Càng ngày nhiều thứ cậu cho là đã di chuyển một chút so với vị trí cũ, chắn nó di chuyển. Josiu đứng chết lặng khéo túi vali và đứng ở góc phòng. Những viên đá Immesa được bọc kín vẫn tỏa ra ánh lên thứ sắc xanh khiến người ta không thể rời mắt. Kentas thì vẫn nằm trên sàn và không dẫy dụa nữa.
Bỗng nhiên, góc tường phía trái đối diện với cậu dường như tiến lại gần hơn. Cánh cửa trọ ở xa hơn một nhịp thở. Khoảng cách giữa Josiu và Kentas không đổi — nhưng cảm giác về khoảng cách thì khác.
Điều gì đến, cuối cùng cũng đến,đó là lúc Stand xuất hiện. Thứ đó dần hiện hình mà Josiu chắc chắn là Stand. Nó lơ lửng ngay trên mặt sàn, đôi chân không chạm đất, cách bề mặt chỉ vài milimet. Thân hình mảnh khảnh, bó trong bộ jumpsuit xanh coban với những đường sọc trắng chạy dọc như vạch chỉ dẫn. Một chiếc mũ lông quá khổ che khuất nửa khuôn mặt.
Sàn nhà, tường, thậm chí cả trần — tất cả như những băng chuyền vô hình đang âm thầm dịch chuyển theo ý chí của thứ đó. Josiu không thấy mình bị kéo lại gần. Cũng không thấy Stand tiến đến nhưng khoảng cách giữa họ… đang biến mất.
Không có gia tốc. hay thay đổi đổi trọng lực. Cơ thể vẫn đứng yên, cảm giác vẫn bình thường. Một tiếng rít rất nhỏ vang lên. Cao, mảnh, gần như không tồn tại.
Từ bề mặt bàn gỗ phía sau Josiu, một đường cắt phẳng lì xuất hiện, như thể ai đó đã xé thực tại bằng lưỡi dao vô hình. Một cánh tay mảnh khảnh thò ra từ đó — không phải chui ra, mà trượt ra, mượt đến mức phi lý.
Josiu không kịp quay đầu.
Hắn chỉ cảm thấy không khí sau gáy… lạnh hơn.
Stand kì lạ đó xoay người trên mặt sàn đang trượt, thực hiện một chuyển động giống như moonwalk — không hề rời vị trí, nhưng toàn bộ căn phòng lại dịch chuyển quanh nó.
Josiu lùi lại một bước, và ngay lập tức suýt ngã vì sàn nhà đã không còn ở đúng chỗ cũ. Hắn không hiểu. Cách thức săn của Stand bí ẩn kia nhưng biết rằng nếu đứng yên — sẽ chết nhưng...nếu di chuyển cũng chưa chắc sống.
Còn thứ kia thì vẫn mỉm cười rồi từ từ tan dần như chuẩn bị một cuộc tấn công đợt hai. Một Stand không săn mồi bằng tốc độ mà bằng việc khiến nạn nhân không bao giờ biết mình đã bước vào bẫy từ lúc nào.
Lúc này Kentas hay đúng hơn là Silas đã đứng thẳng dậy chỉ tay qua cửa sổ với một giọng nói thấp và đều, không mang cảm xúc.
—Ngoài cửa sổ sau nhà trọ… đứng sau gốc cây cổ thụ.
Josiu khựng lại.
Anh chưa kịp hỏi gì thì Stand Silas đã lộ diện. Từ sau hai bả vai xuất hiện hai canh tay gầy màu hồng đỏ sẫm với những khớp tròn đen bóng. Không có một động tác tấn công nào. Hai cánh tay đó dài vươn lên, chậm rãi áp lòng bàn tay che khít đôi mắt của chủ nhân.
Bằng một lý do nào đó chắc lại là trực giác đã cứu mạng anh không ít lần, Josiu tin và anh bước tới cửa sổ sau. Bàn tay chạm vào chốt gỗ cũ, tim đập chậm lại một cách bất thường, như thể nhịp tim của anh đang bị… đồng bộ hóa với thứ gì đó bên ngoài.
Cửa sổ mở ra.
