Bụi xi măng vẫn chưa kịp lắng xuống.
Victor chống một tay xuống nền đất, chậm rãi đứng dậy. Cú đấm vừa rồi khiến lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn, từng cơn đau âm ỉ lan khắp bụng. Anh đưa tay lau vệt máu nơi khóe miệng rồi ngẩng đầu nhìn về phía đối diện.
Bruno vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Nụ cười trên mặt hắn đã biến mất.
Ở tầng hai, Noah cũng khẽ cau mày.
"Không thể nào..." hắn lẩm bẩm. "Rõ ràng Con Mắt vẫn còn hiệu lực..."
Victor không trả lời.
Anh chỉ lặng lẽ hít sâu một hơi.
Mười hai năm trong quân đội dạy anh một điều.
Khi không hiểu rõ năng lực của đối phương.
Đừng vội tấn công.
Hãy quan sát.
Ánh mắt Victor lướt rất nhanh giữa Bruno và Noah.
Một người ở gần.
Một người ở xa.
Một người có sức mạnh đáng sợ.
Một người khiến anh không thể tùy ý nhìn.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Anh đã hiểu.
Muốn thắng...
Phải phá vỡ sự phối hợp giữa hai người trước.
Nhưng hiện tại.
Anh hoàn toàn không có cơ hội.
"Bruno!"
Giọng Noah vang lên từ phía trên.
"Đừng để hắn có thời gian nghỉ!"
"Tiếp tục ép!"
Bruno nhếch miệng cười.
Lần này hắn không còn đi chậm nữa.
"Rầm!"
Mặt đất dưới chân nứt toác.
Thân hình cao lớn lao thẳng về phía Victor như một con bò tót.
Victor nghiêng người sang trái.
Một quyền của Bruno lướt sát gò má anh.
"ẦM!"
Nắm đấm cắm thẳng vào bức tường phía sau.
Bê tông vỡ tung.
Những mảnh đá bắn khắp nơi.
Victor chưa kịp phản công.
Một cảm giác lạnh sống lưng bỗng ập đến.
Theo bản năng.
Anh lập tức quay đầu sang phải.
Chỉ cách mặt mình chưa đầy hai mét.
Con Mắt.
Đã xuất hiện từ lúc nào.
Victor gần như cưỡng ép bản thân dời ánh mắt đi chỗ khác.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Bruno đã xoay người.
Một cú đá quét ngang.
Victor đưa hai tay lên đỡ.
"ẦM!"
Toàn bộ cơ thể anh bị hất lùi hơn ba mét.
Hai cánh tay tê dại.
Đế giày cày thành hai rãnh dài trên nền xi măng.
"Ha!"
Bruno cười lớn.
"Không né được nữa à?"
Victor vẫn không đáp.
Anh liếc rất nhanh lên tầng hai.
Noah.
Lại biến mất.
"Không..."
Victor thầm nghĩ.
"Hắn không biến mất."
"Hắn đang đổi vị trí."
Đúng như dự đoán.
Lần này.
Con Mắt xuất hiện phía sau một cột thép.
Ngay bên trái Victor.
Không cần Noah ra lệnh.
Bruno đã lập tức đổi hướng.
Ép Victor phải né sang bên trái.
Nơi Con Mắt đang chờ sẵn.
Victor cắn răng.
Đạp mạnh xuống đất.
Thay vì né sang trái.
Anh lao thẳng về phía Bruno.
Bruno hơi bất ngờ.
Nhưng lập tức nở nụ cười.
"Đấu sức với tao?"
"Được!"
Hai nắm đấm.
Đồng thời tung ra.
"ẦM!"
Nắm đấm của Victor đánh trúng vai Bruno.
Trong khi cú đấm của Bruno nện thẳng vào ngực Victor.
Victor bị đánh bật ngược.
Lồng ngực đau buốt.
Nhưng Bruno cũng phải lùi nửa bước.
Hắn cúi xuống nhìn vai mình.
Khẽ nhíu mày.
"Tên này..."
"Có lực."
Noah lập tức quát.
"Đừng đứng yên!"
"Đánh tiếp!"
Bruno không đáp.
Lại lao tới.
Victor vừa đứng vững.
Con Mắt thứ ba...
Đã mở ra.
Lần này.
Ngay trên trần nhà.
Victor lập tức cúi đầu.
Không nhìn lên.
Bruno nhân cơ hội tung liên tiếp ba cú đấm.
Victor chỉ kịp né hai.
