🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.19: TẦNG 5 - VÀ MỘT CÁI GẬT ĐẦU

~20 phút đọc · 3961 từ · ⚠️ Báo cáo

CHƯƠNG 19: TẦNG 5 - VÀ MỘT CÁI GẬT ĐẦU
Không có một khoảnh khắc nào đánh dấu Luyện Khí tầng năm theo cách người ta thường tưởng tượng về những đột phá tu vi - không có ánh sáng bùng lên, không có tiếng nổ nhỏ trong kinh mạch, không có cảm giác choáng váng dữ dội rồi tỉnh lại với một sức mạnh hoàn toàn khác. Trần Phàm chỉ nhận ra điều đó vào một buổi sáng bình thường như mọi buổi sáng khác, khi hắn đang ngồi sau chuồng gia súc, kết thúc một đêm tu luyện, và trong lúc đứng dậy chuẩn bị trở về phòng ngủ trước khi trời sáng hẳn, hắn cảm nhận được một điều gì đó khác lạ - không phải khác lạ ở cảm giác mạnh hơn hay yếu hơn, mà là khác lạ ở chỗ cảm giác đó vẫn còn tồn tại sau khi hắn đã dừng tu luyện, sau khi trận đồ đã tắt, sau khi tinh thần lực không còn tập trung vào việc dẫn dắt linh khí.
Hắn đứng yên một lúc, cố gắng xác định lại cảm giác đó cho rõ ràng hơn. Linh khí xung quanh, dù loãng và yếu, vẫn còn lưu lại trong nhận thức của hắn như một thứ hiện diện thường trực, giống như cách người ta luôn cảm nhận được không khí mình đang hít thở mà không cần phải cố ý chú ý tới nó. Trước đây, cảm ứng này chỉ xuất hiện khi hắn đang tập trung tinh thần lực, khi đang chủ động dẫn linh khí qua các đường Linh Tuyến của trận đồ - một khi dừng lại, cảm ứng đó cũng biến mất ngay, để lại một sự trống vắng quen thuộc. Nhưng sáng nay, ngay cả khi hắn không còn tập trung vào bất cứ điều gì, cảm ứng đó vẫn ở đó, mờ nhạt nhưng kiên định, như một âm thanh rất nhỏ không bao giờ tắt hoàn toàn dù tai người có chú ý hay không.
Trần Phàm hiểu ngay điều này có nghĩa là gì, dù không có ai dạy hắn về cột mốc cụ thể này - bốn năm tự nghiên cứu trận pháp và tu luyện đã cho hắn một sự nhạy cảm riêng đối với những thay đổi trong cơ thể mình, đủ để nhận ra rằng kinh mạch của hắn vừa trải qua một sự mở rộng đáng kể, đủ rộng để duy trì một mức độ cảm ứng linh khí cơ bản trong trạng thái bình thường, không cần tới sự tập trung chủ động. Đây chính là dấu hiệu của Luyện Khí tầng năm, một cột mốc mà theo những gì hắn từng nghe lỏm được từ các đệ tử chính thức nói chuyện với nhau, thường được coi là một ngưỡng quan trọng - không phải vì sức mạnh tăng vọt đột ngột, mà vì từ tầng này, người tu luyện bắt đầu có một mối liên kết bền vững hơn với thế giới linh khí xung quanh mình, không còn là mối liên kết tạm thời chỉ tồn tại trong lúc tu luyện.
Hắn không có ai để chia sẻ phát hiện này, không có ai để xác nhận, không có sư phụ đứng cạnh gật đầu khen ngợi như những đệ tử chính thức vẫn thường nhận được khi đột phá một tầng cảnh giới mới. Trần Phàm chỉ đứng yên trong bóng tối nhạt nhòa trước buổi sáng, hít một hơi dài, cảm nhận luồng linh khí mỏng manh đang lưu chuyển trong không gian quanh mình, rồi quay người trở về phòng ngủ chung, mang theo một sự thỏa mãn lặng lẽ mà không một ai khác trong toàn bộ trang viên biết tới.
