Mấy đứa nhỏ được ông bà ngoại đưa về nhà ngay từ sáng.
Thằng anh mừng rỡ khi biết mình và các em sẽ được qua nhà ông bà chơi. Nhưng có lẽ, một phần trong nó cũng nhẹ nhõm vì biết đêm nay mình sẽ không phải ở nhà.
Tiễn ba mẹ và các con ra xe, bà Louis vội xoa đầu mấy đứa nhỏ, giọng nhẹ nhàng dặn dò:
“Mấy đứa đi phải ngoan.”
“Nghe lời ông bà nhé.”
“Đi hai bữa rồi về.”
Nói rồi, bà ôm hôn từng đứa một để tạm biệt.
Đến lượt thằng anh, nó chỉ im lặng đứng nhìn mẹ. Đôi môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Mặc dù vui vì được sang nhà ông bà, trong lòng nó vẫn có chút lo lắng khi nghĩ đến việc mẹ phải ở nhà một mình với cha.
Dù cho có ở lại, chúng nó cũng chẳng thể giúp được gì.
…
Chờ cho chiếc xe chở những đứa con đi khuất, bà Louis mới thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ hôm nay bà sẽ có thêm một chút thời gian để nghỉ ngơi.
Bước xuống căn bếp vẫn còn vương vãi những bọc rau, bọc thịt bà mới mua lúc sáng, bà khẽ thở dài rồi từ từ sắp xếp chúng lại cho gọn gàng.
Bà tự nhủ hôm nay sẽ nấu một món mới để bồi bổ cho chồng.
Có lẽ vì chút tình cảm của những năm tháng sống chung vẫn còn vương lại, hoặc cũng có thể vì một tia hy vọng rằng ông sẽ thay đổi vẫn đang le lói trong lòng bà.
Cho nên dù đã trải qua những trận đòn hay những câu mắng chửi thậm tệ từ ông, bà vẫn luôn nhẫn nhịn, vẫn ân cần chăm sóc cho căn nhà nhỏ này.
Những món ăn được bà tỉ mỉ nấu nướng và trang trí.
Trong từng món ăn ấy dường như đều chứa đựng những tâm tư và hy vọng mà bà gửi gắm.
Bà chỉ mong một ngày nào đó, ông có thể nhận ra…
và thay đổi.
…
Trong lúc dọn dẹp, bà vô tình làm rơi tấm ảnh cưới được đóng khung nhỏ, đặt trên chiếc tủ ở phòng khách.
Tấm ảnh rơi xuống nền đất.
Choang!
Âm thanh của lớp kính vỡ khiến bà giật bắn mình.
Khi nhặt lên, bà nhận ra tấm kính đã vỡ thành những mảnh nhỏ. Một mảnh kính nhô lên, vô tình rạch ngang tấm ảnh.
Bà khựng lại.
Vết rách chạy từ dòng chữ “Lễ Tân Hôn”, kéo dài đến quá nửa gương mặt của bà trong bức ảnh.
Không biết đó chỉ là một sự vô tình…
hay là một điềm báo.
…
Bà ngồi xuống, cẩn thận nhặt từng mảnh kính vỡ rồi bọc chúng lại bằng giấy báo.
Nhưng nước mắt đã trực trào nơi khóe mắt.
Có lẽ khi nhìn lại tấm ảnh ấy, bà nhớ về những ngày tháng đầu tiên khi mới quen ông.
Nhớ đến khoảng thời gian bà từng yêu ông đến mức bất chấp lời khuyên của cha mẹ để gả cho người đàn ông ấy.
Ngày đó…
bà từng nghĩ mình đã chọn đúng người.
Nhưng sau từng ấy năm bị h-ành hạ, đến tận bây giờ bà vẫn không biết bản thân có thật sự hận ông…
hay vẫn còn thương.
Chỉ biết rằng mỗi lần nghĩ đến những chuyện đã xảy ra, trái tim bà lại nhói lên.
Có lẽ một phần tình cảm của thời thiếu nữ dành cho ông vẫn chưa hoàn toàn biến mất sau những lần bị bạo hành.
Nó chỉ bị chôn sâu xuống.
Sâu đến mức bà không còn dám gọi tên nó nữa.
Bà nhìn tấm ảnh đã rách trong tay.
Người đàn ông trong ảnh vẫn đang mỉm cười.
Nụ cười của một người mà bà từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết cả cuộc đời.
