🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Hoài Phương

Q1·Ch.8: Nợ Nhân Quả

📖 Quyển 1

~14 phút đọc · 2615 từ · ⚠️ Báo cáo

Và rồi, ngày ấy cũng đến.
Ổ trứng thép rốt cuộc đã nở, và nó nở ra một cú bùng nổ huy hoàng ngoài sức tưởng tượng. Tháng 5 năm 2020, dòng tiền điên cuồng của làn sóng F0 đổ ập vào thị trường như một trận lũ quét, nhấc bổng con tàu HPG lên cao chót vót. Sắc xanh lục bảo ngập tràn trên hệ thống hai màn hình máy tính, xua tan hoàn toàn cái màu lơ chết chóc của hai tháng trước.
Đêm đó, tôi khui một lon bia, bật tính năng video call để ăn mừng online cùng cả nhóm Người cạp thép.
Qua màn hình camera, mười lăm gương mặt VIP hiện lên, ai nấy đều đỏ gay vì cồn và vì sự phấn khích tột độ. Lão Kiên, người kiếp trước từng vác dao lùng sục tôi, giờ đây đang cười hỉ hả, nâng ly bia tràn bọt sát vào màn hình gào lớn: Ánh Duy! Em trai của anh! Quả này chú cứu sống cả gia đình anh rồi! Những lời chúc tụng, tán dương tôi như một vị thần sống ngập tràn trong loa thoại.
Tôi nhấp một ngụm bia lạnh, nhìn những gương mặt đang say sưa trong chiến thắng, lồng ngực khẽ nhẹ đi. Tôi thở phào một hơi dài, trút bỏ được tảng đá nghìn cân đã đè nặng qua ba kiếp người.
Tôi đặt lon bia xuống, tay gõ phím nhanh và dứt khoát, gửi vào group một dòng tin nhắn cuối cùng:
– Tôi chính thức buông bánh lái và dừng mọi khuyến nghị tư vấn từ hôm nay. Con tàu đã cập bến an toàn, từ ngày mai việc nó tiếp tục vượt sóng ra biển lớn hay chìm xuống vì bão giông là tùy thuộc vào thị trường và bản lĩnh của quý vị. Hiệu suất danh mục tính từ vùng giá vốn trung bình hiện tại đã đạt +64%. Kể từ giây phút này, thuyền ai nấy chèo, chọn chốt lời đút túi để bảo toàn thành quả hay gồng lãi ra khơi xa hoàn toàn nằm ở ngón tay đặt lệnh của từng cá nhân. Chúc mọi người thuận buồm xuôi gió.
Cạch.
Tôi bấm nút rời nhóm. Không một chút do dự, không một lời từ biệt dông dài.
Tôi phải chừa cho mình một đường lui. Tôi đã đưa họ đến hòn đảo vàng, đã ném cho họ chiếc phao cứu sinh tốt nhất. Mối nợ nhân quả dây dưa từ những kiếp trước, đến giây phút này, có thể coi như đã sòng phẳng, bụi trần rũ sạch. Lão Kiên kiếp này đã giàu to, lão sẽ không còn lý do gì để biến thành một con quỷ dữ điên cuồng săn lùng cái mạng của tôi nữa.
Ngay trong phiên giao dịch sáng hôm sau, tôi lặng lẽ kê lệnh bán sạch toàn bộ số cổ phiếu HPG của cá nhân mình.
Tiền mặt nhanh chóng được rút về tài khoản ngân hàng. Tôi thanh toán dứt điểm mọi khoản nợ gốc lẫn lãi cho các công ty tài chính và những đầu mối vay mượn. Nhìn những chiếc thông báo Tài khoản đã tất toán gửi về điện thoại, tôi có cảm giác như những chốt xích vô hình đang quấn chặt lấy linh hồn mình bấy lâu nay vừa đồng loạt vỡ vụn.
Sau khi trả hết nợ, số tiền mặt còn dư lại trong tài khoản vẫn là một con số kha khá, đủ để tôi sống một cuộc đời thong thả, tự do.
Đêm đó, tôi tự thưởng cho mình một miếng bít tết tươi cùng ly rượu vang đỏ, lặng lẽ tận hưởng cảm giác thong dong mà rất lâu rồi mới tìm lại được.
Hai, rồi ba ngày trôi qua trong căn hộ tĩnh lặng giữa lòng thành phố đang chịu lệnh phong tỏa.
