Mưa vẫn không ngừng rơi.
Toàn bộ khu nhà máy đã không còn nguyên vẹn.
Những cây cột bê tông gãy đổ.
Các khung thép méo mó nằm chồng chất lên nhau.
Nước mưa chảy qua những vết nứt trên nền xi măng, mang theo từng vệt máu loãng.
Victor và Bruno vẫn đứng đối diện nhau.
Không ai nhúc nhích.
Không ai dám xem thường đối phương nữa.
Bruno chậm rãi siết chặt bàn tay.
Khớp xương phát ra những tiếng "rắc... rắc..." quen thuộc.
Nhưng lần này.
Victor nhận ra.
Động tác ấy...
Chậm hơn lúc đầu.
Bruno cũng nhận ra Victor đang quan sát mình.
Hắn cười nhạt.
"Lính..."
"Quan sát nhiều thật."
Victor bình tĩnh đáp.
"Đó là cách để sống sót."
Vừa dứt lời.
Hai người gần như đồng thời lao tới.
Khoảng cách mười mét biến mất chỉ trong chớp mắt.
Bruno tung quyền trước.
Victor không né.
Anh bước chéo sang trái, dùng cẳng tay gạt lệch quỹ đạo cú đấm.
Nắm đấm của Bruno sượt qua vai.
Victor lập tức áp sát.
Một cú húc vai thẳng vào ngực.
Bruno lùi nửa bước.
Ngay lập tức.
Một cú đá thấp quét vào mắt cá chân.
Bruno mất thăng bằng.
Nhưng hắn phản ứng cực nhanh.
Hai tay chống xuống nền.
Toàn bộ cơ thể xoay một vòng.
Chân phải quét ngang.
Victor nhảy lùi.
Mũi giày chỉ cách cẳng chân anh vài centimet.
Vừa tiếp đất.
Victor lại lao tới.
Không cho Bruno đứng dậy hoàn toàn.
Một cú đấm.
Một cú chỏ.
Một cú lên gối.
Liên tiếp dồn vào phần bụng và mạng sườn.
Bruno nghiến răng chịu đòn.
Bất ngờ.
Hắn dang rộng hai tay.
Ôm chặt lấy Victor.
Victor lập tức hiểu ra.
"Không ổn."
Quá muộn.
Bruno gầm lên.
Dồn toàn bộ sức mạnh còn lại.
Nhấc bổng Victor khỏi mặt đất.
Rồi ném mạnh.
"RẦM!"
Victor đập xuyên qua một cánh cửa sắt đã mục nát.
Lưng anh va vào một máy ép thép cũ.
Hơi thở nghẹn lại.
Bruno không cho đối thủ cơ hội.
Hắn nhặt một khối bê tông lớn bằng chiếc lốp xe.
Hai tay gồng lên.
Ném thẳng.
Khối bê tông xé gió lao tới.
Victor lăn sang bên.
"ẦM!"
Chiếc máy ép thép bị nghiền nát.
Những mảnh kim loại bắn tung tóe.
Bruno thở dốc.
Victor cũng thở dốc.
Lượng Dị trong cơ thể hai người đều đã tiêu hao quá nửa.
Không ai còn đủ sức duy trì nhịp chiến đấu ban đầu.
Bruno lau nước mưa trên mặt.
Khẽ cười.
"Mày..."
"Cũng sắp hết sức rồi."
Victor không phủ nhận.
"Ừ."
"Nhưng..."
"Ít nhất."
"Tao còn đứng."
Bruno bật cười.
"Vậy thì..."
"Xem ai ngã trước."
Hai người lại lao vào nhau.
Lần này.
Không còn kỹ thuật.
Không còn thử dò.
Chỉ còn ý chí.
Nắm đấm va chạm.
Cùi chỏ va chạm.
Đầu gối va chạm.
Mỗi cú đánh đều khiến cơ thể cả hai run lên.
Không ai lùi.
Không ai né.
Cho đến...
Victor bỗng nhận ra.
Bruno theo bản năng luôn dồn lực vào chân phải trước khi tung cú đấm mạnh nhất.