Còn người phụ nữ bên cạnh ông…
lại chẳng còn nhận ra chính mình nữa.
…
Tiếng chuông điện thoại bàn bất ngờ vang lên.
Bà Louis vội vàng lau nước mắt, rồi nhanh chóng đặt những mảnh kính đã được bọc cẩn thận vào sọt rác.
“Alo?”
“Làm gì mà gọi nãy giờ không nghe?”
Giọng nói quen thuộc từ đầu dây bên kia vang lên.
Bà bất giác run rẩy.
“Em đang dọn nhà.”
“Có… có việc gì không anh?”
“Chuẩn bị thêm chút đồ ăn.”
“Hôm nay nhà có khách.”
Bà khựng lại.
“À…”
“Có chuyện quan trọng cần thông báo nữa.”
Giọng nói của Antonio truyền qua điện thoại.
Bà hơi ngạc nhiên.
Hôm nay ông không cộc cằn như mọi ngày.
Giọng nói trầm ổn, thậm chí còn mang theo vài phần dịu dàng.
Điều đó khiến bà vừa vui mừng, vừa tò mò.
“Dạ…”
Tiếng điện thoại tắt ngay sau câu trả lời của bà.
Antonio không cho bà thêm cơ hội để hỏi.
Bà đặt điện thoại trở lại bộ gác rồi vui vẻ đi vào bếp chuẩn bị đồ ăn.
Bà không quan tâm vị khách ấy là ai.
Cũng chẳng tò mò chuyện quan trọng mà ông muốn nói.
Trong tâm trí bà lúc này chỉ còn lại giọng nói dịu dàng khác thường của ông.
Một giọng nói mà bà đã rất lâu rồi không được nghe.
Và chẳng biết từ lúc nào, một tia hy vọng nhỏ bé lại le lói trong lòng người phụ nữ ấy.
Bà mỉm cười.
Có lẽ…
ông đã thay đổi rồi.
….
Chiếc xe dừng trước căn nhà khi trời đã ngả về chiều.
Antonio bước xuống trước, sau đó vòng sang phía bên kia, mở cửa xe cho Sofia.
“Xuống đi em.”
Sofia bước xuống, khẽ chỉnh lại váy rồi nhìn căn nhà trước mặt.
“Đây là nhà anh sao?”
“Ừ.”
Antonio đáp, tay xách lấy túi đồ giúp cô.
Hai người cùng bước vào nhà.
Trong bếp, Louis vẫn đang bận rộn chuẩn bị bữa tối. Nghe tiếng cửa mở, bà vội lau tay rồi bước ra.
Nhìn thấy chồng trở về, gương mặt bà lập tức nở một nụ cười.
“ông về rồi.”
Nhưng rồi ánh mắt bà dừng lại ở người phụ nữ đi bên cạnh ông.
Louis thoáng ngạc nhiên.
“Đây là…”
Antonio bình thản giới thiệu:
“Sofia.”
Sofia mỉm cười, lễ phép cúi đầu.
“Em chào chị.”
“Ừ… chào em.”
Louis nhìn cô thêm một lúc, rồi quay sang chồng.
“Bạn ông à?”
“Ừ.”
Antonio đáp ngắn gọn, không giải thích thêm.
Louis vốn không có thói quen nghi ngờ chồng trước mặt người khác. Bà chỉ nghĩ đây là một người bạn của ông nên nhẹ nhàng nói:
“Vậy em ở lại ăn cơm nhé.”
Sofia hơi ngập ngừng.
“Dạ… được ạ.”
“Nhà cũng vừa nấu xong.”
Louis mỉm cười rồi quay lại bếp.
“ông đưa bạn về thì cứ ở lại ăn cùng đi.”
Không ai biết rằng người phụ nữ đang được bà vui vẻ mời ở lại ăn cơm ấy lại chính là người mà chồng bà đã quyết định đưa vào cuộc hôn nhân của mình.
…
Bữa cơm bắt đầu trong sự yên bình đến kỳ lạ.
Louis vẫn ân cần gắp thức ăn cho chồng như mọi ngày.
“ông ăn thử món này đi.”
“Hôm nay tôi nấu hơi khác một chút.”
Antonio khẽ gật đầu.
Sofia ngồi đối diện, thỉnh thoảng lặng lẽ nhìn ông.
Những ánh mắt trao đổi giữa hai người diễn ra rất nhanh.
Louis không nhận ra.