Cảm giác trút sạch nợ nần thật kỳ lạ. Nó nhẹ nhõm tới mức đôi khi khiến tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm, phải mở ứng dụng ngân hàng nhìn con số dư ròng mới dám tin mình đã thực sự bước ra khỏi đống tro tàn của kiếp trước.
Tôi chuyển thẳng 50 triệu về tài khoản cho hai cụ ở quê. Không giải thích dông dài, tôi chỉ nhắn gọn bảo bố mẹ cứ yên tâm mua sắm, bồi bổ sức khỏe qua mùa dịch. Trút bỏ được cái gánh nặng của đứa con bất hiếu bao năm qua, lồng ngực tôi như nhẹ đi thêm một tảng đá nữa.
Những ngày sau đó, tôi sống đúng nghĩa một gã giải nghệ thong dong. Thỉnh thoảng, tôi gọi điện cho vài đồng nghiệp cũ ở công ty chứng khoán để nắm tình hình. Đầu dây bên kia là cả một bầu không khí hỗn loạn: tiếng bàn phím gõ lạch cạch, tiếng cãi nhau chốt lời, tiếng hò reo của sóng F0 đang tràn vào thị trường như lũ quét. Nghe mấy gã đồng nghiệp vừa quay cuồng chạy KPI vừa xuýt hà ghen tị vì "ông Duy đã chốt lời đứng ngoài cuộc chơi", tôi chỉ nhếch môi cười nhẹ, tận hưởng cảm giác của một kẻ đã cập bến an toàn.
Đến chiều ngày thứ ba, shipper giao đến căn hộ của tôi một kiện hàng lớn. Đó là chiếc váy thiết kế độc bản mà tôi đã âm thầm đặt riêng cho Phương từ trước. Tôi cẩn thận lấy chiếc váy ra, treo lên chiếc giá sắt ngay góc phòng khách.
Tâm trí tôi lại xoay về hình bóng nhỏ bé ấy. Danh mục những mã cổ phiếu phòng thủ mà tôi đích thân phím cho con bé chắc hẳn giờ này cũng đang xanh lục vui vẻ, mang về cho nó một khoản tiền khá. Nghĩ đến khuôn mặt ngơ ngác và nụ cười ngốc nghếch của con bé thực tập sinh, tôi bỗng thấy những ngày cách ly sắp tới hóa ra chẳng còn quá dài. Khi những con đường Phồn Hoa tấp nập tiếng xe trở lại, khi hàng quán lại sáng đèn, tôi nhất định sẽ mang chiếc váy này đến rồi đưa đến một nhà hàng sang trọng ăn một bữa ra trò.
Nỗi ngóng chờ thôi thúc, tôi cầm lấy điện thoại, mở Zalo bấm nút cuộc gọi thoại cho con bé.
Tiếng chuông reo lên những nhịp dài, đều đặn rồi lịm tắt vào sự im lặng. Không ai nhấc máy.
Tôi hơi nhíu mày, chuyển sang gọi vào số di động trực tiếp. Đầu dây bên kia thậm chí không có đến một tiếng chuông, chỉ có chất giọng tổng đài viên đều đều, lạnh ngắt vang lên:
– Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng...
Một sự bất an vô hình đột ngột rỉ rả vào tâm trí tôi, hệt như cái cảm giác lưỡi dao rạch vào bụng ở kiếp trước. Lạnh buốt. Tôi tự trấn an rằng chắc con bé đang bận phụ giúp gia đình, hoặc vùng quê của nó đang bị siết chặt giãn cách nên sóng yếu. Nhưng cái sự im lặng này kéo dài quá một ngày, rồi hai ngày.
Tôi bắt đầu rơi vào hoảng loạn. Tôi điên cuồng lục tìm danh bạ, liên hệ với tất cả những đầu mối quen biết ở công ty cũ, mò mẫm qua từng mối quan hệ để tìm bằng được tung tích của con bé.
Sau vài ngày ròng rã như một gã tâm thần, cuối cùng tôi cũng xin được số điện thoại của gia đình Phương.
Tiếng chuông điện thoại kết nối. Đầu dây bên kia bắt máy, nhưng đáp lại lời chào của tôi không phải là giọng nói trong trẻo của Phương, mà là một giọng phụ nữ trung niên, khàn đặc và kiệt quệ.