Hắn mười bảy tuổi. Bốn năm trước, khi mới mười ba tuổi, hắn còn là một đứa trẻ mồ côi cầm chổi tre quét những đường Linh Tuyến mờ trên sàn đá mà không hiểu chúng là gì. Bốn năm sau, vẫn cầm chổi tre quét cùng những đường Linh Tuyến đó, hắn đã đạt tới Luyện Khí tầng năm - một tốc độ mà nếu Hàn Thị Trang từng dự đoán dựa trên kết quả khảo tư chất năm nào, sẽ là một sự bất khả thi gần như lố bịch.

Vài ngày sau, khi đang thực hiện công việc quét dọn buổi sáng thường ngày tại Trận Pháp Đường, Trần Phàm nhận ra một hệ quả không lường trước từ sự thay đổi mới này. Cây chổi tre của hắn di chuyển qua những đường Linh Tuyến cũ trên sàn đá theo đúng quỹ đạo quen thuộc đã lặp lại hàng ngàn lần trong suốt bốn năm qua, nhưng lần này, khi đầu chổi quét qua một đoạn Linh Tuyến gần cửa ra vào - đoạn mà hắn nhớ rõ là một trong những đường mòn nhất, gần như không còn nhìn thấy được bằng mắt thường nếu không biết trước nó nằm ở đâu - hắn cảm nhận được một sự rung động rất nhỏ, gần như không đáng kể, lan tỏa từ đầu chổi truyền lên qua tay cầm.
Hắn dừng lại, đứng yên một lúc, rồi cố ý đưa chổi quét lại đúng đoạn đó một lần nữa, chậm hơn, tập trung hơn vào cảm nhận trong tay. Rung động đó vẫn ở đó, không lớn hơn, không nhỏ hơn, nhưng rõ ràng có thật - một dạng dư chấn yếu ớt còn sót lại trong cấu trúc đá, dấu tích của linh khí đã từng lưu chuyển qua đó hàng trăm, có thể hàng ngàn lần trong suốt lịch sử của Trận Pháp Đường, để lại một loại "ký ức" vật lý mà trước đây hắn không có khả năng cảm nhận.
Đây không phải là một năng lực gì đặc biệt hay siêu thường, Trần Phàm hiểu rõ điều này - đơn giản chỉ là độ nhạy cảm cơ bản của Luyện Khí tầng năm đã đủ để bắt được những tín hiệu cực nhỏ mà trước đây nằm dưới ngưỡng nhận biết của hắn. Nhưng chính sự đơn giản này lại mang tới một lớp thông tin hoàn toàn mới, một lớp thông tin mà trước đây hắn chỉ có thể tiếp cận thông qua quan sát bằng mắt - nhìn vào hình dạng của Linh Tuyến, đoán đoán cách nó từng vận hành dựa trên cấu trúc còn sót lại - giờ đây hắn có thể "nghe" được, theo một nghĩa nào đó, cách linh khí đã từng di chuyển qua những đường này, cảm nhận được điểm nào dày đặc hơn, điểm nào yếu đi nhanh hơn, điểm nào từng là trung tâm tụ khí của một trận pháp đã không còn vận hành từ lâu.
Trần Phàm dành thêm vài buổi sáng tiếp theo để âm thầm "khảo sát" lại toàn bộ sàn đá của Trận Pháp Đường bằng cách này, dưới cái vỏ bọc hoàn hảo của công việc quét dọn thường ngày - không ai có lý do gì để nghi ngờ một tạp dịch quét sân chậm hơn một chút vào buổi sáng, đặc biệt khi hắn vẫn hoàn thành công việc đúng giờ như mọi khi. Qua quá trình này, hắn dần ghép lại được một bức tranh mơ hồ nhưng có ý nghĩa về cách Trận Pháp Đường từng được thiết kế nhiều thế hệ trước - những đường Linh Tuyến giờ đã mòn gần hết, nhưng dư chấn của chúng vẫn còn đó, kể lại một câu chuyện về một hệ thống trận pháp phức tạp hơn nhiều so với những gì hiện tại còn sử dụng, có lẽ đã bị đơn giản hóa qua nhiều lần sửa chữa và thay thế theo thời gian.
