

Tôi sững một nhịp.

“Tách!”

Một luồng điện xuyên qua đùi.

Tôi thét lên, hai chân co rút, cả thân thể gập lại vì sốc điện. Tim đập như muốn nổ tung.
— Đừng lo!
Crow chậm rãi áp nòng súng lên má tôi, lướt nhẹ như một cái vuốt ve méo mó.
— Anh để công suất thấp thôi. Em không chết được đâu.
Giọng hắn kéo dài, nở nụ cười man dại.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt lồi xanh lục bệnh hoạn ấy, quát lớn:
— Đồ con quạ khốn nạn! Xấu xí! Biến thái!
Crow bật cười, cúi xuống.
— Ồ! Em vẫn còn lửa đấy à? Tốt. Anh thích thế.
Hắn đưa tay nắm tóc, kéo mặt tôi ngẩng lên.
Tôi thở dốc, nước mắt giàn giụa. Nhưng không xin tha.
— Đó. Tuyệt lắm. Chính là khuôn mặt anh muốn thấy.
Tôi còn chưa kịp lấy hơi, hắn đã dí súng thẳng vào bụng.
— Đau đớn. Bất lực. Nhục nhã…

“Tách!”

Một lần nữa, luồng điện phóng thẳng vào người.

Tôi hét lên, cổ họng khản đặc, toàn thân co giật dữ dội. Móng tay cào vào thành ghế để lại vệt dài rướm máu, chẳng giữ nổi chút kiểm soát nào.
— Đồ chó đẻ! Mày nghĩ sốc điện vài cái là tao quỳ à? — Giọng tôi vỡ vụn, đầy căm hờn.
Crow đưa tay bóp lấy cổ tôi, siết vừa đủ để nghẹt thở, buộc đầu tôi ngẩng lên. Hắn cúi sát, ánh mắt sáng lên một vẻ khoái trá bệnh hoạn khi nhìn tôi run rẩy trong vòng tay.
— Nghe đi… cái âm thanh đó.
Hắn thì thầm, như đang thưởng thức một bản nhạc.
— Tuyệt đẹp. Anh có thể nghe cả ngày.

Điện ngắt.

Cơ thể cùng chiếc ghế đang xích chặt tôi đổ ầm xuống sàn.

Tôi thở hổn hển, nhịp tim hoảng loạn đập liên hồi. Nhưng Crow vẫn chưa buông tha. Hắn cúi sát tai, giọng thì thầm những lời ghê tởm:
— Chúng ta… mới chỉ bắt đầu thôi.

“Tách!”

Khẩu súng kề sát ngay cổ. Cơn đau ập tới dữ dội, ép ra tiếng gào khản đặc từ tận cuống họng, rát bỏng như bị xé toạc. Thân thể tôi giật quằn quại như con rối đứt dây, miệng không ngừng gào thét chửi rủa hắn. Crow bật cười khẽ, ngón tay trượt dọc theo gương mặt run rẩy của tôi, vuốt qua khóe môi ướt đẫm nước mắt.
— Chà! Đẹp thật…
Hắn tiếp tục thì thầm, giọng say sưa.
— Mỗi cơn giật đều làm em biến đổi… từng thớ cơ, từng ánh mắt. Một kiệt tác sống động.

Crow dựng chiếc ghế lại ngay ngắn, dí mặt tôi vào tầm mắt.

— Thằng chó! — Tôi phun nước bọt về phía hắn cùng với ánh nhìn kinh bỉ.

Hắn đưa tay gạt vệt nước bọt dính trên má, rồi đưa vào miệng liếm sạch.

Tôi nghiến răng, quay mặt đi.

Gớm ghiếc! Bẩn thỉu! Kinh tởm!

Giọng cười của Crow vang lên, thích thú trước phản ứng của tôi. Hắn túm chặt cằm tôi, ép tôi quay lại nhìn thẳng vào gã. Tôi cố vùng. Cảm nhận có điều không lành sắp xảy ra. Một điều gì đó buồn nôn. Hắn liếm môi nhìn tôi. Rồi cúi xuống.

Không!

Crow ép môi hắn lên môi tôi. Cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt, nhơ nhớp xộc thẳng vào, lan tỏa khắp khoang miệng. Tôi đang bị tiêm một thứ độc dơ bẩn vào cơ thể, không thể khạc nhổ, không thể lau sạch. Khi hắn tách ra, khóe miệng còn vương nước bọt, nụ cười méo mó kéo dài:
— Cái phản ứng đó…
Hắn siết chặt cằm tôi, móng bấu chặt vào da thịt. Nụ cười trên môi càng khốn nạn. Gương mặt áp sát càng thêm phần ghê tởm.