Gió biển thổi ùa vào, mang theo hơi lạnh và mùi rong rêu. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, gốc cây cổ thụ phía sau nhà trọ sừng sững như một nhân chứng câm lặng của thành phố này. Bóng cây đổ dài, chồng chéo lên nhau, tạo thành những mảng tối khó phân biệt. Tất nhiên, Josiu không thấy rõ hình dạng thứ gì đó ở dưới cây cổ thụ.
Dù vây sau lưng anh, Take On Me đã hiện hình. Josiu nuốt khan, anh vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra khi không biết ai đang săn mình và sự nguy hiểm Stand nó. Sau cùng cậu vẫn sẽ phải ra sân sau nhưng không nhảy qua cửa sổ.
Thực tế hơn nhiều.
Anh khép hờ cánh cửa gỗ mục của phòng trọ, tim đập chậm lại một nhịp, rồi quay người lao xuống cầu thang hẹp dẫn ra sau nhà. Ánh đèn hành lang chớp tắt như sắp tắt nguồn, mỗi bước chân vang lên khô khốc, lạc lõng giữa tiếng sóng biển xa xa của Conmery về đêm.
Không khí bên ngoài lạnh và mặn, sân sau nhà trọ mở ra, lẫn giữa rác cũ, thùng gỗ, và… gốc cây cổ thụ đúng như lời nói ban nãy. Nhưng không có ai ở đó. Quá yên tĩnh, Josiu đứng khựng lại. Bản năng của một kẻ sống sót qua hàng trăm phi vụ không cho phép cậu thở phào. Có thứ gì đó… rất gần. Nó không đến từ phía trước hay phía sau mà là mọi phía
Mặt đất dưới chân anh khẽ rung — không đủ để gọi là chuyển động, nhưng đủ để khiến dạ dày thắt lại. Josiu lùi một bước, rồi thêm một bước nữa, mắt đảo liên tục, tay đặt sẵn lên vị trí quen thuộc.
Một tiếng rít rất khẽ vang lên. Mỏng. Cao. Như kim loại cọ vào kính.
—Không ổn rồi…—Josiu lẩm bẩm.
Bóng đèn ngoài sân đột ngột trượt. Nó dịch sang ngang, như thể mặt đất nghiêng đi mà trọng lực quên mất việc kéo nó xuống. Trong khoảnh khắc đó, Josiu hiểu ra một điều đáng sợ:"Thế giới này vừa bị ai đó đẩy đi." Anh xoay người theo phản xạ.
Quá muộn!
Một lực lạnh buốt lướt sát cổ anh — không chạm da, nhưng khiến từng sợi lông dựng đứng. Josiu ngã người về trước, lăn trên nền xi măng. Nơi anh vừa đứng, mặt đất bị rạch một đường phẳng lì, không vết nứt, không mảnh vỡ, như thể ai đó dùng dao cắt… không gian.
—Ra mặt đi!—Josiu chống tay bật dậy, thở gấp.
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng rít ấy, lần này rõ hơn một chút.
Bức tường bên trái anh dịch chuyển. Không sập. Không nứt. Chỉ đơn giản là… trôi đi vài centimet. Một khe hở xuất hiện — và từ đó, một cánh tay vươn ra.
Không phải tay người. Mảnh, dài, bao phủ bởi một lớp màng bán trong suốt, ánh sáng nhịp nhàng đập bên trong như nhịp tim điện tử. Các khớp tay phát sáng, đều đặn, lạnh lùng.
Josiu lùi mạnh về sau.
—Take On Me!—Anh ta hét.
Lại là cảm giác quen thuộc khi logic đứng về phía anh.
Không gian quanh Josiu chùng lại, như bị kéo căng bằng những công thức vô hình. Cánh tay kia đấm tới — nhanh, chính xác — nhưng cú đánh trượt lệch chỉ trong gang tấc, như thể xác suất vừa bị bẻ cong. Josiu không phản công, anh đi bộ, vừa thăm dò địa hình và không muốn:"Đứng im chịu chết."
Bên tấn công không đuổi theo theo cách thông thường. Mặt đất phía trước Josiu lại bắt đầu… chuyển động. Nó đang mang thứ gì đó đến gần anh với gia tốc bằng không. Một mảnh kim loại sắc mỏng trồi lên từ khe nước mưa, lướt êm ái, im lặng, hướng thẳng vào hông Josiu.