– Dạ... cho hỏi đây có phải là số máy người nhà của Hoài Phương thực tập sinh không ạ? Tôi là Ánh Duy, hướng dẫn của em nó ở công ty...
Tôi chưa kịp dứt câu, đầu dây bên kia đã vỡ òa thành một tiếng nấc nghẹn ngào. Mẹ của Phương khóc ngất lên, từng câu chữ đứt quãng như những nhát búa nện thẳng vào màng nhĩ của tôi:
– Phương... Phương nó mất rồi chú ơi... Đột ngột sốt cao rồi không thở được... Dưới này bệnh viện quá tải... không xoay kịp oxy... Nó đi... nó bỏ tôi đi thật rồi chú ơi...
Bộp.
Toàn thân tôi đóng băng, các mạch máu như ngừng chảy. Chiếc điện thoại tuột khỏi những ngón tay vô lực, rơi tự do xuống sàn gạch lạnh ngắt.
Không! Không thể nào như thế được!
– KHÔNG...!!!
Tôi gầm lên điên cuồng, một tiếng thét xé lòng dội vào bốn bức vách của căn nhà trống hoác.
ChatGPT Image Jul 29, 2026, 01_29_59 AM.png

Đêm đó, tôi ngồi uống rượu một mình, cay đắng đến mức chẳng buồn chửi thề.
Ánh đèn đường tù túng ngoài cửa sổ hắt vào góc phòng, rọi nhẹ lên chiếc váy thiết kế độc bản màu trắng ngọc trai kiêu hãnh đứng đó trên giá sắt, tỏa ra thứ ánh sáng tàn nhẫn giữa khoảng tối u uất của căn phòng. Chất lụa satin bóng mờ buông rủ hoàn hảo, điểm xuyết hàng trăm hạt cườm trong suốt tựa những giọt nước mắt đóng băng dưới ánh đèn. Tuyệt đẹp, nguyên vẹn, và vĩnh viễn không có ai mặc.
Tôi nhìn chiếc váy. Tôi cứ nghĩ mình đã out trình được kịch bản này khi gỡ sạch nợ nần và xóa luôn cái dớp với lão Kiên. Nhưng không, trò chơi này không cho ai ăn không cái gì bao giờ. Không lẽ... đây là cái giá? Một cú trade-off tàn nhẫn mà tôi hoàn toàn không lường trước được.
Tiền nhiều, tài khoản mười chữ số thì có ích gì khi trò chơi này không cho tôi một cái kết trọn vẹn?
Bất giác, trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh Hoài Phương khoác lên mình chiếc váy này, dải lụa mềm mại ôm trọn bờ vai mảnh dẻ, từng hạt cườm lấp lánh khẽ lay động theo mỗi bước đi uyển chuyển. Em ấy sẽ lộng lẫy, kiêu kỳ và đẹp đến nghẹt thở. Một tuyệt tác như vậy vốn dĩ thuộc về em, chứ không phải nằm im lìm và lạnh lẽo giữa khoảng tối u uất này.
Nhìn vật đặt trên bàn, tâm trí tôi bỗng tỉnh táo lạ lùng. Tôi bật cười. Vũ trụ này hình như quên mất gã môi giới đen nhẻm này đang nắm trong tay một cái cheat code tối thượng mà không người thường nào có được.
Được thôi, game lỗi thì tôi chơi lại.
Tôi có khả năng Reset. Mọi thứ ở đây, từ căn phòng này đến món công cụ trên bàn, chính là nút bấm buộc hệ thống phải tải lại dữ liệu từ điểm Checkpoint quen thuộc.
Tôi bước vào phòng tắm, dứt khoát kích hoạt cơ chế khởi động lại của nhân vật. Không oán hận, không sợ hãi, chỉ có sự lạnh lùng của một game thủ lão luyện quyết định xóa bàn làm lại vì một lỗi nhiệm vụ, Mission Failed.
Tôi sẽ sửa cái Bug tàn nhẫn này bằng một chiến thuật hoàn toàn mới ở ván sau. Lần này, tôi sẽ không chỉ bảo vệ túi tiền của mình, mà phải bảo vệ bằng được người đã cứu rỗi linh hồn tôi.
Ngay trước khi bóng tối nuốt chửng lấy ý thức, không gian đột ngột bừng sáng.
