Mưa vẫn rơi.
Không còn tiếng cười.
Không còn tiếng chỉ huy của Noah.
Cả khu nhà máy chìm vào yên tĩnh.
Chỉ còn hai người.
Victor.
Và Bruno.
Bruno từ từ cởi đôi găng tay da đã rách.
Ném xuống nền bê tông.
Ánh mắt hắn chưa từng rời khỏi Victor.
"Đáng ra..."
"Cú đấm đầu tiên tao nên đấm vào đầu mày."
Victor khẽ xoay cổ tay, cảm nhận cơn đau vẫn còn âm ỉ từ cú đấm lúc nãy.
"Vậy tao nên cảm ơn mày."
Bruno bật cười.
"Cảm ơn?"
"Hiện tại tao vẫn có thể đấm nát mày như bóp vụn một cái bánh quy."
Victor không đáp.
Anh hơi hạ thấp trọng tâm.
Hai tay nâng lên.
Không phải tư thế của võ sĩ quyền Anh.
Cũng không phải quyền Thái.
Mà là tư thế chiến đấu đã được rèn giũa qua vô số lần sinh tử.
Bruno nhìn thấy.
Khóe miệng hơi nhếch lên.
"Đến đây."
"Tao muốn xem..."
"Mày chịu được bao nhiêu quyền."
Lời còn chưa dứt.
Mặt đất dưới chân Bruno đã nứt toác.
Hắn lao tới.
Nhanh hơn rất nhiều so với trước.
Victor không lùi.
Anh bước chéo sang phải.
Nắm đấm của Bruno sượt qua vai.
"ẦM!"
Bức tường phía sau vỡ tung.
Victor lập tức tung cùi chỏ vào cổ đối phương.
Bruno nghiêng đầu.
Đòn đánh chỉ sượt qua cằm.
Đổi lại.
Đầu gối hắn thúc mạnh vào bụng Victor.
Victor dùng khuỷu tay ép xuống.
"Rầm!"
Đầu gối và khuỷu tay va chạm.
Cả hai cùng lùi một bước.
Không ai chiếm được lợi thế.
Bruno cười.
"Tốt."
"Lại."
Lần này.
Hắn không đấm.
Mà bất ngờ chộp lấy một thanh thép gãy bên cạnh.
Rút mạnh.
Thanh thép dài gần hai mét bật khỏi nền bê tông.
Hắn vung ngang.
Tiếng gió rít lên chói tai.
Victor cúi thấp người.
Thanh thép lướt qua ngay trên đầu.
Đập nát ba cột bê tông phía sau.
Nhân lúc Bruno chưa kịp thu tay.
Victor lao vào.
Một cú đấm thẳng.
Không nhắm mặt.
Mà nhắm yết hầu.
Bruno phản ứng cực nhanh.
Dùng cẳng tay gạt ra.
Victor lập tức đổi hướng.
Bàn tay mở ra.
Chộp lấy cổ tay Bruno.
Xoay người.
Muốn quật ngã.
Nhưng...
Bruno đứng im.
Không nhúc nhích.
Chênh lệch sức mạnh quá lớn.
Victor buông tay ngay lập tức.
Không cố.
Bởi anh biết.
Nếu cố khóa tiếp.
Người gãy sẽ là mình.
Bruno nhân cơ hội.
Đấm xuống.
Victor lăn người.
"ẦM!!"
Nền bê tông nơi anh vừa đứng lõm hẳn xuống.
Những vết nứt lan rộng như mạng nhện.
Victor vừa đứng dậy.
Bruno đã áp sát.
Hai cú đấm.
Một cú chỏ.
Một cú húc vai.
Liên tiếp dồn ép.
Victor chỉ có thể vừa đỡ vừa né.
Không có lấy một giây để phản công.
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy.
Nếu để trận chiến kéo dài.
Người thua...
Sẽ là mình.
Victor vừa đứng vững.
Bruno đã xuất hiện trước mặt.
Không có lời cảnh báo.
Chỉ có một cú đấm thẳng.
Victor nghiêng đầu né tránh.
Nắm đấm lướt sát má, mang theo luồng gió mạnh đến mức gương mặt anh đau rát.
"ẦM!"
Bức tường phía sau nổ tung.
Gạch đá bắn khắp nơi.
Victor không nhìn.
Anh lao vào khoảng trống ngay dưới cánh tay Bruno.
Một cú thúc cùi chỏ nhắm thẳng vào xương sườn.
"Bốp!"
Âm thanh trầm đục vang lên.
Bruno chỉ khẽ nhíu mày.
Cơ thể đồ sộ gần như không hề lùi lại.
Ngược lại.
Hắn dùng luôn cánh tay đang bị đánh làm điểm tựa, xoay hông rồi húc vai vào Victor.
"Rầm!"
Victor bị hất văng.
Lưng đập mạnh vào một cột bê tông.
Cả cây cột rung lên.
