🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.4: Trái Cấm Trong Thư Viện Thời Gian

~24 phút đọc · 4730 từ · ⚠️ Báo cáo

Bình minh trên lục địa Aethelgard luôn mang một màu xám đục ngầu, tựa như thứ cặn bã quánh đặc đọng lại dưới đáy của một tách trà đã nguội lạnh.

Ánh sáng mặt trời nhợt nhạt khó nhọc xuyên qua những tầng mây tro bụi, chiếu rọi xuống con đường mòn lởm chởm đá cuội dẫn ra khỏi thị trấn Hắc Mộc.

Rento bước đi đều đặn, vạt áo choàng sờn cũ phấp phới theo từng cơn gió lạnh buốt của buổi sớm mai. Đi ngay phía sau cậu là Yukimura.

Lãng khách trẻ tuổi từ phương Đông giờ đây mang một dáng vẻ hoàn toàn khác biệt.

Sự mệt mỏi và tuyệt vọng của ngày hôm qua đã bị quét sạch.

Bàn tay trái của cậu ta luôn đặt hờ lên chuôi của thanh Hắc Lân, ngón cái khẽ miết nhẹ lên phần chắn kiếm hình hoa sen khảm viên đá hắc ám.

Từng nhịp thở của Yukimura giờ đây đồng điệu một cách hoàn hảo với sự luân chuyển năng lượng vô hình phát ra từ thanh kiếm.

"Đừng vuốt ve nó mãi thế, Yukimura," Rento lên tiếng, giọng nói đều đều không bộc lộ cảm xúc, đôi mắt vẫn hướng thẳng về phía chân trời. "Một thanh kiếm dẫu có sắc bén đến đâu cũng chỉ là một công cụ. Kẻ bị công cụ mê hoặc sẽ sớm đánh mất lý trí trên chiến trường."

Yukimura khẽ giật mình, vội vàng rụt tay lại, gật đầu cung kính.

"Tôi đã hiểu, thưa ngài Rento. Chỉ là... cấu trúc của thanh Hắc Lân này quá đỗi kỳ diệu. Mỗi khi tôi truyền Đấu Khí vào, cảm giác không có bất kỳ một sự cản trở nào, giống như việc đổ nước vào một chiếc bình không đáy, năng lượng tự động được thanh lọc và luân chuyển một cách hoàn mỹ."

Rento nhếch mép, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua dưới lớp mũ trùm đầu.

"Đó là sức mạnh của hình học không gian và sự sắp xếp mạng lưới tinh thể ở mức độ vi mô. Khi hiểu được bản chất của vật chất, không có gì là không thể. Tuy nhiên..." Cậu đột ngột dừng bước, ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Xuyên qua lớp sương mù mỏng manh của buổi sáng, những ngọn tháp nhọn hoắt mang kiến trúc gô-thích của một thành phố lân cận bắt đầu hiện ra.

"Chúng ta không thể tiếp tục đi mù mờ mãi được. Để thấu hiểu một thế giới, trước tiên, chúng ta phải hiểu được cách mà những kẻ thống trị thế giới này đang vận hành nó."

"Ý ngài là sao, thưa ngài Rento?" Yukimura bước tới, nheo mắt nhìn về phía những ngọn tháp đằng xa.

"Đó là Thành phố Học viện Bạch Lộc," Rento giải thích, bước chân lại tiếp tục cất lên. "Một vùng đất trung lập nằm giữa ranh giới của Liên Bang Tự Do và lãnh thổ của Vương Quốc Solaria. Nơi đó tập trung những thư viện đồ sộ nhất của lục địa, lưu trữ hàng vạn ghi chép về ma thuật, lịch sử và các vòng tròn phép thuật mà bọn pháp sư thường dùng."

Rento đưa tay chạm vào lớp găng tay da đang che giấu đi ma đạo cụ giả kim của mình.

"Thuật Giả Kim của tôi vận hành dựa trên những phương trình tuyệt đối. Còn bọn pháp sư ở thế giới này lại dùng những vòng tròn phép thuật để cầu xin sức mạnh. Tôi luôn thắc mắc, tại sao những vòng tròn phép thuật của bọn chúng lại chứa đầy những nét vẽ thừa thãi, những điểm nút sai lệch về mặt toán học, nhưng cuối cùng vẫn có thể tạo ra được hiện tượng siêu nhiên?" Ánh mắt cậu lóe lên một tia sáng của một học giả điên cuồng khao khát tri thức. "Chắc chắn có một cơ chế ẩn giấu đằng sau sự thiếu sót đó. Một sự can thiệp có chủ đích. Và hôm nay, tôi sẽ tìm ra câu trả lời."

