🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
Gió Qua Miền Biên Ải

Gió Qua Miền Biên Ải

Mây Bồng Bềnh

Deadline để mai
📖 1 chương ✏️ 1757 từ 👁 10 đọc 5 📚 0

Ngày còn nhỏ, Như Ý được cha mẹ đặt cho cái tên ấy với mong ước cô cả đời bình an, mọi chuyện đều thuận theo ý mình.

Nhưng năm mười bảy tuổi, cô mất cả cha lẫn mẹ. Vài năm sau, người bà nuôi cô khôn lớn cũng rời đi. Dù vẫn còn những người thân luôn thương yêu và chờ cô trở về, Như Ý lại chọn rời xa quê nhà, tình nguyện đến một điểm trường miền núi vùng biên để dạy học.

Ở nơi ấy, cô gặp Tùng Bách, một sĩ quan biên phòng ít nói, nguyên tắc và khó tính. Hai con người tưởng như chẳng có điểm chung lại dần bước vào cuộc sống của nhau qua những ngày bình dị: những con đường núi, lớp học nhỏ, những bữa cơm đơn sơ và những đứa trẻ luôn cần được yêu thương.

Như Ý từng nghĩ mình đã quen với việc mất đi những người quan trọng.

Cho đến khi cô gặp một người khiến mình bắt đầu sợ chia xa.

Có lẽ bình an chưa bao giờ là một cuộc đời không có mất mát.

Mà là sau tất cả, vẫn có một người đứng bên cạnh và nói:

“Về nhà thôi.”

📖 Bắt đầu đọc

Danh sách chương

1 chương

Đánh giá (1)

5 · 1 đánh giá

Đăng nhập bằng Google để viết đánh giá.

Bình luận (2)

Truyện tương tự

📱 Quét mã QR

Dùng camera điện thoại quét để mở truyện trên thiết bị khác.

https://khongdich.com/truyen/gio-qua-mien-bien-ai