Cú thứ ba sượt qua vai.
Chiếc áo khoác rách toạc.
Máu chảy dọc cánh tay.
Victor lùi lại.
Hơi thở bắt đầu nặng hơn.
Anh nhìn Bruno.
Rồi lại liếc nhanh khắp khu nhà máy.
Không...
Không phải nhìn Bruno.
Anh đang nhìn...
Địa hình.
Những cột thép.
Những băng chuyền cũ.
Những đống phế liệu.
Những khoảng tối.
Anh không hề tìm đường chạy.
Anh đang tìm...
Một chiến trường có lợi cho mình.
Noah nhìn thấy ánh mắt ấy.
Một cảm giác bất an chợt dâng lên.
"Bruno!"
"Đừng để hắn di chuyển theo ý mình!"
"Ép hắn về phía góc tường!"
Bruno gật đầu.
Lần này.
Hắn không nói thêm câu nào.
Chỉ siết chặt nắm tay.
Từng bước.
Từng bước.
Ép Victor lùi dần về phía góc khu nhà xưởng.
Victor vẫn lùi.
Không phản công.
Không vội vàng.
Giống như...
Anh đang bị dồn vào đường cùng.
Nhưng trong đôi mắt bình tĩnh ấy.
Không hề có chút hoảng loạn nào.
Ở phía xa.
Noah tiếp tục điều khiển Con Mắt đổi vị trí.
Mồ hôi bắt đầu chảy dọc thái dương hắn.
Đầu hơi đau.
Nhưng hắn vẫn cắn răng duy trì.
Chỉ cần thêm một chút nữa.
Chỉ cần Victor mắc sai lầm.
Trận chiến này sẽ kết thúc.
Không ai nhận ra.
Ngay lúc ấy.
Victor...
Khẽ thở dài.
Rồi.
Cố tình...
Ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hướng thẳng về phía Con Mắt.
Ngay khi Victor ngẩng đầu.
Đồng tử màu xám bạc của Con Mắt phản chiếu trọn vẹn trong mắt anh.
Cơ thể Victor lập tức cứng lại.
Hai tay buông thõng xuống.
Ánh mắt mất đi tiêu điểm.
Nhìn chẳng khác gì lần đầu bị khống chế.
Noah thở phào nhẹ nhõm.
"Trúng rồi."
"Bruno!"
"Kết thúc hắn!"
Bruno vốn đã chuẩn bị lao tới, nghe vậy liền bật cười.
"Ha ha!"
"Cuối cùng cũng mắc bẫy."
"Tao còn tưởng mày có cách đối phó."
Hắn bước từng bước về phía Victor.
Không còn vội vã như lúc trước.
Đối với hắn, một người không thể cử động chẳng khác nào miếng thịt trên thớt.
"Đừng trách tao."
Bruno vừa đi vừa bẻ khớp tay.
"Muốn trách thì trách mày xui xẻo."
"Một mình lại dám tìm đến bọn tao."
Noah đứng phía xa vẫn duy trì Con Mắt.
Nhưng lần này.
Trong lòng hắn đã thả lỏng hơn rất nhiều.
Tinh thần lực tiêu hao liên tục khiến đầu hắn bắt đầu đau nhói.
May mắn...
Mọi chuyện sắp kết thúc.
Victor vẫn đứng im.
Mưa chảy dọc mái tóc rồi nhỏ xuống gương mặt.
Không hề nhúc nhích.
Khoảng cách.
Năm mét.
Bốn mét.
Ba mét.
Bruno giơ nắm tay lên.
"Hẹn gặp mày ở thế giới bên kia."
Đúng lúc ấy.
Victor...
Động.
Không phải lùi.
Mà lao thẳng về phía trước.
Đồng tử Bruno co rút.
"Lại..."
Quá muộn.
Victor đạp mạnh xuống nền xi măng.
Thân thể bộc phát với tốc độ vượt xa lúc nãy.
Nhưng mục tiêu của anh...
Không phải Bruno.
Mà là Noah.
"Khốn!"
Noah lập tức hiểu ra.
"Bruno! Chặn hắn lại!"
Bruno xoay người, cánh tay khổng lồ quét ngang như một thân cây đổ.
Victor không hề dừng lại.
Anh cúi thấp người.
Cả thân thể gần như trượt sát mặt đất, lách qua dưới cánh tay Bruno.
Ngay khi lướt qua.
Khuỷu tay Victor thúc mạnh vào mạng sườn đối phương.