Thành phố Học viện Bạch Lộc không ồn ào và nhớp nhúa như Hắc Mộc. Nơi đây ngập tràn mùi hương của mực in khô, của giấy da cừu cũ kỹ và những loại thảo mộc cháy âm ỉ trong các lư hương dọc theo những con phố lát gạch trắng muốt. Những pháp sư trẻ tuổi trong các bộ đồng phục thêu chỉ vàng chỉ bạc đi lại thành từng nhóm, khuôn mặt toát lên sự kiêu ngạo của những kẻ được sinh ra với Ma mạch ưu việt.

Rento và Yukimura, với lớp vỏ bọc là hai gã lính đánh thuê rách rưới, lập tức nhận lấy vô số ánh nhìn khinh bỉ và chán ghét.

"Ngài sẽ vào trong đó sao?" Yukimura đứng trước cánh cổng vòm khổng lồ của Thư viện Đại Học Viện, nhìn hàng dài lính gác bọc giáp sáng loáng đang kiểm tra thẻ thông hành.

"Cậu ở lại bên ngoài, tìm một quán trọ rẻ tiền và bảo dưỡng lại vũ khí đi," Rento nói nhỏ, dúi vào tay Yukimura vài đồng bạc lẻ. "Sát khí của cậu quá nặng rồi đấy, bước vào một nơi tụ tập toàn những kẻ nhạy cảm với năng lượng sẽ rất dễ gây chú ý, tôi chọn sẽ vào một mình."

Không đợi lãng khách phương Đông trả lời, Rento kéo sụp chiếc mũ trùm đầu xuống, hòa mình vào dòng người.

Bằng một kỹ năng thao túng ma lực tinh vi và sự kết hợp của một chút hóa chất gây ảo giác ảo ảnh vương vãi trong không khí, Rento dễ dàng vượt qua trạm kiểm soát của đám lính gác mà không cần bất kỳ giấy tờ nào. Bọn chúng chỉ thấy một cái bóng nhạt nhòa lướt qua, rồi lập tức quên mất sự hiện diện của cậu trong chớp mắt.

Bên trong Thư viện Đại Học Viện là một không gian choáng ngợp. Trần nhà cao vút hàng chục mét được chống đỡ bởi những cây cột đá cẩm thạch khổng lồ. Hàng ngàn giá sách bằng gỗ sồi đen sừng sững đứng cạnh nhau như một khu rừng tri thức, kéo dài tít tắp đến mức tầm nhìn bị nuốt chửng vào trong bóng tối bao la. Những quả cầu ánh sáng ma thuật bay lơ lửng, soi rọi những lớp bụi mịn lơ lửng trong không trung.

Rento bước đi giữa những khe hở hẹp của các giá sách. Cậu lờ đi những khu vực ồn ào dành cho học viên năm nhất, nơi chứa những cuốn sách dạy về bùa chú cơ bản. Mục tiêu của cậu là Khu Lưu Trữ Cổ Đại nằm ở tận cùng tầng hầm thứ ba.

Nơi đây lạnh lẽo, tối tăm và vắng bóng người. Không khí đặc quánh mùi nấm mốc và sự lãng quên.

Rento dừng lại trước một dãy kệ chứa những cuốn sách dạy về "Vòng tròn phép thuật". Cậu rút ra một cuốn có tựa đề "Cấu Trúc Của Lửa Khởi Nguyên", lật nhanh các trang giấy da ố vàng. Đôi mắt hổ phách của cậu lướt qua những hình vẽ hình sao năm cánh, những đường tròn giao nhau và những ký tự cổ ngữ được trình bày một cách hoa mỹ.

"Rác rưởi," Rento lầm bầm, giọng điệu đầy sự mỉa mai, tiện tay ném cuốn sách trở lại kệ.

"Góc nghiêng của điểm hội tụ sai lệch đến ba độ, ký tự này định hướng năng lượng thì đặt ngược với chiều quay của từ trường. Nếu dùng thuật giả kim để vẽ chính xác cái vòng tròn phép thuật này, kẻ thi triển sẽ lập tức bị năng lượng dội ngược nổ tung thành từng mảnh thịt vụn."

Cậu tiếp tục rút hàng loạt những cuốn sách khác. Từ ma thuật hệ nước, hệ gió, cho đến hệ ánh sáng. Kết quả đều giống nhau. Mọi vòng tròn phép thuật được lưu truyền ở thế giới Aethelgard này đều bị bóp méo.