—Chết tiệt!
Anh xoay người, lăn sang bên, vai va mạnh vào tường. Lưỡi kim loại lướt qua áo, để lại một đường cắt gọn ghẽ. Nếu chậm nửa giây…
Josiu nín thở, cố lắng nghe. Tiếng rít cao ấy lại vang lên — lần này ngay dưới chân. Anh bật nhảy bản năng.
Ngay khoảnh khắc đó, mặt đất nơi anh đứng trượt ngược lại, và một đòn đánh từ dưới lên hụt mất mục tiêu trong gang tấc. Josiu tiếp đất không vững, lảo đảo, đầu óc quay cuồng. Anh đang bị dồn, tình thế rất tệ khi không thấy đối thủmà cũng không hiểu quy luật.
Một mảnh chai vỡ ở góc sân đột ngột tiến lại gần cổ anh.
Josiu nghiêng người theo bản năng, mảnh chai lướt sát qua da, để lại một vệt lạnh buốt. Anh không kịp nghĩ, chỉ kịp hiểu: mình không hề bị kéo — môi trường đang bị kéo.
—Phản xạ tốt đấy.—Một tràng vỗ tay chậm rãi vang lên từ bóng tối sau hàng rào—Không nhiều Graver còn sống lâu đến mức nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
Một bóng người bước ra. Dáng cao, gầy, khoác áo khoác mỏng màu sẫm, mũ kéo thấp che nửa khuôn mặt. Dưới ánh đèn, đôi mắt hắn ánh lên vẻ thích thú thuần túy, như một kẻ vừa mở được món đồ chơi mới.
—Tao là Evan Crowley.—Hắn nói tiếp—Và có vẻ như… mày vừa làm hỏng một kế hoạch khá đắt tiền của tôi.
Josiu nheo mắt, hơi thở chậm lại. Áp lực biến đổi không gian quanh hắn xác nhận linh cảm ban nãy.
—Stand mày dị đó nhưng nếu tìm ra quy luật thì tao thừa sức vặt mày với Stand chết tiệc đó. Di chuyển mọi thứ sao? Chả có gì nguy hiểm.—Josiu đáp.
—Công nhận, mày thông minh hơn vẻ ngoài. Stand của tao tên là Virtual Insanity..—Evan cười khẽ.—Đó là tất cả những gì người nên nghe trước khi tiễn ngươi đi bán muối.
Không gian phía sau Evan khẽ lệch pha. Bóng của hắn trượt chậm hơn cơ thể nửa nhịp, như thể không thuộc về cùng một mặt phẳng. Một cánh tay xanh coban hiện ra thoáng chốc trên mặt tường, rồi biến mất, để lại lớp sơn bong tróc.
Mặt đất dưới chân Josiu dịch chuyển lần nữa, lần này mạnh hơn. Anh mất thăng bằng, phải chống tay xuống đất. Ngay khoảnh khắc đó, một lực vô hình trượt tới từ bên hông — Josiu lăn người, tránh được cú đánh chỉ cách tim vài centimet.
Cát bụi tung lên, hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Take On Me lại xuất hiện và đứng trước Josiu, sẵn sàng đánh thẳng mặt tên kia. Evan khựng lại trong tích tắc.
—Một Stand không đánh, không phá… nhưng vẫn sống sót đến giờ.—Evan nói—Bảo sao tiền thanh toán của tao cao đến vậy.
Josiu không đáp. Anh đứng dậy, phủi đất trên áo, mắt không rời Evan. Cả hai đều hiểu: trò rình mò đã kết thúc. Đây không còn là một vụ leo cây hay săn mồi lén lút.
Gió biển mạnh hơn, đèn đường chớp tắt một nhịp. Một bên trượt không gian, một bên khóa hành động.