"Rắc!"
Bruno khẽ nhăn mặt.
Không đủ để hạ gục.
Nhưng đủ khiến nhịp thở của hắn chững lại trong khoảnh khắc.
Chỉ một khoảnh khắc ấy.
Victor đã vượt qua.
Khoảng cách giữa anh và Noah chỉ còn chưa đầy mười mét.
Noah nghiến chặt răng.
Con Mắt lập tức đổi vị trí.
Lần này.
Nó xuất hiện ngay trước mặt Victor.
Không còn đường né.
Victor...
Nhắm mắt.
Toàn bộ thế giới chìm vào bóng tối.
Anh không nhìn.
Mà nhớ.
Trong đầu anh vẫn còn vị trí của Noah cách đây chưa đầy một giây.
Đủ rồi.
"Điên rồi!"
Noah lùi lại.
Victor không mở mắt.
Chỉ lắng nghe.
Tiếng nước bắn lên.
Tiếng đế giày ma sát.
Tiếng hơi thở gấp gáp.
Khoảng cách...
Đủ gần.
Victor mở mắt.
Không nhìn Con Mắt.
Mà nhìn thẳng vào Noah.
Khoảng cách chỉ còn hơn một mét.
Noah theo bản năng lùi thêm một bước.
Nhưng phía sau hắn.
Là lan can cầu thang bằng thép.
Không còn đường lui.
Victor không rút dao.
Cũng không tung cú đấm.
Anh chộp lấy cổ tay Noah.
Kéo mạnh.
Cùng lúc xoay hông.
Một động tác quật vai cực kỳ gọn gàng.
"RẦM!"
Noah bị ném thẳng xuống nền bê tông.
Chưa kịp hoàn hồn.
Victor đã quỳ một gối lên ngực hắn.
Một tay giữ chặt cổ áo.
Tay còn lại liên tục tung những cú đấm ngắn.
Không đẹp.
Không mạnh đến mức phá tường.
Nhưng...
Cực kỳ chính xác.
Thái dương.
Xương hàm.
Mũi.
Cổ.
Mỗi cú đấm đều nhắm vào những vị trí khiến đối phương mất khả năng phản kháng nhanh nhất.
"Bruno!"
Noah chỉ kịp hét lên một tiếng.
"ẦM!"
Một cú đấm cuối cùng giáng xuống.
Ý thức của hắn tối sầm.
Con Mắt giữa không trung lập tức tan biến như chưa từng tồn tại.
Victor đứng dậy.
Hơi thở đã bắt đầu dồn dập.
Cú bộc phát vừa rồi tiêu hao lượng Dị không nhỏ.
Nhưng...
Ít nhất.
Anh đã đạt được mục đích.
Từ phía sau.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Bruno đứng đó.
Không còn cười.
Không còn khiêu khích.
Hắn nhìn Noah nằm bất tỉnh.
Rồi lại nhìn Victor.
Rất lâu.
Cuối cùng.
Hắn cất giọng.
"Đáng ra..."
"Cú đấm đầu tiên."
"Tao nên đấm vào đầu mày."
Victor phủi lớp bụi trên vai áo, bình tĩnh đáp:
"Vậy thì..."
"Tao nên cảm ơn mày."
Bruno bật cười.
Tiếng cười không còn ngông cuồng như trước.
Chỉ ngắn ngủi.
"Hừ..."
"Cảm ơn?"
"Đừng vội."
"Hiện tại..."
"...tao vẫn có thể đấm nát mày như bóp vụn một cái bánh quy."
Ngoài mặt, hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Nhưng trong lòng.
Lại là một suy nghĩ khác.
Đáng lẽ mình nên giết hắn ngay từ cú đấm đầu tiên.
Hắn vốn ghét quân nhân.
Ghét cái vẻ bình tĩnh ấy.
Hắn muốn đối phương tuyệt vọng.
Muốn từng chút một nghiền nát ý chí của Victor rồi mới kết liễu.
Chỉ là...
Hắn không ngờ.
Chính sự ngông cuồng ấy.
Đã khiến Noah gục xuống.
Victor nhìn Bruno.
Anh không đáp lại lời khiêu khích.
Chỉ từ từ siết chặt nắm tay.
Hai người đứng đối diện nhau giữa màn mưa.
Không ai nói thêm câu nào.
Bởi cả hai đều hiểu.
Từ giờ trở đi.
Không còn là một cuộc săn.
Mà là...
Một trận quyết đấu thực sự.