Một thói quen.
Một sơ hở rất nhỏ.
Nhưng...
Trong chiến đấu.
Một sơ hở.
Là quá đủ.
Victor không tấn công ngay.
Anh chờ.
Một giây.
Hai giây.
Bruno lại lao tới.
Đúng như dự đoán.
Chân phải.
Hạ xuống trước.
Victor lập tức đá thấp.
"Rắc!"
Mắt cá chân Bruno lệch hẳn sang một bên.
Cả thân hình đồ sộ mất cân bằng.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Victor không hề do dự.
Một cú húc vai.
Một cú đấm vào cằm.
Cuối cùng.
Là một cú chỏ từ trên xuống.
"Rầm!"
Bruno ngã quỵ.
Toàn bộ khu nhà máy trở nên yên lặng.
Chỉ còn tiếng mưa.
Victor đứng đó.
Thở hổn hển.
Nhìn người đàn ông đang cố gượng dậy.
Anh chậm rãi rút con dao quân dụng bên hông.
Lưỡi dao phản chiếu ánh đèn đường hắt vào từ xa.
Victor bước từng bước tới.
Ánh mắt không có sát ý.
Chỉ có sự bình tĩnh.
Trên chiến trường.
Để kẻ địch còn sống.
Là điều ngu ngốc nhất.
Bruno nhìn lưỡi dao ngày càng gần.
Lần đầu tiên.
Hắn cảm nhận rõ...
Mùi của cái chết.
Đúng lúc ấy.
Ở phía xa.
Một âm thanh chói tai vang lên.
"Wiu... Wiu... Wiu..."
Tiếng còi cảnh sát.
Victor dừng bước.
Bruno cũng ngẩng đầu.
Ánh đèn đỏ xanh bắt đầu phản chiếu trên những ô cửa kính vỡ của nhà máy.
Cả hai đều im lặng.
Bởi họ hiểu.
Nếu còn ở lại.
Thì...
Kẻ thắng.
Cũng sẽ chết.
Tiếng còi cảnh sát ngày một gần.
Ánh đèn đỏ xanh quét qua những ô cửa kính vỡ, phản chiếu lên mặt nước mưa tạo thành những vệt sáng loang lổ.
Victor vẫn cầm con dao trong tay.
Khoảng cách giữa lưỡi dao và cổ Bruno...
Chỉ còn chưa đầy nửa mét.
Bruno nhìn Victor.
Không cầu xin.
Cũng không bỏ chạy.
Hắn biết.
Nếu Victor muốn giết.
Thì bây giờ chính là cơ hội cuối cùng.
Hai người nhìn nhau rất lâu.
Cuối cùng.
Victor từ từ cất con dao trở lại bao.
Anh bình tĩnh nói:
"Có vẻ..."
"Hôm nay ông trời không muốn mày chết."
Bruno khẽ cười.
Nụ cười đầy mệt mỏi.
"Tao..."
"Không thích nợ mạng."
Victor quay lưng.
"Vậy thì..."
"Lần sau trả."
Anh không quay đầu lại.
Chỉ chậm rãi bước về phía bức tường đã bị phá vỡ.
Bruno ngồi yên vài giây.
Rồi chống hai tay xuống đất.
Cố gắng đứng dậy.
Chân phải truyền tới từng cơn đau buốt.
Nhưng...
Vẫn còn đi được.
Hắn quay đầu nhìn Noah.
Người đồng đội vẫn nằm bất động giữa nền bê tông lạnh ngắt.
Bruno bước tới.
Không nói một lời.
Chỉ cúi xuống.
Vác Noah lên vai.
Cơ thể vốn đã nặng.
Lại thêm một người trưởng thành.
Bước chân hắn trở nên chậm chạp hơn hẳn.
Ngay lúc ấy.
Tiếng loa vang lên từ phía ngoài hàng rào.
"Cảnh sát đây!"
"Những người bên trong lập tức bỏ vũ khí!"
"Nếu chống cự, chúng tôi sẽ nổ súng!"