Evan nhếch mép cười, Virtual Insanity trượt nhẹ về phía trước — không phải bước đi, mà là mặt đất dưới chân nó dịch chuyển, kéo theo cả khoảng không gian xung quanh như một băng chuyền vô hình. Josiu cảm nhận được điều đó ngay tức khắc, Take On Me giơ tay lên, những ký hiệu vô hình như phương trình chưa giải lan ra trong không khí. Không gian trước mặt Josiu bị “neo” lại, như thể ai đó vừa đặt một điều kiện bất biến lên thực tại.
Virtual Insanity chậm lại.
—Hừ.—Evan nghiêng đầu—Mày không chặn tao… mày chỉnh lại quy tắc sàn diễn à?
Không đợi trả lời. Một cánh tay của Virtual Insanity tách ra, biến mất vào mặt tường sau nhà trọ như bị “nuốt” vào một vết cắt phẳng lì. Josiu cố xoay người nhưng đã quá muộn. Một cú đánh từ điểm mù giáng tới. Vẫn còn may bởi Take On Me kịp chạm vào đường trượt ấy trong khoảnh khắc cuối cùng.
Khóa!
Cánh tay kia lệch hướng, đập mạnh vào bức tường bê tông phía sau.
ẦM!
Tường nứt toác, gạch vỡ bắn tung tóe. Cửa sau nhà trọ bung bản lề, kính vỡ loảng xoảng.
—Tch…—Evan lùi lại nửa bước—Chính xác đến mức này thì đúng là phiền phức thật.
Josiu thở gấp.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Anh biết rõ: Take On Me dủ có thể cận chiến vật lí nhưng đối đầu với Evan thì phải thắng bằng"Khóa Logic", chỉ cần sai một điều kiện, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Virtual Insanity đổi nhịp, lần này, mặt đất dưới chân Josiu trượt ngược lại, kéo anh về phía Evan như một lời mời tử thần. Cậu nghiến răng, Take On Me đấm ngược ngược hướng kéo của Evan vào sàn và chạm xuống sàn. Kết quả, Josiu không bị kéo nhưng cơ thể anh mất thăng bằng trong khoảnh khắc nghịch lý ấy.
Evan không bỏ lỡ. Virtual Insanity xuất hiện sát bên, cú đấm xoáy kèm lực “trượt” đánh thẳng vào vai Josiu.
RẮC!
Josiu bay ngược, đập vào hàng rào kim loại phía sau. Thanh sắt cong vênh, phát ra tiếng rên rỉ chói tai.
—Tao không thích ăn miếng trả miếng đâu.—Evan nói, giọng vẫn bình thản—Mày phải chết trước bình minh.
Josiu lồm cồm đứng dậy với cái vai đau buốt, hơi thở nặng nề. Take On Me vẫn đứng đứng trước anh, im lặng nhưng đã chuẩn bị cho hiệp hai khi chỉ chờ lệnh.
—Chưa xong đâu…—Josiu đáp, giọng khàn đi.
Virtual Insanity lại tách rời. Lần này không phải tay. Mà là một lưỡi cạnh sắc, trồi ra từ chính cái cây cạnh eo Josiu. Take On Me xoay người, đẩy nó về phía cây, tay còn lại chạm vào nó.
Khóa!
Không gian khựng lại — nhưng chỉ trong một phần nhỏ của giây. Evan đã đoán trước. Hắn lao lên, cú đánh thứ hai giáng xuống, mạnh và gọn. Josiu tránh được nhưng không hoàn toàn.
Một tia “trượt” lướt qua.
Evan khựng lại, ánh mắt mở to. Cánh tay trái của hắn — bị tách khỏi quỹ đạo, bay văng ra xa, rơi xuống nền đất với một tiếng va nặng nề. Không máu me phô trương, chỉ là… thiếu.
—…Ha.—Evan thở dốc, cười khan—Sai một nhịp thôi mà.
Hắn lùi lại, Virtual Insanity co về bảo vệ chủ nhân, không gian xung quanh méo mó như đang glitch. Josiu cũng không khá hơn. Đất đá ngổn ngang, nhà trọ phía sau thủng tường, đèn tắt, cửa sổ vỡ. Cả hai đều mang thương tích — ngang cơ, không ai áp đảo.
Gió biển gào mạnh hơn khi Evan lùi nửa bước, lưng chạm vào mảng tường nứt toác của nhà trọ. Ánh đèn vàng rung rinh, bóng hai Stand đổ chồng lên nhau, méo mó như những vết cắt trên phim cũ.
