Huy không còn ngồi yên nữa. Anh đã dành quá nhiều thời gian để đau khổ. Anh đã để mình chìm trong bia rượu và những giấc mơ đau đớn. Nhưng giờ đã khác. Anh không thể thay đổi quá khứ, nhưng anh có thể tìm ra sự thật.
Huy bắt đầu bằng những thứ anh đã biết. Quân học cùng trường với Mai. Quân hay lui tới phòng thí nghiệm. Quân có một cái túi đen. Quân lấy hóa chất. Quân quan tâm đến hệ thống nước. Huy không biết những thứ đó có nghĩa là gì. Nhưng anh biết chúng có liên quan với nhau.
Anh bắt đầu theo dõi Quân một lần nữa. Lần này không phải để xác nhận. Lần này là để tìm bằng chứng. Huy biết Quân thường đến trường sớm và về muộn. Và anh cũng phát hiện rằng Quân không chỉ ở trường. Quân còn đi đến những nơi khác. Những nơi mà một sinh viên nha khoa bình thường không nên đến.
Một buổi chiều, Huy đi theo Quân đến một khu công nghiệp ở ngoại ô Stuttgart. Quân đỗ xe trước một tòa nhà nhỏ, không có biển hiệu. Hắn bước vào bên trong và biến mất. Huy không thể theo vào. Nhưng anh đã ghi lại địa chỉ.
Vài ngày sau, Huy quay lại tòa nhà đó vào ban ngày. Anh giả vờ đi lạc, gõ cửa và hỏi đường. Một người đàn ông mở cửa, nhìn Huy với ánh mắt nghi ngờ.
"Anh cần gì?" người đàn ông hỏi.
"Tôi đi lạc" Huy nói. "Tôi đang tìm đường về Stuttgart."
Người đàn ông chỉ đường một cách cộc lốc và đóng cửa lại. Nhưng trước khi cánh cửa đóng, Huy đã nhìn thấy bên trong. Những thùng hóa chất xếp ngay ngắn. Những ống nghiệm và thiết bị thí nghiệm. Và một mùi hóa chất thoang thoảng trong không khí.
Huy không biết tòa nhà đó là gì. Nhưng anh biết Quân không chỉ là một sinh viên nha khoa bình thường. Hắn có liên hệ với những thứ vượt xa phòng thí nghiệm của trường.
Huy bắt đầu tìm hiểu về công việc của Quân. Anh hỏi những người bạn cũ, những sinh viên khác từng học cùng Quân. Không ai biết nhiều về hắn. Quân là một người trầm lặng, ít nói, không thân thiết với ai. Nhưng một người bạn cũ của Mai, một cô gái tên Thy, đã kể cho Huy một điều thú vị.
"Quân từng làm việc bán thời gian ở một công ty hóa chất" Thy nói. "Anh ta không nói nhiều về nó, nhưng em nhớ có lần Mai đã đề cập đến."
"Vào lúc nào?" Huy hỏi.
"Khoảng một năm trước. Trước khi Mai..."
Cô không nói hết câu. Nhưng Huy đã hiểu.
Huy tìm đến công ty hóa chất đó. Nó nằm ở rìa thành phố, gần con sông mà anh đã thấy Quân đứng đó. Huy hỏi về Quân, nhưng công ty từ chối cung cấp thông tin. Họ nói rằng đó là thông tin nhân sự được bảo mật.
Huy không bỏ cuộc. Anh bắt đầu tìm hiểu về công ty đó. Anh tìm kiếm trên mạng, đọc các bài báo cũ, và phát hiện ra một điều: công ty hóa chất đó đã từng bị phát hiện có liên quan đến một vụ rò rỉ hóa chất vào nguồn nước gần đó.
Huy ngồi xuống, nhìn vào màn hình máy tính của mình. Anh không biết đó có phải là sự trùng hợp hay không. Nhưng anh biết rằng Quân không chỉ đơn giản là làm việc ở đó. Hắn ta có một mối liên hệ với hóa chất và hệ thống nước.
Những ngày sau đó, Huy dành thời gian để ghi chép lại tất cả những gì anh đã tìm thấy. Anh viết về Quân, về túi đen, về phòng thí nghiệm, về công ty hóa chất, về con sông, về hệ thống nước. Anh không biết tất cả những thứ này có liên quan như thế nào. Nhưng anh bắt đầu thấy một hình mẫu.
Quân đang chuẩn bị một thứ gì đó. Một thứ gì đó liên quan đến hóa chất và nước. Và Mai đã phát hiện ra điều đó. Huy nghĩ về dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ của Mai: "Nếu mình không nhầm, thứ cậu ta lấy hôm nay có thể..."