Chúng cố tình được thiết kế với những sai số khổng lồ, khiến hiệu suất chuyển hóa năng lượng suy giảm đến mức thảm hại.

"Không phải là do bọn chúng quá đỗi ngu xuẩn" Rento xoa cằm chìm vào suy tư.

"Đây là một sự kìm hãm có hệ thống. Bọn Giáo Hội Solaria không muốn con người nắm giữ sức mạnh tuyệt đối. Bọn chúng dạy cho pháp sư sử dụng những vòng tròn phép thuật lỗi hỏng này, biến chúng thành những cái khóa. Một cái khóa để giam cầm tiềm năng, và bắt buộc người sử dụng phải tiêu tốn gấp mười lần lượng ma lực cần thiết chỉ để đốt cháy một nhành cây."

Cậu cảm thấy một sự ghê tởm trào dâng. Thế giới này không chỉ bị thống trị bởi vũ lực, mà nó còn bị cai trị bởi sự dối trá về mặt tri thức.

Đúng lúc cậu định rời đi, một luồng sóng năng lượng kỳ lạ, mỏng manh như tơ nhện nhưng lại đặc biệt sắc bén, xẹt qua nhận thức của cậu. Nó không phải là ma lực, chẳng thể không tuân theo bất kỳ một quy luật vật lý nào mà Rento từng biết. Nó mang lại cảm giác của một thứ gì đó nằm ngoài chiều không gian này, một sự quan sát từ một tồn tại vượt lên trên thực tại.

Rento xoay người lại. Đôi mắt cậu khóa chặt vào một khe hở nhỏ xíu nằm sát mặt đất, đằng sau một giá sách đã bị sập một góc. Cậu tiến tới, dùng sức lực của cánh tay phải bọc găng kim loại, nhẹ nhàng gạt khối gỗ nặng nề sang một bên.

Bên dưới lớp bụi dày đặc, là một cuốn sách có bìa làm từ một loại chất liệu không thể nhận diện. Nó không phải da thú, không phải giấy, cũng không phải kim loại. Khi Rento chạm tay vào, bề mặt bìa sách nhẵn thín, mang lại cảm giác lạnh lẽo của một bề mặt thủy tinh pha lê.

Tựa đề cuốn sách không được viết bằng mực, mà được khắc sâu vào bên trong bằng một thứ ngôn ngữ xa lạ, nhưng kỳ diệu thay, ngay khi ánh mắt cậu chạm vào, những ký tự đó tự động chuyển hóa ý nghĩa thẳng vào não bộ của cậu: "Ký Lục Của Kẻ Chối Bỏ Trái Cấm".

Và ở góc dưới cùng, tên của tác giả hiện lên rõ ràng: Nocixel.

Rento nheo mắt, cái tên này... nó không tuân theo bất kỳ một hệ thống ngôn ngữ nào trên lục địa. Nhưng nếu lật ngược các chữ cái lại, nó trở thành một từ cổ có nghĩa là "Từ Điển" được viết bởi một người của Solaria một cái tên mà cậu chưa bao giờ từng nghe.

Một kẻ tự xưng là từ điển của thế giới?

Rento từ từ mở trang đầu tiên. Ngay lập tức, không gian xung quanh cậu dường như nhòe đi. Những giá sách bằng gỗ sồi, mùi nấm mốc, ánh sáng ma thuật mờ ảo... tất cả bị bóp méo, kéo dài ra và hút vào trong những trang giấy. Đầu óc cậu ong lên một tiếng sắc lẹm.

Khi thị giác của cậu khôi phục, cậu nhận ra mình không còn đứng trong thư viện nữa. Nhận thức của cậu đã bị kéo vào bên trong nội dung của cuốn sách, trở thành một người quan sát vô hình trôi nổi trong một không gian kỳ lạ.

Nơi đây là một căn phòng trà xa hoa mang đậm phong cách của thế giới hiện đại. Những chiếc ghế bành bọc nhung đỏ thẫm, chiếc bàn kính cường lực sáng bóng, và một chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ bằng gỗ gụ đang tích tắc điểm từng giây.

Một thế giới hoàn toàn không thuộc về Aethelgard. Một thế giới của thép, kính và những quy luật vật lý khô khan.

Ngồi trên chiếc ghế bành là một chàng trai trẻ, anh ta mặc một bộ âu phục màu xám đã xộc xệch, mái tóc rối bù, khuôn mặt toát lên vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng rực lên sự bướng bỉnh và kiên định không thể bẻ gãy. Anh ta đập mạnh nắm đấm xuống chiếc bàn kính.