Đây là một lớp thông tin mà không ai khác trong trang viên, kể cả các trưởng lão phụ trách Trận Pháp Đường, từng nghĩ tới việc tìm hiểu - đối với họ, những đường Linh Tuyến mòn cũ này chỉ là tàn tích không còn giá trị sử dụng, cần được sửa lại hoặc bỏ qua, không ai có lý do gì để dành thời gian "đọc" lại lịch sử ẩn giấu trong từng vết mòn của chúng. Chỉ có Trần Phàm, với thói quen quan sát tỉ mỉ đã hình thành từ nhiều năm sống trong bóng tối của vị trí thấp nhất, mới nhận ra giá trị của những thông tin tưởng như vô dụng này.

Với cảm ứng linh khí tốt hơn rõ rệt sau khi đạt tầng năm, Trần Phàm quay lại với trận tụ linh của mình sau chuồng gia súc, lần này không phải để thêm vào một cơ chế mới như cơ chế hai tầng đã làm trước đây, mà để tinh chỉnh lại những thông số đã có sẵn dựa trên độ nhạy cảm mới này. Đây là một quá trình khác hẳn với việc sáng tạo ra một cấu trúc hoàn toàn mới - tinh chỉnh đòi hỏi một sự kiên nhẫn khác, tỉ mỉ hơn, ít kịch tính hơn nhưng không kém phần quan trọng.
Trước đây, khi thiết kế cơ chế hai tầng và sau đó là Trận Nhãn linh động, Trần Phàm phải dựa hoàn toàn vào quan sát bằng mắt và những phép thử trực tiếp - đặt một mảnh trận bài vào vị trí nào đó, kích hoạt, quan sát xem linh khí có lưu chuyển đúng như dự tính hay không, rồi điều chỉnh lại nếu sai. Đây là một quá trình thử-sai chậm chạp, đôi khi mất nhiều ngày chỉ để xác nhận một giả thuyết nhỏ. Nhưng giờ đây, với khả năng cảm nhận linh khí thường trực ở mức cơ bản, hắn có thể "cảm" được trực tiếp luồng linh khí đang lưu chuyển trong trận đồ ngay khi nó đang vận hành, không cần phải đợi tới khi hoàn thành một chu trình để quan sát kết quả cuối cùng.
Quá trình tinh chỉnh kéo dài trong khoảng hai tuần, mỗi đêm Trần Phàm điều chỉnh một vài thông số nhỏ - góc đặt của một mảnh trận bài, độ dày của một đường Linh Tuyến vẽ thêm bằng mực đặc biệt pha từ tro linh thạch vụn, vị trí chính xác của điểm tụ trong cơ chế hai tầng - rồi quan sát sự thay đổi trong cảm nhận của mình về luồng linh khí, ghi nhớ lại, so sánh với những lần điều chỉnh trước. Đây là một dạng công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn cực độ, không có gì kịch tính xảy ra trong suốt quá trình, chỉ là những thay đổi cực nhỏ tích lũy dần qua nhiều lần thử nghiệm.
Kết quả cuối cùng, sau hai tuần, là một sự cải thiện không lớn về mặt số liệu tuyệt đối, nhưng có ý nghĩa quan trọng về mặt lâu dài: hiệu suất hấp thụ linh khí của trận đồ tăng thêm một bậc nhỏ, đủ để Trần Phàm điều chỉnh lại dự tính của mình về thời gian đạt tới tầng sáu, từ con số mơ hồ trước đây xuống thành một khoảng thời gian cụ thể hơn - khoảng năm tới bảy tháng nữa, dựa trên tốc độ tích lũy hiện tại và những cải thiện vừa đạt được. Đây không phải là một bước nhảy vọt, nhưng đối với một người đã quen với việc tính toán từng phần nhỏ của tiến độ qua nhiều năm, sự chính xác hơn trong dự đoán cũng là một dạng thành quả đáng để ghi nhận.