Những mảnh xi măng nhỏ rơi lả tả.
Bruno không cho anh cơ hội nghỉ.
Hắn đạp mạnh xuống đất.
Nền bê tông vỡ vụn dưới chân.
Thân hình khổng lồ lao tới như một chiếc xe bọc thép.
Victor hít sâu.
Không lùi.
Ngay khi Bruno tung quyền.
Victor bất ngờ tiến thêm nửa bước.
Khoảng cách quá gần khiến cánh tay Bruno không thể phát huy hết lực.
Victor lập tức khóa khuỷu tay đối phương.
Đầu gối thúc mạnh vào đùi.
Đồng thời dùng vai ép thẳng vào ngực.
Một chuỗi động tác liên tục.
Nhanh.
Gọn.
Chính xác.
Bruno lần đầu tiên mất thăng bằng.
Victor không bỏ lỡ cơ hội.
Anh xoay người.
Muốn quật Bruno qua vai.
Nhưng...
Bruno gầm lên.
Toàn bộ cơ bắp trên lưng căng cứng.
Hai chân ghim chặt xuống nền bê tông như mọc rễ.
Victor kéo.
Không nhúc nhích.
Bruno cười lạnh.
"Muốn quật tao?"
"Chưa đủ."
Hắn siết chặt bàn tay.
Victor lập tức buông khóa.
Lùi ra sau.
Chỉ chậm nửa giây.
Nắm đấm của Bruno đã rơi xuống.
"ĐOÀNG!"
Nền đất nứt toác.
Một hố lõm hiện ra ngay vị trí Victor vừa đứng.
Victor nhìn thoáng qua.
Trong lòng thầm tính toán.
Không thể đối đầu trực diện.
Sức mạnh của hắn quá lớn.
Bruno tiếp tục ép lên.
Mỗi cú đấm đều khiến không khí phát ra tiếng rít.
Victor không ngừng di chuyển.
Luồn qua những cột bê tông.
Nhảy qua băng chuyền cũ.
Lợi dụng từng chướng ngại vật để cắt đứt nhịp tấn công.
Bruno lập tức chọn cách đơn giản nhất.
Phá.
Hắn đấm gãy cột bê tông.
Đạp đổ giá đỡ bằng thép.
Một cú đá làm cả băng chuyền lật úp.
Những khối sắt nặng hàng trăm ký rơi xuống tạo nên những tiếng động chát chúa.
Khói bụi mù mịt.
Victor nhân cơ hội ấy đổi vị trí.
Anh xuất hiện sau lưng Bruno.
Một cú đá thấp quét vào đầu gối.
Bruno khụy xuống nửa người.
Victor lập tức khóa cổ.
Cánh tay siết chặt.
Đây là kỹ thuật s-iết cổ mà anh từng sử dụng vô số lần trong quân đội.
Chỉ cần vài giây.
Đối phương sẽ bất tỉnh.
Nhưng...
Đối thủ lần này.
Là Bruno.
Hắn gầm lên.
Không hề tìm cách gỡ khóa.
Mà ngửa người.
Đâm thẳng cả cơ thể mình vào bức tường phía sau.
"RẦM!!"
Lưng Victor bị ép mạnh giữa tường và thân hình Bruno.
Cơn đau truyền khắp sống lưng.
Cánh tay theo phản xạ buông lỏng.
Bruno lập tức xoay người.
Một cú chỏ quét ngang.
Victor đưa tay đỡ.
"Rắc!"
Cánh tay tê dại.
Anh bị đánh bật sang một bên.
Bruno không truy kích ngay.
Hắn nhìn Victor.
Thở dốc.
Victor cũng vậy.
Hai người đều đã bắt đầu mệt.
Quần áo rách tả tơi.
Máu hòa lẫn nước mưa chảy xuống nền xi măng.
Bruno nhổ một ngụm máu.
Lần đầu tiên từ đầu trận.
Hắn nở nụ cười thật sự.
Không còn ngông cuồng.
Không còn chế giễu.
Mà là...
Sự công nhận.
"Mày..."
"Đánh hay."
Victor khẽ điều chỉnh nhịp thở.
"Bây giờ mới chịu nói thật."
Bruno cười khẽ.
"Tao ghét quân nhân."
"Nhưng..."
"Tao thừa nhận."
"Mày là đối thủ đáng đánh."
Victor không đáp.
Anh nhìn bàn tay phải của Bruno.
Khẽ híp mắt.
Các đốt ngón tay đã sưng lên.
Hơi thở của Bruno cũng nặng hơn lúc đầu.
Sức mạnh của hắn vẫn rất lớn.
Nhưng tốc độ...
Đã chậm đi.
Bruno cũng nhận ra ánh mắt ấy.
Hai người nhìn nhau.
Không ai nhúc nhích.
Không ai dám ra tay trước.
Bởi cả hai đều biết.
Cú ra đòn tiếp theo...
Rất có thể.
Sẽ quyết định thắng bại.