Evan bật cười khan, hơi thở đứt quãng.
Không gian quanh hắn khẽ rít lên, như kim loại bị kéo trên kính. Lúc này, mặt đất dưới chân Evan trượt đi một nhịp rất nhỏ, đủ để Take On Me lệch khỏi vị trí “hợp lý” trong một khoảnh khắc.
Cố tha lỗi tao.—Evan khịt mũi—Tao với mày không quen biết nhưng tao cần tiền, cần công lớn nếu không thì dù còn sống tao vẫn sẽ bị ông chủ giết.
Josiu siết chặt hàm, Take On Me đứng chắn trước anh. Evan bất ngờ lao lên cùng với việc mặt đất trượt mạnh, như thể cả con hẻm bị kéo về phía hắn. Một mảnh bê tông vỡ từ tường nhà trọ “lướt” ngang hông Josiu, sượt qua da thịt lạnh ngắt.
Josiu lăn người, chống tay đứng dậy.
—…Quá nhanh.—anh thầm nghĩ.
Take On Me chạm tay xuống đất và ném mấy cục đá lên trước mặt Josiu, tay còn lại lần lượt khóa chúng trên không tạo thành bậc thang. Cậu nhanh tróng đi lên đó, đến gần Evan. Josiu phản kích, sơ hở của hắn đã lộ, dù chỉ trong vài giây nhưng đủ để Josiu chớp lấy. Take On Me chọc vào cổ hắn làm cho hệ tuần hoàn rối loạn, bị tắc làm cho Evan gào lên. Hắn ngã vật xuống, thở dốc, mặt tái mét.
—Khốn kiếp…—Evan cười, máu rịn nơi khóe miệng—Đúng là… sai lầm đắt giá thật.
Josiu vừa tiến lên tính kết liễu thì...
Đoàng!
Một tia lửa lóe lên trong tay Evan.
Khẩu súng lục!
Viên đạn xé gió, tí thì qua đầu Josiu. Take On Me không kịp “khóa” hoàn toàn một vật thể có ý chí g-iết người rõ ràng đến thế.
—Bỏ mẹ!—Josiu xoay người bỏ chạy về phía lỗ thủng lớn trên tường nhà trọ.
Đoàng!
May mắn không duy trì được lâu khi viên thứ hai găm vào bắp chân của Josiu.
Cơn đau buốt khiến anh suýt ngã, nhưng bản năng sinh tồn kéo anh lê vào trong, xuyên qua bức tường vỡ, đổ nhào vào quầy thu ngân.
Bên trong quầy, chủ nhà trọ run rẩy nấp sau tủ gỗ, hai tay ôm đầu.
—Đừng bắn… đừng bắn…—ông ta lẩm bẩm.
Ngoài kia, Evan kéo lê thân thể, từng bước một.
—Tám ngàn đô…—hắn thì thào—Chỉ cần thêm một phát nữa thôi…
Bàn tay Evan run rẩy giơ súng lên.
Trong tình thế:"Ngàn cân treo sợ tóc." thì Josiu sờ thấy thứ kim loại lạnh ngắt trong tủ phía sau quầy.
—Mau ra đây đi, trước súng thì Stand cũng chỉ như con dao rỉ thôi.—Evan tự đắc.
Evan tiến dần về phía tủ thu ngân, khoảng cách thu hẹp lại.
Ba mét.
Hai mét.
Đoàng!
Không phải phát ra từ súng Evan mà khẩu Shotgun trong tay Josiu lấy từ quầy. Khoảng cách quá gần, không có không gian để trượt, không có bề mặt để gian lận quy luật.
Virtual Insanity tan rã trong một tiếng rít đứt đoạn.
Evan ngã ngửa ra sau, ánh mắt trống rỗng, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng không còn âm thanh.
Trò chơi kết thúc.
Josiu ngồi bệt xuống sàn, hơi thở nặng nề, tai ù đi vì tiếng nổ. Take On Me nhạt dần dù cậu không chết. Cảm giác sắp gục vì mất máu thì chủ trọ đã quay trở lại kèm băng cứu thương và thuốc khửu trùng, chắc từ hộp y tế ở góc phòng. Tuy chủ trọ có vẻ đã ngoài năm mươi, nhưng lại khá nhanh nhẹn khi đã khửu trùng và quấn đủ băng để cầm máu từ bắp chân.