Cuộc sống ở Trận Pháp Đường tiếp tục diễn ra theo nhịp điệu thường ngày, Hàn Tiểu Lang vẫn đôi khi xuất hiện với những yêu cầu nhỏ, nhưng tần suất đã giảm đi đáng kể so với những tuần cao điểm trước đó, đúng như Trần Phàm đã dự đoán - sự thiếu vắng phản ứng kéo dài đủ lâu đã khiến hứng thú của kẻ chèn ép giảm dần một cách tự nhiên, không cần tới bất cứ hành động đối đầu nào từ phía hắn.
Vào một buổi chiều cuối tháng, khi Trần Phàm đang chuẩn bị kết thúc công việc thường ngày để trở về khu tạp dịch, hắn nhận ra Vương Lão không rời khỏi Trận Pháp Đường vào giờ quen thuộc như mọi ngày khác. Lão già vẫn ngồi tại bàn gỗ cũ trong góc phòng, cúi đầu làm việc gì đó dưới ánh sáng còn lại của buổi chiều tà, không vội vàng dù trời đang dần tối. Trần Phàm không hỏi gì, chỉ tiếp tục hoàn thành phần việc còn lại của mình, rồi rời đi như thường lệ, để Vương Lão lại một mình trong phòng với công việc của lão.
Hôm sau, khi tới làm công việc dọn dẹp buổi sáng như mọi ngày, Trần Phàm tình cờ đi qua bàn của Vương Lão để lấy một xô nước đặt gần đó, và trong khoảnh khắc lướt qua, ánh mắt hắn bắt gặp một tờ giấy còn nằm trên mặt bàn, chưa được cất đi. Đây không phải loại giấy ghi chép thường ngày mà Vương Lão vẫn dùng để liệt kê vật tư hay lịch sửa chữa - chất giấy này tốt hơn, dày hơn, và ở góc trên có một con dấu đỏ quen thuộc, hình dạng mà Trần Phàm đã nhìn thấy nhiều lần trên các văn kiện chính thức của gia tộc - con dấu của Hàn Thị Trang.
Tờ giấy đã được ký tên và đóng dấu, một góc bị gấp lại che mất phần lớn nội dung, nhưng phần còn lại hiện ra trước mắt hắn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đủ để hắn nhận ra đây có vẻ là một dạng danh sách - những hàng chữ xếp theo cột, kiểu trình bày thường dùng cho danh sách nhân sự hoặc phân công công việc. Và giữa những hàng chữ đó, một cái tên hiện lên rõ ràng, một cái tên mà Trần Phàm nhận ra ngay lập tức vì đó chính là tên của mình.
Trần Phàm.
Hắn đứng yên trong một khoảnh khắc, mắt vẫn nhìn vào dòng chữ đó, cố gắng đọc thêm những gì xung quanh nhưng phần giấy bị gấp che mất phần lớn ngữ cảnh, chỉ để lộ ra cái tên và một vài nét chữ rời rạc không đủ để ghép thành ý nghĩa hoàn chỉnh. Hắn không có thời gian, và cũng không có sự liều lĩnh, để dừng lại lâu hơn nhằm đọc kỹ thêm - Vương Lão có thể quay lại bất cứ lúc nào, và việc bị bắt gặp đang chăm chú đọc một văn kiện chính thức không thuộc về mình sẽ là một sai lầm nghiêm trọng hơn bất cứ điều gì hắn có thể thu được từ việc đọc thêm vài chữ.
Trần Phàm tiếp tục cầm xô nước, di chuyển ra khỏi khu vực đó, trở lại với công việc thường ngày, nhưng trong đầu, một câu hỏi đã được gieo xuống và không thể nào gạt bỏ hoàn toàn: tại sao tên của hắn lại xuất hiện trên một văn kiện chính thức có con dấu của gia tộc, một thứ mà những tạp dịch bình thường như hắn hiếm khi có lý do gì để xuất hiện trong đó, ngoại trừ những trường hợp đặc biệt như bị kỷ luật, bị thuyên chuyển, hoặc - trong những trường hợp hiếm hoi hơn - được đề xuất cho một vị trí khác.

