🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Hoa Nở Hai Lần

Ch.13: KHOẢNH KHẮC NGỪNG TRÔI

~7 phút đọc · 1346 từ · ⚠️ Báo cáo

Thời gian trôi qua, Hạ An dần quen với nhịp sống tại tập đoàn Vĩnh Phong. Vị trí của cô ở bộ phận lưu trữ hồ sơ khá nhẹ nhàng, không đòi hỏi nhiều thể lực hay áp lực tiến độ. Thế nhưng, vốn là người có trách nhiệm và luôn mang trong mình mặc cảm tội lỗi với Tần Phong, cô chưa từng cho phép bản thân lười biếng. Cô muốn dùng chút thời gian ngắn ngủi còn lại của cuộc đời mình để cống hiến, để bù đắp lại một phần nào đó những tổn thất mà cô nghĩ mình đã gây ra cho anh năm năm trước.
Hôm đó, tòa nhà Vĩnh Phong đã lên đèn từ lâu. Kim đồng hồ đã điểm hơn mười một giờ đêm, các phòng ban khác nhân viên đều đã lục đục ra về hoặc di chuyển về phía dãy phòng VIP tiện nghi để nghỉ ngơi.
Tại góc phòng làm việc của bộ phận lưu trữ, Hạ An vẫn miệt mài bên ánh đèn bàn tù mù. Cô đang cố gắng phân loại và số hóa lại tệp tài liệu dự án cũ từ những ngày đầu thành lập công ty – những mảnh ký ức mà cô muốn chính tay mình nâng niu, dọn dẹp sạch sẽ trước khi rời đi mãi mãi.
Cơn đau dạ dày âm ỉ quen thuộc lại bắt đầu ngâm ngẩm kéo đến. Khác với những cơn co thắt dữ dội trước đây, cơn đau lần này mang theo một cảm giác mệt mỏi, rệu rã kéo dài. Thuốc giảm đau liều mạnh đã hết, cô cũng không muốn dùng đến nó nữa để tránh phụ thuộc. Hạ An khẽ thở dài, tay ôm lấy vùng bụng đang thắt lại, mắt nhắm nghiền để chịu đựng.
Sự kiệt sức sau nửa tháng dưỡng bệnh chưa hồi phục hoàn toàn, cộng với màn đêm tĩnh lặng xung quanh khiến mí mắt cô ngày một trĩu nặng. Đầu cô dần nghiêng sang một bên, rồi gục hẳn xuống mặt bàn gỗ mát lạnh ngay bên cạnh chồng hồ sơ đang mở dở. Trong cơn mơ màng, Hạ An vẫn đinh ninh căn bệnh ung thư dạ dày đang từng bước gặm nhấm sinh mệnh mình, cô khẽ mấp máy môi gọi tên anh trong vô thức: "Tần Phong..." rồi chìm sâu vào giấc ngủ nông đầy mệt mỏi.
Văn phòng chủ tịch ở tầng cao nhất lúc này vẫn sáng đèn. Tần Phong vừa kết thúc cuộc họp trực tuyến với đối tác nước ngoài. Anh mệt mỏi nới lỏng cà vạt, theo thói quen mở hệ thống camera giám sát nội bộ của tập đoàn lên. Mục tiêu tìm kiếm của anh hiển nhiên chỉ có một.
Khi màn hình hiển thị góc phòng lưu trữ ở tầng ba, chân mày Tần Phong lập tức nhíu chặt lại. Bóng dáng gầy guộc của Hạ An đang nằm co quắp, gục đầu trên bàn làm việc giữa không gian vắng lặng.
"Chết tiệt!"
Tần Phong trầm giọng chửi thề một tiếng. Anh đã dặn dò trưởng bộ phận không được giao việc nặng cho cô, đã bắt cô phải nghỉ ngơi, vậy mà cô gái bướng bỉnh này lại dám tăng ca đến giờ này, thậm chí còn ngủ quên ở đó trong thời tiết ban đêm đang chuyển lạnh. Bác sĩ đã cảnh báo dạ dày của cô rất tệ, nếu để nhiễm lạnh hoặc suy nhược thần kinh, các vết loét sẽ chuyển biến xấu ngay lập tức.
Tần Phong dứt khoát đứng dậy, không thèm đi thang máy dành cho chủ tịch mà sải bước nhanh xuống cầu thang bộ để đến tầng ba.
"Cạch."