"Tôi sẽ không chấp nhận! Bất kể cô có dùng bao nhiêu trò ảo thuật rẻ tiền đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ không bao giờ công nhận cái gọi là phép màu!"

Người thanh niên đó tên là Yamato, một phàm nhân với nghề nghiệp biên tập viên từ thế giới của những khối bê tông chọc trời, nơi khoa học ngự trị và ma thuật chỉ tồn tại trong những cuốn tiểu thuyết rẻ tiền mà anh ta vẫn hằng ngày kiểm duyệt. Anh ta đã bị cuốn vào chiều không gian méo mó này, buộc phải tham gia vào một trò chơi vặn vẹo.

Ngồi đối diện với Yamato, lơ lửng trên một chiếc ghế được làm từ những dải ruy băng lấp lánh, là một cô gái có vẻ ngoài vô cùng kiều diễm.

Cô ta mặc một bộ váy xếp ly cầu kỳ với vô số những dải ren màu hồng nhạt, trông giống như một chiếc bánh kem ngọt ngào dạo bước ra từ một câu chuyện cổ tích.

Mái tóc màu vàng kim được uốn lọn tỉ mỉ, đôi mắt mang màu của kẹo ngọt nhưng lại ẩn chứa một độ sâu không đáy, lạnh lẽo và tàn nhẫn của một thực thể vượt ra khỏi sự hiểu biết của phàm nhân.

"Fufufu... Ahahaha!" Cô gái cất tiếng cười. Một điệu cười trong vắt nhưng lại khiến không gian xung quanh rung lên bần bật, hàng ngàn tách trà bằng sứ vô hình vỡ nát trong không trung.

Cô ta là Chitose. Phù thủy của sự chắc chắn, một kẻ nắm giữ luật lệ của những vòng tròn phép thuật tuyệt đối.

"Thật là một cái miệng cứng cỏi làm sao, anh Yamato ơi." Chitose chống cằm, nghiêng đầu nhìn anh chàng biên tập viên như đang nhìn một con kiến đang cố gắng khiêng một viên đường khổng lồ.

"Ngươi là một sinh vật từ thế giới nơi phép thuật đã chết. Ngươi bị ném vào đây do người của Solaria, chứng kiến ta bẻ cong thời gian, xé rách không gian chỉ bằng một cái búng tay, vậy mà ngươi vẫn cố chấp ôm lấy cái logic rách nát của mình sao? Tại sao không ngoan ngoãn quỳ xuống, liếm lớp kem ngọt ngào trên đôi giày của ta và thừa nhận rằng, trước sức mạnh tuyệt đối, lý trí của con người chỉ là thứ rác rưởi?"

Yamato nghiến răng, đứng phắt dậy, anh ta chỉ thẳng ngón tay vào mặt vị phù thủy tối cao.

"Vì đó là một sự dối trá! Cô có thể bẻ cong không gian, nhưng cô không thể bẻ gãy sự thật, đó là chân lý!" Yamato hét lên, giọng nói vang vọng khắp căn phòng trà ảo ảnh.

"Những vòng tròn phép thuật mà cô khoe khoang, những nghi thức hiến tế đẫm máu mà cô bắt những con rối của cô thực hiện... Tất cả đều tuân theo một quy luật! Không có một hiện tượng nào xảy ra mà không có sự trao đổi! Cô chỉ đang giấu đi nguồn cung cấp năng lượng và dùng những tiếng nổ lòe loẹt để đánh lừa thị giác mà thôi! Và mọi thứ đều được lý giải bằng logic hết!"

Rento, từ góc nhìn của một kẻ quan sát vô hình, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Lý lẽ của Yamato... nó giống hệt với tư duy của thuật giả kim.

Việc từ chối ma thuật không phải là sự thiếu hiểu biết, mà là sự kiên định bảo vệ luật lệ cốt lõi của vũ trụ.

Người thanh niên phàm nhân này, không hề có một chút ma lực nào, nhưng lại đang dùng vũ khí sắc bén nhất của loài người tư duy logic để chém vào chiếc lồng giam của đấng sáng thế.

Chitose híp mắt lại. Nụ cười cợt nhả trên môi cô ta chợt thu hẹp. Bầu không khí trong phòng trà đột ngột giảm xuống mức âm độ, những vệt sương giá bắt đầu kết tủa trên tấm kính cường lực.