Trần Phàm dành cả buổi sáng để suy nghĩ về điều này trong khi tay vẫn tiếp tục công việc một cách máy móc, đã quá quen thuộc để không cần sự tập trung hoàn toàn. Hắn cân nhắc nhiều khả năng khác nhau - có thể đây chỉ là một danh sách kiểm kê nhân sự định kỳ mà gia tộc vẫn thực hiện hàng năm, có thể tên hắn xuất hiện đơn giản vì hắn vẫn là một tạp dịch chính thức được ghi danh trong sổ sách của trang viên, không có ý nghĩa đặc biệt gì. Nhưng cũng có thể đây là điều gì khác, điều gì liên quan trực tiếp tới Vương Lão và lý do lão già ở lại trễ hơn thường lệ vào buổi chiều hôm trước.
Câu hỏi này, dù gây ra một sự tò mò không nhỏ trong đầu hắn, không khiến hắn có ý định hỏi trực tiếp Vương Lão. Trần Phàm hiểu rõ một nguyên tắc cơ bản mà hắn đã áp dụng suốt nhiều năm qua trong việc đối phó với những điều không rõ ràng: hỏi sẽ làm lộ việc hắn đã thấy tờ giấy, một việc mà hắn không có quyền nhìn vào và không nên thừa nhận đã nhìn vào, dù chỉ là vô tình. Nếu Vương Lão có lý do để giữ kín điều đó, việc Trần Phàm chủ động hỏi sẽ buộc lão phải đối mặt với một tình huống không cần thiết - phải quyết định nên giải thích hay nên giữ bí mật, một sự lựa chọn mà hắn không nên ép buộc người khác phải đưa ra chỉ vì sự tò mò của bản thân.
Hơn nữa, Trần Phàm tin vào một điều mà bốn năm sống dưới sự quan sát kín đáo của Vương Lão đã dạy hắn: ông già không bao giờ làm thứ gì không có lý do, và nếu có điều gì liên quan trực tiếp tới hắn mà hắn cần biết, Vương Lão sẽ tự tìm cách nói ra khi thời điểm thích hợp tới, theo đúng cái cách lão vẫn thường làm - không bao giờ giải thích trước, chỉ hành động, và để mọi thứ tự lộ ra theo nhịp riêng của nó.
Vì vậy hắn quyết định không hỏi, không lo lắng thái quá, tiếp tục công việc của mình như chưa từng nhìn thấy gì, dù trong một góc nhỏ của tâm trí, câu hỏi đó vẫn âm thầm tồn tại, chờ đợi một lời giải đáp mà hắn biết sẽ tới, chỉ là chưa biết khi nào.

Buổi chiều cùng ngày, khi Trần Phàm đang hoàn thành những công việc cuối cùng trước khi kết thúc một ngày làm việc, Vương Lão tới muộn hơn thường lệ, bước vào Trận Pháp Đường khi ánh nắng buổi chiều đã chuyển sang màu vàng cam đậm, báo hiệu trời sắp tối. Lão già nhìn quanh phòng, thấy Trần Phàm đang dọn dẹp gần xong khu vực cuối cùng, không nói gì, chỉ bước tới bàn của mình, ngồi xuống, lấy ra chiếc tẩu thuốc cũ vẫn thường mang theo, dù chưa nhồi thuốc vào, chỉ cầm trong tay xoay xoay theo một thói quen lâu năm.
Trần Phàm tiếp tục công việc của mình, không hỏi gì, không nhìn về phía bàn của Vương Lão, dù trong đầu vẫn còn vương lại sự tò mò từ buổi sáng. Không khí trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng chổi quét nhẹ trên sàn đá và tiếng tẩu thuốc xoay đều trong tay lão già, hai âm thanh nhỏ hòa vào nhau trong khoảng không gian dần nhuộm màu hoàng hôn.
Sau một lúc im lặng kéo dài, đủ lâu để Trần Phàm bắt đầu nghĩ rằng buổi chiều hôm nay sẽ kết thúc như mọi buổi chiều khác, Vương Lão cất tiếng, vẫn không nhìn lên, mắt vẫn dõi theo chiếc tẩu thuốc đang xoay đều trong tay: "Sau tết này, mày có thể sẽ được chuyển sang làm việc ở khu kho tài liệu cũ - cần người biết đọc, cần người cẩn thận. Tao đề xuất mày."