Tiếng cửa phòng lưu trữ khẽ mở. Tần Phong nhẹ nhàng bước vào, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào để tránh làm cô giật mình. Nhìn cô gái mình từng cưng chiều như sinh mệnh giờ đây gầy rộc đi, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi ngay cả trong giấc ngủ, tim anh thắt lại một trận đau đớn. Trên trán cô lấm tấm vài giọt mồ hôi lạnh, đôi lông mày thanh tú thỉnh thoảng lại nhíu chặt như thể ngay cả trong mơ cô cũng đang phải chịu đựng sự dày vò của bệnh tật.
Tần Phong cởi chiếc áo khoác vest dạ ấm áp trên người ra, nhẹ nhàng đắp lên bờ vai gầy của cô. Hơi ấm từ cơ thể anh cùng mùi hương trầm quen thuộc bao bọc lấy Hạ An, khiến cô vô thức rúc sâu hơn vào cổ áo, gương mặt giãn ra đôi chút.
Anh quỳ một chân xuống bên cạnh chiếc ghế của cô, đưa bàn tay to lớn, ấm áp của mình luồn vào dưới lớp áo khoác, nhẹ nhàng áp lên vùng bụng vị trí dạ dày của cô. Tần Phong nhớ rất rõ lời bác sĩ dặn có thể giúp cô xoa bóp nhẹ nhàng để làm dịu thần kinh.
Bàn tay anh bắt đầu chuyển động, xoa nhẹ theo vòng tròn một cách vô cùng kiên nhẫn và cẩn trọng, như thể cô là một món đồ thủy tinh dễ vỡ. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp vải mỏng, từ từ xoa dịu cơn đau âm ỉ trong dạ dày cô. Tần Phong cứ quỳ như thế, ánh mắt tràn ngập sự xót xa, dịu dàng vô hạn nhìn cô chăm chú trong bóng đêm. Để bảo vệ tâm lý cho cô, anh buộc phải duy trì lời nói dối "chỉ là viêm nhẹ", buộc phải dùng danh nghĩa "quản thúc và thương hại" để ở bên chăm sóc cho cô.
Hạ An trong cơn mê man cảm nhận được một luồng hơi ấm áp, dễ chịu lan tỏa ở vùng bụng, cơn đau xé ruột dường như được một bàn tay ma thuật vuốt ve, nhẹ nhàng biến mất. Cảm giác an toàn và mùi hương quen thuộc bao bọc lấy tâm trí khiến cô khẽ cựa mình, đôi mi dài khẽ run rẩy rồi từ từ mở mắt ra.
Trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bàn, gương mặt góc cạnh, thâm trầm của Tần Phong hiện ra ngay sát cạnh cô. Bàn tay anh vẫn đang áp trên bụng cô, ấm nóng và vững chãi.
Hạ An hoàn toàn sững sờ. Cô nhìn chiếc áo khoác vest của anh đang đắp trên người mình, rồi nhìn người đàn ông đang quỳ bên cạnh chăm sóc cho mình với ánh mắt chứa đựng sự xót xa bóp nghẹt. Thế nhưng, cô không tỉnh hẳn. Ý thức mông lung cùng cơn buồn ngủ rệu rã do kiệt sức nhanh chóng kéo đến, khiến cô chỉ kịp nhìn anh một cái rồi lại mệt mỏi nhắm nghiền mắt, đầu nghiêng sang một bên, nhanh chóng quay lại giấc ngủ sâu.
Thấy hơi thở cô đều đặn trở lại, Tần Phong thở phào nhẹ nhõm. Anh luồn tay xuống dưới gáy và khoeo chân cô, nhẹ nhàng bế thốc cô gái gầy guộc lên. Trọng lượng nhẹ bẫng của cô trong vòng tay một lần nữa nhắc nhở anh về sự tàn nhẫn của căn bệnh.
Tần Phong sải bước vững chãi, đưa cô đi dọc hành lang tiến về phía dãy phòng VIP dành cho nhân viên làm muộn. Anh đặt cô nằm xuống chiếc giường nệm êm ái, chu đáo kéo chăn đắp lên tận ngực cho cô.
Anh không rời đi ngay. Tần Phong kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, một tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, tay còn lại luân phiên luồn vào trong chăn để xoa bóp vùng bụng cho cô. Trong căn phòng yên tĩnh, anh lặng lẽ ở bên cạnh canh chừng, nhìn ngắm gương mặt ngủ say của cô cho đến tận khi trời tờ mờ sáng, che giấu đi tất cả những giọt nước mắt và nỗi đau đớn tột cùng vào sâu trong bóng đêm.

💬 Bình luận