Không một ai tiến lên.
Dù cuộc trò chuyện vừa rồi đã kết thúc.
Chín Super BOW trên mặt đất vẫn chỉ chậm rãi lùi thêm vài bước, giữ khoảng cách khoảng hai mươi mét.
Không nhiều hơn, cũng không ít hơn.
Athena vẫn đứng đầu đội hình, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi Kai.
Athena hiểu rất rõ... một con thú bị dồn đến đường cùng mới là con thú nguy hiểm nhất.
Nếu tất cả vẫn giữ nguyên đội hình. Kai chỉ cần liều mạng bộc phát một đòn vào điểm giao thoa.
Có thể không ai chết.
Nhưng chỉ cần cả đội cùng trọng thương, thì nhiệm vụ coi như thất bại.
Nếu một người lùi trước, người đó sẽ an toàn hơn. Nhưng cũng đồng nghĩa tự mở ra một khe hở trong vòng vây.
Nếu tất cả đều muốn là người đầu tiên lùi, mười người sẽ va chạm lẫn nhau. Đội hình lập tức hỗn loạn.
Còn nếu tất cả đều chờ người khác, phản ứng của cả đội sẽ chậm lại.
Đó là nghịch lý của chiến đấu tập thể.
Ai cũng nghĩ mình đủ tỉnh táo, ai cũng nghĩ bản thân mới là người tính toán thông minh.
Chính vì vậy... không ai dám là người phá nhịp đầu tiên.
Athena cũng không ép, mà lựa chọn... "câu giờ."
...
- Kai.
Giọng Athena bình thản vang lên.
- Cậu vốn là một phần của nơi này.
- Là một BOW.
Kai không đáp.
Athena tiếp tục.
- Con người không thể phủ định xuất thân của mình.
- Sinh ra giàu hay nghèo...
- Đó đều là sự thật.
- Cũng giống như việc cậu sinh ra là một BOW.
Rồi nhìn thẳng vào mắt Kai.
- Vậy mà cậu lại tự đốt thiên phú thể chất, của BOW hệ chiến đấu.
- Tự hủy đi ưu thế lớn nhất của chính mình.
- Theo ta...
- Đó là hành động ngu xuẩn.
Không khí trở nên yên tĩnh.
Mọi ánh mắt đều dồn về Kai.
...
Kai khẽ cúi đầu.
Không hề tức giận.
Ngược lại...
Cậu bình tĩnh đến lạ.
Trong đầu.
Thế giới ba chiều được não bộ dựng lên vẫn không ngừng vận hành.
Mười luồng linh lực.
Mười nhịp hô hấp.
Mười dòng khí lưu.
Từng biến đổi nhỏ đều hiện lên rõ ràng.
Ngay cả nhịp lùi của chín Super BOW trên mặt đất cũng không thoát khỏi sự quan sát của cậu.
Khóe miệng Kai khẽ cong lên.
‘Đúng.’
Athena hơi nhíu mày.
Kai ngẩng đầu.
- Tôi không thể phủ định xuất thân của mình.
- Cũng giống như một người sinh ra trong nghèo khó...
- Không thể phủ nhận mình từng nghèo.
Cậu dừng một chút.
- Nhưng...
- Không có nghĩa người đó không thể cố gắng để trở nên giàu có.
Ánh mắt Kai dần trở nên sắc bén.
- Tôi là BOW.
- Đó là quá khứ.
- Nhưng tương lai...
- Do chính tôi quyết định.
Cậu chậm rãi đứng thẳng người.
Máu vẫn còn chảy.
Nhưng ánh mắt lại sáng hơn bao giờ hết.
- Nếu số phận đã biến tôi thành BOW...
- Vậy tôi sẽ trở thành...
- BOW chuyên dùng để tiêu diệt BOW.
Không khí bỗng trở nên lạnh ngắt.
Ngay cả Athena cũng trầm mặc.
Đúng lúc ấy.
Kai khẽ liếc sang trái.
Trong thế giới do não bộ dựng nên.
Khoảng cách… đang thay đổi.
Hai mươi ba mét...
Hai mươi lăm mét...
Hai mươi bảy mét...
Không ai nhận ra.
Trong lúc Athena cố kéo dài cuộc trò chuyện.
Chín Super BOW dưới mặt đất vẫn âm thầm tiếp tục giãn đội hình.
Từng bước, từng bước một.
Không nhanh, nhưng cực kỳ cẩn trọng.
Đến khi Kai dứt câu.
Khoảng cách giữa hai bên đã vừa vặn đạt ba mươi mét.
Athena khẽ siết chặt trường thương.
Tất cả đều hiểu
“Thời gian câu giờ đã kết thúc!”