Bruno khựng lại.
Khẽ nghiến răng.
"Nổ súng..."
Hắn cười tự giễu.
"Một phát..."
"...là đủ giết mình."
Không còn Noah hỗ trợ.
Lượng Dị trong cơ thể cũng gần cạn kiệt.
Hiện tại.
Một viên đạn.
Cũng đủ lấy mạng hắn.
Bruno không chần chừ nữa.
Cõng Noah.
Biến mất vào màn mưa phía sau khu nhà máy.
Ở một hướng khác.
Victor cũng đã trèo qua bức tường đổ nát.
Anh không chạy.
Chỉ lặng lẽ bước đi.
Hòa vào những con phố tối tăm.
Như chưa từng xuất hiện.
...
Chưa đầy một phút sau.
Hơn mười chiếc xe cảnh sát lao tới.
Tiếng phanh xe vang lên chói tai.
Các cảnh sát nhanh chóng tỏa ra khắp khu nhà máy.
"Kiểm tra bên trong!"
"Cẩn thận!"
"Có thể nghi phạm vẫn còn ở đây!"
Một người cảnh sát trẻ bước vào khu xưởng.
Anh ta sững người.
Khắp nơi.
Đều là dấu vết của sự phá hủy.
Những cột bê tông bị đánh gãy.
Khung thép cong vênh.
Máy móc nặng hàng tấn bị lật úp.
Mặt đất chi chít những hố lõm.
Giống như nơi này vừa trải qua một trận động đất cục bộ.
Người cảnh sát nuốt khan.
"Chuyện quái gì..."
Một cảnh sát lớn tuổi chậm rãi bước tới.
Quan sát hiện trường thật lâu.
Cuối cùng.
Ông lắc đầu.
"Không phải việc của chúng ta."
"Chuyển toàn bộ hồ sơ cho Cục Điều tra Đặc biệt."
Người cảnh sát trẻ ngơ ngác.
"Cục Điều tra Đặc biệt?"
Ông chỉ khẽ gật đầu.
Không giải thích thêm.
...
Sáng hôm sau.
Một tờ báo địa phương đăng tin.
«Sập khu nhà máy bỏ hoang sau mưa lớn, chưa ghi nhận thương vong.»
Người dân chỉ đọc lướt qua.
Rồi nhanh chóng quên mất.
Đối với họ.
Đó chỉ là một tai nạn.
Không hơn.
...
Cách đó rất xa.
Victor ngồi một mình trong căn hộ nhỏ.
Anh cởi chiếc áo đã rách nát.
Trên cơ thể chi chít những vết bầm tím.
Anh mở chiếc hộp cứu thương.
Lặng lẽ tự khâu lại vết thương trên cánh tay.
Không một tiếng rên.
Không một lời than.
Chỉ đến khi mọi thứ đã xử lý xong.
Anh mới ngồi tựa lưng vào ghế.
Khẽ nhắm mắt.
Trong đầu hiện lên hình ảnh Con Mắt màu xám bạc.
Rồi hình ảnh Bruno.
Một lúc lâu sau.
Anh mới mở mắt.
Lẩm bẩm một mình.
"Dị năng hệ Tinh thần..."
"...quả nhiên phiền phức."
"Nếu hôm nay..."
"...không phải hắn quá chủ quan."
"Người chết..."
"...sẽ là mình."
Ở một nơi khác.
Bruno cũng vừa đặt Noah xuống chiếc giường cũ kỹ.
Hắn ngồi phịch xuống nền nhà.
Thở hắt ra.
Nhìn người đồng đội vẫn còn hôn mê.
Bruno im lặng rất lâu.
Cuối cùng.
Hắn bật cười.
Lần này.
Không còn vẻ ngông cuồng.
Chỉ còn sự bất lực.
"Đúng là..."
"Tao ghét quân nhân."
Ngoài cửa sổ.
Mưa.
Đã tạnh.
Nhưng cả Victor.
Lẫn Bruno.
Đều hiểu.
Đây...
Chỉ là khởi đầu.