Gió Qua Miền Biên Ải
Ngày còn nhỏ, Như Ý được cha mẹ đặt cho cái tên ấy với mong ước cô cả đời bình an, mọi chuyện đều thuận theo ý mình.
Nhưng năm mười bảy tuổi, cô mất cả cha lẫn mẹ. Vài năm sau, người bà nuôi cô khôn lớn cũng rời đi. Dù vẫn còn những người thân luôn thương yêu và chờ cô trở về, Như Ý lại chọn rời xa quê nhà, tình nguyện đến một điểm trường miền núi vùng biên để dạy học.
Ở nơi ấy, cô gặp Tùng Bách, một sĩ quan biên phòng ít nói, nguyên tắc và khó tính. Hai con người tưởng như chẳng có điểm chung lại dần bước vào cuộc sống của nhau qua những ngày bình dị: những con đường núi, lớp học nhỏ, những bữa cơm đơn sơ và những đứa trẻ luôn cần được yêu thương.
Như Ý từng nghĩ mình đã quen với việc mất đi những người quan trọng.
Cho đến khi cô gặp một người khiến mình bắt đầu sợ chia xa.
Có lẽ bình an chưa bao giờ là một cuộc đời không có mất mát.
Mà là sau tất cả, vẫn có một người đứng bên cạnh và nói:
“Về nhà thôi.”
Đánh giá (1)
Đăng nhập bằng Google để viết đánh giá.