Bà còn vui vẻ hỏi chuyện Sofia.
“Em quen ông ấy lâu chưa?”
Sofia khựng lại một chút.
Cô nhìn Antonio.
Antonio vẫn im lặng.
“Dạ…”
Sofia chưa kịp nói hết câu thì Antonio đã đặt đôi đũa xuống.
Âm thanh rất nhẹ.
Nhưng khiến cả bàn ăn im bặt.
“tôi có chuyện muốn nói.”
Louis ngẩng đầu.
“Chuyện gì vậy?”
Antonio nhìn thẳng vào bà.
“Sofia sẽ chuyển đến đây sống.”
Louis tưởng mình nghe nhầm.
“...Gì cơ?”
Antonio vẫn bình thản.
“Cô ấy sẽ sống cùng chúng ta.”
Louis nhìn Sofia.
Rồi lại nhìn Antonio.
“ông đang nói cái gì vậy?”
Antonio im lặng vài giây.
Sau đó, ông nói một câu nhẹ đến mức gần như chẳng có chút cảm xúc nào:
“Cô ấy là người tôi đang quen.”
Chiếc đũa trong tay Louis rơi xuống bàn.
Cạch.
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Nụ cười trên môi bà biến mất.
“Người… ông đang quen?”
Antonio không phủ nhận.
Louis nhìn người phụ nữ trước mặt.
Người mà chỉ vài phút trước bà còn vui vẻ mời ăn cơm.
Người mà bà còn nghĩ chỉ là một người bạn của chồng.
Bà bật cười khẽ.
Một tiếng cười run rẩy.
“Ra là vậy…”
“Thì ra đây là vị khách mà ông nói.”
Antonio vẫn ngồi yên.
Louis nhìn ông thật lâu.
“ông đưa cô ta về đây…”
“Rồi muốn cô ta sống trong nhà này?”
“Đúng.”
Một chữ ấy khiến sắc mặt Louis hoàn toàn thay đổi.
Bà từ từ đứng dậy.
“Còn tôi thì sao?”
Antonio nhìn bà.
“bà muốn thế nào?”
Louis cắn chặt môi.
Nước mắt bắt đầu dâng lên nhưng bà cố không để chúng rơi xuống.
“Đây là nhà của tôi.”
“Và tôi là vợ ông.”
Giọng bà run lên.
“ông lấy quyền gì để đưa một người phụ nữ khác vào đây?”
Giọng Louis run lên, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Antonio im lặng vài giây.
Rồi ông nhíu mày.
“Bà làm ầm lên để làm gì?”
“Ông còn hỏi tôi?”
Louis bật cười trong nước mắt.
“Ông đưa cô ta về tận nhà, trước mặt tôi, rồi nói muốn cô ta sống ở đây.”
“Ông nghĩ tôi sẽ vui vẻ chấp nhận sao?”
Antonio bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Cô ấy chỉ là người tôi quen.”
“Người ông quen?”
Louis nhìn Sofia.
“Vậy tại sao cô ta phải sống ở đây?”
Antonio không trả lời.
Louis nhìn sự im lặng ấy, rồi dần hiểu ra.
Bà lau nước mắt, giọng nghẹn lại.
“Ông muốn có cô ta thì cứ đi với cô ta.”
“Chúng ta ly hôn.”
Hai chữ ấy vừa vang lên, sắc mặt Antonio lập tức thay đổi.
“Bà nói lại xem.”
“Ly hôn.”
Antonio đập mạnh tay xuống bàn.
“Bà đang làm cái trò gì vậy?”
Sofia giật mình.
Louis cũng khựng lại, nhưng lần này bà không lùi bước.
“Tôi không muốn sống với ông nữa.”
“Không muốn?”
Antonio bật cười, nhưng trong tiếng cười ấy chẳng còn chút bình tĩnh.
“Bà nghĩ bà có quyền quyết định chuyện đó sao?”
“Đây là cuộc hôn nhân của tôi.”
“Và bà muốn vứt bỏ nó chỉ vì chuyện này?”
Louis nhìn ông đầy thất vọng.
“Một chuyện nhỏ?”
“Ông phản bội tôi.”
Antonio nghiến răng.
“Tôi đã nói rồi. Tôi không bỏ bà.”
“Cô ấy chỉ là người tôi muốn ở bên.”
“Và tôi muốn cô ấy sống ở đây.”
Louis chết lặng.
Đến lúc này bà mới thực sự hiểu.