"Logic sao? Ngươi nghĩ thứ bộ não bé nhỏ chứa đầy nước và mỡ của ngươi có thể bao quát được vũ trụ này ư?" Giọng của Chitose trở nên thì thầm, nhưng lại mang theo áp lực đè bẹp cả không gian.

"Ngươi nghĩ những vòng tròn phép thuật mà các pháp sư dưới kia đang vẽ là một phương trình toán học? Thật ngu ngốc! Hãy để ta dạy cho ngươi một bài học về sự tuyệt vọng, con người nhỏ bé."

Chitose vươn một ngón tay thon dài, móng tay sơn màu hồng ngọc khẽ gõ nhẹ vào không trung. Một tiếng ngân vang trong trẻo xuất hiện. Một vòng tròn phép thuật khổng lồ, sáng rực rỡ với hàng vạn ký tự chằng chịt xuất hiện ngay dưới chân Yamato.

Những sợi xích ánh sáng lao lên, trói chặt lấy tay chân anh ta, kéo anh ta quỳ gối xuống mặt sàn.

"Mở to đôi mắt trần tục của ngươi ra mà nhìn," Chitose đứng dậy, bước đến gần Yamato. Cô ta cúi xuống, nâng cằm anh ta lên.

"Những vòng tròn phép thuật này... chúng không phải là công cụ để rút năng lượng. Chúng là Bản Hợp Đồng."

Mắt Yamato mở trừng trừng, những sợi xích ánh sáng đang đốt cháy da thịt anh, nhưng anh tuyệt đối không kêu lên một tiếng nào.

"Bản... hợp đồng?" Yamato gầm gừ qua kẽ răng.

"Ừm, phải đấy," Chitose mỉm cười, một nụ cười vừa độc ác lại vừa mang một sự dịu dàng kỳ lạ không thể lý giải.

"Những kẻ mà ngươi gọi là pháp sư, bọn chúng vẽ vòng tròn phép thuật không phải để điều khiển tự nhiên. Bọn chúng vẽ để xin phép chúng ta. Xin phép những thực thể cai quản quy tắc. Cái vòng tròn đó chính là cái lồng. Khi một pháp sư vẽ sai một điểm nút, chúng sẽ phải tiêu tốn nhiều ma lực hơn để bù đắp, và phần ma lực dư thừa đó, ngươi nghĩ nó đi về đâu? Nó chảy ngược về phía chúng ta, những kẻ đã tạo ra luật chơi."

Chitose buông cằm Yamato ra, quay lưng bước đi, những dải ruy băng trên váy cô ta phấp phới trong hư không.

"Vòng tròn phép thuật là một ranh giới an toàn do các vị thần thiết lập. Nó cấm con người tiến sâu vào gốc rễ của vạn vật. Kẻ nào cố gắng chỉnh sửa vòng tròn đó cho hoàn hảo, kẻ đó đang cố gắng đập vỡ cái lồng, cố gắng chạm tay vào quyền năng sáng thế mà không cần thông qua sự cho phép của thần linh, để coi nào những kẻ đó... bị gọi là Giả kim thuật sư, và chúng đã bị nguyền rủa cho đến khi diệt vong."

Yamato thở dốc, mồ hôi đầm đìa trên trán, thế nhưng trong đôi mắt của anh, sự tuyệt vọng không hề xuất hiện. Thay vào đó, là một ngọn lửa của sự thấu hiểu cháy bừng lên.

"Ra... ra là vậy," Yamato bật cười khùng khục. Tiếng cười của phàm nhân vang lên trong lãnh địa của phù thủy, nghe chua chát nhưng lại đầy kiêu hãnh.

"Các người không phải là đấng toàn năng. Các người sợ hãi! Các người tạo ra những vòng tròn phép thuật đầy khiếm khuyết đó vì các người sợ hãi con người sẽ tự mình hiểu được các phương trình thực sự của vũ trụ! Ma thuật... chỉ là một hệ điều hành bị khóa mã để ngăn chặn người dùng truy cập vào mã nguồn cốt lõi!"

Chitose dừng bước liền lập tức xoay người lại, đôi mắt màu kẹo ngọt mở to trong một tích tắc, sau đó, cô ta lấy tay che miệng, bật ra những tràng cười sảng khoái đến mức nước mắt ứa ra.

"Ahahaha! Ahahahaha! Tuyệt vời! Anh quả thực sự là một người tuyệt vời mà em từng thấy đấy nha." Sát khí và áp lực xung quanh đột ngột tan biến. Những sợi xích ánh sáng trói buộc Yamato vỡ vụn thành những cánh hoa hồng đỏ thắm rơi lả tả trên sàn nhà.