— Không lẽ là …. nụ hôn đầu?

Tôi không trả lời, cơ thể bất động. Dạ dày tôi quặn thắt lại như một chiếc dẻ lau bị vắt kiệt. Mùi vị nhơ nhớp của gã vẫn còn kẹt lại giữa kẽ răng. Sự uế tạp trôi xuống, bám rễ vào trong cơ thể, biến thành một cục tanh tưởi nghẹn đắng. Tôi nấc lên từng hồi, cố gắng tống khứ chất độc vừa bị ép nuốt.

Nhưng tôi không thể…

Crow quan sát tôi, cười lớn. Con mắt lồi xanh lục sáng lên vẻ thỏa mãn.
—Tuyệt lắm. Giờ em là của anh rồi.

Tôi ngước nhìn hắn, căm phẫn mà bất lực, ánh mắt vẫn ươn ướt. Nhưng rồi…

Tôi ngừng.

Mặt tôi đột ngột trở nên trống rỗng. Lạnh lẽo. Không cảm xúc.

Crow khựng lại nửa giây.
— Sao thế, bé yêu?
Giọng hắn cố tỏ ra ngọt ngào nhưng chỉ khiến tôi phát tởm.
— Hết lời rồi à?

Tôi không trả lời. Không chửi. Không khóc. Không quay mặt đi.

Hắn nhíu mày.
— Gì đấy? Em không gào khóc nữa sao?

Tôi vẫn nhìn hắn, không nói gì. Ánh mắt như muốn đâm xuyên qua hắn, xuyên qua cả lớp da mặt bệnh hoạn ấy.

Tên chó chết này đoán đúng. Hắn vừa cướp đi nụ hôn đầu của tôi. Và tôi sẽ không tha cho hắn.

Owl đã từng nói. Hắn không thích con mồi không biết kêu la. Đó cũng là lý do, hắn không vội vã với tôi như Richard. Hắn muốn bẻ gãy tôi trước. Tiếng gào thét của tôi chỉ khiến hắn phấn kích. Sự tuyệt vọng của tôi là thứ hắn mong đợi.

Chờ đó!

Tôi sẽ chơi với hắn.

Crow chụp lấy cổ tôi siết chặt bằng một tay, tay còn lại dí thẳng súng vào ngực tôi.
— Đừng có thách thức anh. Bé con. — Hắn giằng giọng đe dọa, trừng con mắt lồi giận dữ.

— Ngon ngỏn ngòn ngon. — Tôi bật cười, lẩm nhẩm bằng tiếng Việt, một câu trong truyện cổ tích Tấm Cám.

Crow nhìn tôi, mặt đơ ra. Hắn không hiểu.

“Tách!”

Dòng điện lại xuyên qua người tôi, lần này công suất mạnh hơn. Cơ thể tôi co giật, bật khỏi sàn. Mắt lật trắng trong thoáng chốc. Môi tôi giật liên hồi. Nhưng tôi vẫn không hét. Mắt tôi nhắm lại, đọc tiếp.
— Mẹ ăn thịt con. Có còn xin miếng.
Hắn tặc lưỡi, khó chịu, siết chặt cổ tôi đến mức nghẹt thở:
— Mẹ kiếp. Cái kiểu này…Em đang nói gì đấy? Đang diễn trò gì vậy?
Tôi mở mắt. Nhìn hắn chằm chằm.
—Tôi đang...
Giọng tôi khàn, nhưng chắc chắn:
— Đếm thời gian.
Crow cau mày:
— Cái gì?
— Anh chỉ còn chưa tới một phút. — Tôi đáp lời.
Hắn nhìn tôi, thoáng ngập ngừng:
— Em nói cái gì vậy?
Tôi mỉm cười, nụ cười của kẻ chiến thắng.
— Anh đang siết lấy cổ tôi. Và tay anh đã chạm vào một thứ.
Crow chớp mắt, nhìn xuống. Giữa những khe hở từ các ngón tay, một sợi dây chuyền nhỏ hiện ra lấp lánh, cùng mặt dây hình trái tim với những viên đá tinh xảo. Nó khá nhỏ, nhưng không phải kiểu thiếu nổi bật. Nó vốn bị sợi xích bạc của Richard che lấp từ đầu. Và giờ đây khi sợi xích đó đã nằm im dưới sàn, mặt dây trái tim hiện rõ trên da thịt tôi, lấp ló giữa những vết xước đỏ.
Con mắt lồi nheo lại, chế giễu:
— Cái thứ rẻ tiền đó à?
Crow chợt biến sắc:
— Nó…
Tôi nghiêng đầu, cắt ngang:
— Nó không phải đồ trang sức.

💬 Bình luận (0)