Antonio không muốn thay thế bà.
Ông ta muốn có cả hai.
Một người vợ ở nhà để giữ gìn danh tiếng.
Một người phụ nữ bên ngoài để thỏa mãn những ham muốn mà ông không muốn từ bỏ.
“Ông…”
Giọng Louis nghẹn lại.
“Ông thật sự nghĩ tôi sẽ chấp nhận chuyện đó sao?”
Antonio tiến lên một bước.
“Bà nên biết điều.”
“Đừng ép tôi phải nổi giận.”
Louis nhìn ông, nước mắt vẫn còn trên gương mặt.
“Vậy nếu tôi vẫn muốn ly hôn thì sao?”
Antonio đứng sững.
Câu hỏi ấy như chạm thẳng vào lòng tự ái của ông.
Ông không thể để người vợ đã sống bên mình bao nhiêu năm chủ động rời bỏ mình.
Không phải vì tình yêu.
Mà vì nếu Louis rời đi, người ngoài sẽ hỏi tại sao.
Họ sẽ bàn tán.
Họ sẽ biết.
Danh tiếng mà Antonio đã mất cả đời xây dựng sẽ bị kéo xuống chỉ vì một cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Gương mặt ông dần trở nên dữ tợn.
“Bà không được phép rời khỏi đây.”
Louis lùi lại một bước.
“Tôi sẽ đi.”
Antonio nghiến từng chữ:
“Tôi nói bà không được đi.”
Giọng nói giận dữ của ông như gầm lên từng chữ, khiến Sofia đứng bên cạnh cũng không khỏi nhíu mày.
“Thế giờ ông muốn tôi phải sống thế nào?”
“Tôi dành cả thanh xuân để vun đắp cho cái nhà này.”
“Tôi sinh con cho ông.”
“Để rồi bây giờ tôi nhận lại được gì?”
“Sự phản bội.”
Câu nói chưa kịp dứt, một cú tát đau điếng đã giáng xuống bên má phải, khiến bà không kịp chuẩn bị mà ngã xuống. Khóe miệng lập tức rỉ ra một dòng máu đỏ.
Không gian bất chợt trở nên yên lặng.
Những dòng nước mắt uất hận liên tục lăn dài trên đôi gò má đã sưng đỏ một bên của người phụ nữ.
“Tôi có nói sẽ bỏ bà à?”
“Bà có cần phải gào lên như thế không?”
“Muốn cho mọi người nghe thấy hết à?”
Rồi ông ngồi xuống đối diện bà. Một tay ông đưa lên xoa nhẹ gương mặt đang sưng đỏ ấy, giọng nói dần dịu lại.
“Tôi sẽ không bỏ bà.”
“Chỉ cần bà an phận sống chung với cô ấy.”
Lúc này đây, trong ánh mắt bà Louis, gương mặt của Antonio không còn là gương mặt mà bà đã chung sống bấy lâu nay nữa.
Mà gương mặt ấy giống như của một người xa lạ.
Bà hất tay ông ra, đứng dậy lau đi những giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.
Sau nhiều lần bị ông h-ành hạ, những lần cam chịu vì con và những lần nhẫn nhịn trước những câu lăng nhục, thì giờ đây, giới hạn của bà đã hoàn toàn bị vượt qua.
Cái bồn rửa rau trong bếp mà bà quên tắt lúc này nước cũng đã tràn xuống nền đất lạnh lẽo.
Trái tim dường như đã vỡ ra từng mảnh.
Bà Louis lần đầu tiên tức giận gào lên với chồng:
“Cả đời tôi vì ông.”
“Nhẫn nhịn ông.”
“Mặc cho ông h-ành hạ, đánh đập.”
“Chỉ mong một lần ông nghĩ về gia đình.”
“Nhưng rồi sao?”
“Hôm nay, ông dẫn về một người phụ nữ khác.”
“Và nói với tôi rằng cô ta là người ông yêu.”
“Còn tôi thì sao?”
“Năm đó tôi cãi lời cha mẹ để gả cho ông.”
“Bây giờ tôi nhận lại được gì?”
“Sự phản bội.”
Ba chữ “sự phản bội” được bà nói ra một cách bình tĩnh, rõ ràng nhất.
Bà nở một nụ cười nhạt, rồi xách chiếc túi nhỏ chứa vài món đồ, chuẩn bị trở về nhà mẹ đẻ, nơi các con bà cùng cha mẹ đang ở đó chờ đợi.