Huy không biết phần còn lại của câu đó. Nhưng anh biết rằng nó có liên quan đến cái chết của Mai. Và anh sẽ tìm ra phần còn lại.
Một buổi chiều, khi Huy đang ngồi ở một quán cà phê, anh nhìn thấy một cô gái ngồi ở bàn bên cạnh. Cô đang đọc một cuốn sách, và cô có mái tóc dài đen, mặc một chiếc áo len màu xanh nhạt. Cô không giống Mai về ngoại hình. Nhưng khi cô ngước lên và mỉm cười với người phục vụ, Huy thấy một cái gì đó trong đôi mắt cô. Một ánh mắt trong trẻo, chân thành và trong ánh mắt đó anh cảm nhận được sự gần gũi khó tả.
Huy không biết tại sao, nhưng anh không thể rời mắt khỏi cô.
Cô gái đó là Linh.
Huy gặp Linh tình cờ lần thứ hai ở công viên. Cô đang ngồi trên một băng ghế, tay cầm một cuốn sách, nhìn ra hồ nước. Huy đi ngang qua, và cô ngước lên, mỉm cười.
"Chào anh" cô nói. "Hình như em đã thấy anh ở quán cà phê hôm trước."
Huy gật đầu, không biết nên nói gì.
"Em mới đến Đức được vài tháng" Linh nói. "Em đang học trợ lý nha khoa."
Huy sững lại. Trợ lý nha khoa. Cùng ngành với Mai.
"Em học ở đâu?" Huy hỏi.
"Ở trường dạy nghề Stuttgart đó anh . Anh cũng học ở đó à?"
Huy lắc đầu. "Anh không học nữa. Nhưng anh từng làm việc ở phòng khám nha khoa."
Họ bắt đầu nói chuyện. Linh kể về việc cô đến Đức, về những khó khăn trong việc học tiếng, về những ngày cô cảm thấy cô đơn. Huy lắng nghe, và trong lúc lắng nghe, anh thấy một cái gì đó trong cô mà anh đã nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ tìm thấy nữa. Một sự ấm áp, một sự chân thành, như thể với cô mọi thứ luôn tốt đẹp.
Huy biết rằng anh không nên để mình cảm thấy như vậy. Nhưng anh không thể ngăn được.
Những ngày tiếp theo, Huy và Linh gặp nhau nhiều hơn. Họ uống cà phê cùng nhau, đi dạo trong công viên, nói về những điều vụn vặt. Huy không kể cho Linh về quá khứ của mình. Anh không kể về Mai. Anh không kể về Quân. Anh chỉ nói những điều bình thường , anh nghĩ làm vậy là để bảo vệ cô.
Nhưng càng nói chuyện, Huy càng nhận ra rằng Linh đang lấp đầy một khoảng trống trong trái tim của anh mà anh đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ lấp đầy được.
Một buổi tối, khi họ đang ngồi trong công viên, Linh quay sang nhìn Huy.
"Em thấy anh có vẻ buồn. Anh có muốn chia sẻ gì với em không?"
Huy im lặng một lúc. Anh muốn nói với cô. Anh muốn nói với cô về Mai, về những giấc mơ, về sự hối hận. Anh muốn kể hết cho cô nghe nhưng anh không thể. Anh không muốn kéo cô vào thế giới tối tăm của mình.
"Không có gì đâu em. Chỉ là một số chuyện cũ thôi."
Linh nhìn anh, như thể cô biết rằng anh không nói sự thật. Nhưng cô không hỏi thêm.
"Em hiểu" cô nói. "Nếu anh muốn nói, em sẽ luôn sẵn sàng lắng nghe."
Huy không nói gì. Nhưng trong lòng anh, có một cái gì đó đã bắt đầu thay đổi. Đêm đó, Huy nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Anh nghĩ về Linh. Và anh nghĩ về Mai.
Hai người khác nhau về mọi mặt. Nhưng có một cái gì đó trong cách họ nhìn thế giới, trong cách họ đối xử với người khác, giống nhau. Một sự dịu dàng. Một sự chân thành. Một niềm tin rằng mọi người đều tốt cho đến khi họ chứng minh điều ngược lại.
Huy không muốn để Mai trở thành một kỷ niệm đau buồn. Anh muốn để cô trở thành một phần của quá khứ mà anh có thể nhìn lại với sự trân trọng, không chỉ với nỗi đau.
Nhưng anh cũng biết rằng anh không thể để Linh thay thế Mai. Cô không phải là một sự thay thế. Cô là một người khác. Và cô xứng đáng được yêu thương vì chính con người cô.
Huy nhắm mắt lại. Anh không biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng lần đầu tiên kể từ khi Mai chết, anh cảm thấy có một tia sáng ở cuối đường hầm.