Trần Phàm dừng tay, cây chổi tre đang quét ngang qua sàn đá ngừng lại giữa đường, không hoàn thành nốt động tác đang làm. Khu kho tài liệu cũ của Hàn Thị Trang - hắn biết về nơi đó, dù chưa bao giờ được vào trong, một khu vực riêng biệt nằm sâu hơn trong trang viên, nơi gia tộc lưu giữ những bản ghi chép trận pháp cũ đã trải qua nhiều đời, những tài liệu không còn được sử dụng thường xuyên nhưng vẫn được giữ lại vì giá trị lịch sử và tham khảo. Đây không phải là một công việc quan trọng theo nghĩa quyền lực hay thu nhập, nhưng nó là một bước chuyển đáng kể đối với một tạp dịch vốn chỉ quanh quẩn với việc quét sàn và khuân vác - một vị trí gắn liền với chữ nghĩa, với tài liệu, với những thứ mà gia tộc coi là cần một mức độ tin tưởng nhất định mới có thể giao cho.
Hắn nhìn về phía lưng Vương Lão, lão già vẫn ngồi quay mặt đi, không có ý định nhìn lại để xem phản ứng của Trần Phàm là gì, như thể câu nói vừa rồi chỉ là một thông báo bình thường không cần phải trao đổi thêm.
"Cảm ơn Vương Lão," Trần Phàm nói, giọng giữ ở mức bình thản như mọi khi, dù trong lòng có một sự rung động nhẹ mà hắn không để lộ ra ngoài.
Vương Lão không đáp lại, không gật đầu, không quay lại nhìn, chỉ tiếp tục xoay chiếc tẩu thuốc trong tay, động tác đều đặn như trước, như thể câu cảm ơn đó chưa từng được nói ra, hoặc như thể nó không cần một câu trả lời nào khác ngoài sự im lặng tiếp diễn của lão. Ánh hoàng hôn cuối ngày len qua khung cửa, nhuộm một lớp màu vàng cam nhạt lên gương mặt già nua của lão, và trong khoảnh khắc đó, Trần Phàm nhìn thấy một điều mà hắn chưa từng để ý rõ ràng tới như vậy trước đây - sự im lặng của Vương Lão không phải là sự lạnh nhạt, mà là một dạng kín đáo cẩn trọng, một cách bảo vệ những gì lão đang làm cho người khác mà không cần phải nói ra thành lời, đúng như cách lão đã sống suốt cả đời mình trong góc nhỏ của Trận Pháp Đường này.
Trần Phàm quay lại với cây chổi, tiếp tục hoàn thành công việc còn lại, nhưng trong đầu, một dòng suy nghĩ mới đã bắt đầu hình thành, chậm rãi và lặng lẽ như mọi suy nghĩ khác của hắn - kho tài liệu cũ, nếu thật sự trở thành nơi làm việc mới của hắn sau tết, sẽ mở ra một thế giới hoàn toàn khác so với những đường Linh Tuyến mòn trên sàn đá Trận Pháp Đường. Đó là nơi lưu giữ tri thức của nhiều đời trước, những bản ghi chép mà có thể không một đệ tử chính thức nào còn quan tâm tới, nhưng đối với một người đã quen với việc tìm kiếm giá trị trong những thứ bị bỏ quên, đó có thể là một mỏ vàng chưa được khai phá.
Hắn không biết chắc điều gì sẽ chờ đợi mình ở đó, không biết liệu đề xuất của Vương Lão có thực sự được chấp thuận hay không, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, Trần Phàm cảm thấy một thứ gần giống với sự kỳ vọng - không ồn ào, không phô trương, chỉ là một dòng chảy nhỏ lặng lẽ trong tâm trí, giống như cách linh khí lặng lẽ lưu chuyển qua kinh mạch của hắn mỗi đêm, không ai nhìn thấy, nhưng vẫn đang dần dần làm thay đổi mọi thứ từ bên trong.

💬 Bình luận