Ánh đèn đường tù túng ngoài cửa sổ hắt vào góc phòng, rọi nhẹ lên chiếc váy couture màu trắng ngọc trai kiêu hãnh đứng đó trên giá sắt, tỏa ra thứ ánh sáng tàn nhẫn giữa khoảng tối u uất của căn phòng. Chất lụa satin bóng mờ buông rủ hoàn hảo, điểm xuyết hàng trăm hạt cườm trong suốt tựa những giọt nước mắt đóng băng dưới ánh đèn. Tuyệt đẹp, nguyên vẹn, và vĩnh viễn không có ai mặc.
Tôi nhìn chiếc váy. Tôi cứ nghĩ mình đã out trình được kịch bản này khi gỡ sạch nợ nần và xóa luôn cái dớp với lão Kiên. Nhưng không, trò chơi này không cho ai ăn không cái gì bao giờ. Không lẽ... đây là cái giá? Một cú trade-off tàn nhẫn mà tôi hoàn toàn không lường trước được.
Tiền nhiều, tài khoản mười chữ số thì có ích gì khi trò chơi này không cho tôi một cái kết trọn vẹn?
Bất giác, trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh Hoài Phương khoác lên mình chiếc váy này, dải lụa mềm mại ôm trọn bờ vai mảnh dẻ, từng hạt cườm lấp lánh khẽ lay động theo mỗi bước đi uyển chuyển. Em ấy sẽ lộng lẫy, kiêu kỳ và đẹp đến nghẹt thở. Một tuyệt tác như vậy vốn dĩ thuộc về em, chứ không phải nằm im lìm và lạnh lẽo giữa khoảng tối u uất này.
Nhìn vật đặt trên bàn, tâm trí tôi bỗng tỉnh táo lạ lùng. Tôi bật cười. Vũ trụ này hình như quên mất gã môi giới đen nhẻm này đang nắm trong tay một cái cheat code tối thượng mà không người thường nào có được.
Được thôi, game lỗi thì tôi chơi lại.
Tôi có khả năng Reset. Mọi thứ ở đây, từ căn phòng này đến món công cụ trên bàn, chính là nút bấm buộc hệ thống phải tải lại dữ liệu từ điểm Checkpoint quen thuộc.
Tôi bước vào phòng tắm, dứt khoát kích hoạt cơ chế khởi động lại của nhân vật. Không oán hận, không sợ hãi, chỉ có sự lạnh lùng của một game thủ lão luyện quyết định xóa bàn làm lại vì một lỗi nhiệm vụ, Mission Failed.
Tôi sẽ sửa cái Bug tàn nhẫn này bằng một chiến thuật hoàn toàn mới ở ván sau. Lần này, tôi sẽ không chỉ bảo vệ túi tiền của mình, mà phải bảo vệ bằng được người đã cứu rỗi linh hồn tôi.
Ngay trước khi bóng tối nuốt chửng lấy ý thức, không gian đột ngột bừng sáng.
Gemini_Generated_Image_b32aglb32aglb32a.png
Phương ngồi đó bên bàn đá cẩm thạch, xinh tươi và kiêu sa trong chiếc váy trắng ngọc trai. Dải lụa satin ôm lấy bờ vai mảnh dẻ, hàng ngàn hạt cườm lấp lánh phản chiếu thứ ánh sáng lộng lẫy từ chiếc đèn chùm pha lê. Em nhẹ chống cằm, lặng lẽ nhìn ra ô cửa kính, nơi những tòa tháp pha lê ẩn hiện lơ lửng giữa mây trời, và vô số quả cầu sáng trôi bồng bềnh trong không gian như những bong bóng thủy tinh. Ly rượu vang đỏ cùng đĩa bít tết vẫn nằm yên, nguyên vẹn.
Phương không quay lại. Em chỉ ngồi đó, bình thản và xa xăm đến nghẹt thở.
Ánh sáng quanh chiếc đèn chùm bỗng kéo dãn thành những dải lụa vàng bất tận, hòa cùng viền chiếc váy trắng đang tan dần thành muôn vàn hạt bụi sao lấp lánh. Trong không gian như đã mất đi trọng lực, những quả cầu sáng chậm rãi trôi qua khung cửa kính; tiếng pha lê va khẽ xa xăm bỗng méo dần, chậm lại, rồi kéo toàn bộ nhận thức chìm nghỉm vào khoảng lặng tuyệt đối.
Hãy đợi anh, bé Phương.
Màn hình hiển thị trò chơi của kiếp thứ tư chính thức sập nguồn. Mọi thứ lại tối đen.

💬 Bình luận