Antonio chạy đến kéo tay vợ mình lại, miệng không ngừng thốt ra những lời đe dọa đầy giận dữ.
“Bà không được đi.”
“Bà đi rồi tôi biết nói sao với xóm làng?”
Cả hai giằng co một lúc.
Antonio lúc này sợ rằng mình sắp không giữ được thể diện nữa.
Ông quay đầu nhìn Sofia, rồi lại nhìn quanh căn nhà như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó.
Thế rồi, một vật không quá lớn nằm ngay góc trái cửa.
Antonio cúi xuống nhặt nó lên.
Một tiếng “bốp” vang lên.
Mọi thứ dường như rơi vào không gian tĩnh lặng.
Không còn tiếng la khóc của Louis.
Không còn tiếng giằng co, níu kéo.
Chỉ còn tiếng gió thoảng qua bên tai, nhẹ như một tiếng thở dài.
Tiếng hét của Sofia cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng ấy.
Antonio vội buông cây gậy chắn cửa đang còn dính một vệt máu đỏ xuống, chạy đến bịt miệng Sofia lại.
Giọng ông nghiến qua kẽ răng:
“Im lặng.”
“Nếu không thì kết cục của em cũng sẽ như nó.”
Những giọt nước mắt sợ hãi bắt đầu rơi trên gương mặt Sofia.
Antonio từ từ bỏ tay ra.
Đôi tay ông cũng run rẩy, không biết vì sợ hãi hay vì điều gì khác.
Ông vội nắm lấy bàn tay Sofia.
“Em… anh…”
“Anh… không cố ý.”
“Anh…”
“Em… giúp anh nhé.”
Sofia vẫn im lặng.
Cô sợ hãi.
Cô hối hận vì đã đến đây.
Nhìn thấy cô như vậy, Antonio tiếp tục lên tiếng:
“Nếu em nói ra ngoài…”
“Thì em cũng sẽ bị bắt.”
“Em cũng không muốn ngồi tù, phải không?”
Hai ánh mắt chạm nhau.
Nỗi sợ hãi về cái chết của bà Louis dường như vẫn không bằng nỗi sợ phải đối mặt với cảnh tù tội và sự chỉ trích đang hiện lên trong ánh mắt của đối phương.
Và trong đầu cả hai, gần như cùng lúc nảy ra một suy nghĩ.
…PHI TANG XÁC…
…
Ánh trăng tròn lặng lẽ nhìn hai bóng người đang hì hục bên chiếc giếng đã cạn sau vườn.
Tiếng gió lạnh rít lên từng đợt, những cành lá âm thầm đung đưa theo gió như thể đang lặng lẽ chứng kiến những điều kinh tởm nhất.
Những thùng nước màu đỏ cũng được đổ xuống giếng sau khi một vật gì đó bị buộc kín trong chiếc bao bố được vứt xuống.
Cuối cùng, một chiếc khăn đã nhuộm màu đỏ máu cũng bị ném xuống.
“Đậy miệng giếng lại.”
“Đặt viên đá này lên nữa.”
“Rồi ổn rồi.”
Giọng nói không quá lớn nhưng vẫn vang lên giữa màn đêm, đủ để người đối diện nghe thấy.
“Đừng để ai biết.”
“Chỉ cần cái giếng còn im lặng… thì mọi chuyện sẽ kết thúc.”
Một lúc sau, tiếng nói cũng dần im hẳn.
Hai bóng người cũng từ từ biến mất sau những bụi cây cao vút.
…
Ngồi trong căn nhà còn vương lại mùi tanh của máu, Antonio nhìn những món đồ vẫn đang nằm vương vãi sau cuộc giằng co.
Ông ngồi trên chiếc ghế, một tay ôm ngang eo Sofia, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt lên cặp đùi trắng nõn của cô.
Giọng ông nhỏ nhẹ, như thể đang cố an ủi:
“Lúc nãy làm em sợ rồi.”
“Nhưng em đừng lo.”
“Chỉ cần em ngoan và giữ bí mật cho anh…”
“Anh sẽ không bạc đãi em.”
Đến giây phút này, hắn ta không còn vẻ thanh lịch mà mình từng cố xây dựng nữa.
Thứ còn lại chỉ là một bộ mặt lạnh lùng, đáng sợ của kẻ biết rằng mình đã hoàn toàn nắm thóp được người bên cạnh.