—Tôi vào phóng ngủ tí, rồi quay trở lại sớm thôi, cậu cần được nghỉ.—Ông chủ nói rồi vội chạy vào phòng nhỏ bên phía phải.
Josiu cuối cùng mới thở phảo nhẹ nhõm, cơ thể anh đã quá mệt mỏi.
Quanh phòng mọi thứ rất lộn xộn, góc tường thủng một lỗ, xác của Evan nằm ngửa ra cạnh cửa sổ, máu từ ngực có vẻ vẫn chày. Anh cố nhắm mắt, cố ngủ để trôi qua cơn ác mộng, ngày đầu tiên đến Conmery và nó tiếp đón anh bằng hai pha tí nữa thì đoạt mạng Josiu.
Đoàng!
Đoàng!
Gần chìm vào giấc ngủ thì Josiu cố bật người dậy, mùi thuốc súng nồng nặc, hai tiếng súng là thật và không phải là ảo giác.
—Thằng Evan còn sống sao?—Josiu lẩm bẩm và cố đứng dậy.
Nhưng xác nó vẫn trên sàn, chỉ khác là khẩu lục trong tay đã không cánh mà bay, mùi súng tỏa ra từ phòng riêng ông chủ trọ. Không súng, không đủ sức để gọi Take On Me nhưng Josiu vẫn cố đi đến gần phòng để xem điều gì.
Josiu chết lặng.
Chủ trọ nằm nghiêng trên giường, mắt mở trừng trừng, bàn tay co quắp vẫn nắm chặt ống nghe điện thoại bàn như thể chưa kịp nói hết một câu nào đó. Vết đạn ngay tim gọn gàng, chính xác đến lạnh người. Cái còn lại đã làm tan điền thoại bàn.
Silas đứng đó.
Không— đúng hơn là một nhân cách đang điều khiển Silas.
Áo bệnh viện nhàu nhĩ, dính vài giọt máu không rõ của ai. Khẩu súng lục trong tay hắn còn ấm, nòng súng bốc khói mỏng. Ánh đèn trần chớp tắt phản chiếu lên gương mặt ấy… bình thản một cách đáng sợ.
Silas quay đầu lại rất chậm.
—May cho cậu, thằng đứng đây là tôi. — hắn nói, giọng trầm, đều, không mang chút cảm xúc — Ông ta gọi điện. Không phải cho cứu thương.
Josiu cắn răng, chống tay đứng dậy, chân đau nhói đến mức gần như khuỵu xuống.
— …Cho I.M.P.A.C.T?
—Có vẻ vậy.—Silas gật đầu.— Ông ta nhận ra cậu ngay từ lúc thằng Evan nói về tiềng thưởng, không một thằng Graver nào truy nã tới tận 8000 đô chứ đừng nói tiền truy nã gốc của ông là 15000.
Không khí như bị nén chặt.
Josiu liếc sang cái xác Evan ngoài kia, rồi lại nhìn chủ trọ đang lạnh dần trên giường. Hai cái chết, hai con người không liên quan, nhưng đều bị cuốn vào cùng một quỹ đạo — quỹ đạo mang tên hắn.
—Nhân cách nào? —Josiu hỏi khẽ — Không phải Rolan. Không phải Kentas.
Silas nhếch môi cười rất nhẹ:
— Không cần thiết trong lúc này.
Take On Me dần hiện rõ lại, chỉ đứng sau Josiu nhưng đủ để Silas nhận ra: nếu bước thêm một bước nữa, logic của trận chiến sẽ không còn đứng về phía hắn.
Silas hạ súng xuống.
— Yên tâm. — Hắn nói — Nếu tôi muốn giết cậu, Evan đã không cần nổ phát đầu tiên.
Một khoảng lặng kéo dài.
Ngoài kia, gió biển rít qua lỗ thủng trên tường nhà trọ, mang theo mùi muối mặn. Nhà trọ và sân sau nãy là chiến trường, giờ chỉ còn lại đống đổ nát và hai cái xác.
Josiu thở dài, dựa lưng vào tường.
— Vậy là ông ta… — anh liếc về phía chủ trọ — …chỉ là kẻ ham tiền muốn lập công lớn.
— Không. — Silas đáp ngay —Chớ quên cậu là một Graver nguy hiểm, Ông ta chọn đứng về phía an toàn.
—Tiếc là… an toàn không còn tồn tại từ khi cậu bước vào Conmery.
Silas đặt khẩu súng của Evan lên bàn, đẩy nhẹ về phía Josiu.
—Còn đi được không, Josiu?—Silas hỏi—Cố lên tầng chuẩn bị đồ đi, biết là đau nhưng chôn chân ở đây thì còn tệ nữa, tôi sẽ chờ ở ngoài.
Nói rồi Silas tiến về bản làm việc trong phòng.
Josiu còn chưa kịp đứng thẳng người thì tiếng động kim loại khẽ va vào nhau vang lên từ ngăn bàn. Không phải tiếng kéo cò. Không phải tiếng súng. Chỉ là hai que sắt mỏng chạm nhẹ, khô khốc, có chủ ý.
—Kì lại nhỉ? Sao lại có dụng cụ phá khóa trong ngăn bàn.—Silas lẩm bẩm.
Ánh mắt hắn lạnh, nhưng không trống rỗng. Không có khoái cảm sát phạt, cũng không có sự hả hê sau chiến thắng. Chỉ là một kiểu bình thản của người đã quen với việc dọn dẹp hậu quả.
Trong tay hắn là hai que sắt dài, mảnh, sáng loáng — loại dùng để nạy khóa hoặc kích hoạt cơ chế đơn giản. Đúng như Silas nói, cảnh sát sẽ nhanh đến đây vì tiếng súng thôi còn không thì sáng hôm sau dân cũng phát hiện, thế là Josiu nuốt khan cố di chuyển lên lầu.
Chân đau nhói mỗi khi nhúc nhích, nhưng đầu óc đã đủ tỉnh táo để hiểu: ở lại thêm một phút cũng là t-ự sát. Josiu quay lại phòng trọ của mình. Căn phòng vẫn vậy — chật, mùi ẩm, chiếc giường kêu cọt kẹt. Nhưng mọi thứ bỗng xa lạ như thể thuộc về một đời khác. Anh mở va li. Tay run, nhưng không chậm. Đá Immesa được bọc kỹ, giấu dưới lớp quần áo. Miền mặt, một vài giấy tờ giả. Take On Me không xuất hiện. Không cần thiết. Stand của Josiu chỉ tồn tại khi logic bị đe dọa — và lúc này, logic duy nhất là rời đi ngay.
Anh kéo khóa va li. Âm thanh “rẹt” vang lên nghe lớn đến đáng sợ trong đêm tĩnh mịch. Một nhịp thở. Rồi thêm một nhịp. Josiu nhấc va li, nghiến răng chịu cơn đau từ bắp chân, mở cửa. Bên ngoài, con hẻm đã khác. Một chiếc ô tô đen đậu sát lề, động cơ đang nổ đều đều. Không biển số phía sau. Kính tối màu. Silas ngồi ở ghế lái.
Không ai hỏi xe từ đâu ra. Cũng không ai cần câu trả lời. Josiu mở cửa phụ, ngã người vào ghế, va li rơi xuống sàn xe phát ra tiếng “cộp” trầm đục. Silas nhìn sang, đánh giá nhanh vết thương ở chân.
—Tay nghề lão đó được nhỉ.—hắn nhận xét—Đủ để sống đến hôm sau.
Rồi hắn đạp ga. Chiếc xe lao đi, bỏ lại khu nhà trọ phía sau — nơi đèn đường vẫn chớp tắt, nơi những lỗ thủng trên tường còn đang rỉ bụi, nơi một phi vụ tưởng như đơn giản đã biến thành dấu mốc không thể quay đầu.
Josiu tựa đầu vào ghế, mồ hôi lạnh thấm ướt gáy. Anh không biết họ đang đi đâu. Không biết nơi đó có an toàn hay không.