Chitose bước lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt chàng biên tập viên đang kiệt sức. Ánh mắt cô ta lúc này không còn sự tàn độc, mà nó chứa đựng một sự công nhận sâu sắc. Một sự công nhận của một thực thể bất tử dành cho một con bọ cánh cứng dám vỗ cánh bay ngược chiều bão tố.

"Ngươi là một kẻ ngoan cố đáng ghét, nhà ngươi đập nát những phép màu ngọt ngào của ta bằng cái mớ lý thuyết khô khan chán ngắt đó," Chitose thì thầm, đưa ngón tay chạm nhẹ vào trán Yamato.

"Nhưng... ta không ghét sự kiên định đó. Ở một thế giới nơi hàng vạn kẻ sẵn sàng quỳ gối xin xỏ một chút ma lực rơi vãi, thì sự kiêu ngạo của ngươi lại là thứ gia vị tuyệt hảo nhất."

Cô ta đứng thẳng dậy, vươn tay vào hư không, rút ra một chiếc kẹo mút khổng lồ với những vòng xoáy màu sắc sặc sỡ, chỉ vào mặt Yamato.

"Ta sẽ cho ngươi một đặc ân, Yamato. Ngươi đã nhìn thấu được bản chất của những cái lồng. Vậy thì, hãy dùng cái thứ gọi là 'logic' của ngươi, đi tìm những kẻ đang cố gắng vẽ lại mạng lưới tinh thể của thế giới đi. Hãy cho ta thấy, con người có thể đi xa đến đâu khi chối bỏ những bản hợp đồng của chúng ta."

Không gian phòng trà bắt đầu sụp đổ, những bức tường kính xung quanh bắt đầu vỡ nát thành vô số mảnh vụn ánh sáng. Hình bóng của Yamato và Chitose dần nhạt nhòa, tan biến vào trong hư vô.

Rento đứng lặng người. Khung cảnh xung quanh chớp tắt, và cậu lại thấy mình đang đứng ở dưới tầng hầm thứ ba lạnh lẽo của Thư viện Đại Học Viện Bạch Lộc. Cuốn sách bìa pha lê trên tay cậu từ từ vỡ vụn, hóa thành vô số những hạt bụi phát sáng rồi tan biến vào không khí, như thể nhiệm vụ truyền đạt thông điệp của nó đã hoàn thành, hoặc như thể nó chưa từng tồn tại ở thế giới này.

"Cuốn từ điển viết về những bậc chiều không gian cao hơn," Rento lẩm bẩm, hơi thở của cậu có phần dồn dập. Đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng.

Mọi thứ dần dần đã được làm rõ ràng. Những giả thuyết của cậu về sự sai lệch trong các vòng tròn phép thuật không những chính xác, mà sự thật đằng sau nó còn đen tối và quy mô hơn rất nhiều.

Vương Quốc Solaria, Giáo Hội Ma Thuật Thánh, và toàn bộ những thế lực đang ngự trị trên lục địa Aethelgard này, thực chất chỉ là những con chó giữ nhà, những kẻ được hưởng lợi từ việc phân phát những mảnh vụn sức mạnh có chủ đích từ một thế lực ở vĩ độ cao hơn.

Bọn chúng dạy cho pháp sư sử dụng vòng tròn phép thuật khiếm khuyết để con người tự giới hạn tiềm năng của chính mình, đồng thời vắt kiệt ma lực dư thừa để cống nạp cho những thực thể giống như vị phù thủy tên Chitose bí ẩn kia.

Vài Thuật Giả Kim... lý do nó bị truy cùng giết tận, lý do Đế Quốc Vaeloria cổ đại bị san phẳng trong sự kiện 'Đại Sụp Đổ', chính là vì họ đã chạm tay vào sự thật.

Họ đã cố gắng vẽ nên những vòng tròn luyện kim hoàn mỹ, thao túng trực tiếp cấu trúc vật chất mà không cần bất kỳ một "bản hợp đồng" hay sự "xin phép" nào.

Rento nắm chặt bàn tay phải đang bọc trong chiếc găng tay ma đạo cụ. Một nụ cười cuồng loạn nở rộ trên môi chàng trai trẻ.

Không phải là sự sợ hĩa trước những kẻ thù có sức mạnh của thần linh, mà là sự hưng phấn tột độ của một nhà khoa học vừa tìm thấy phương trình giải mã vũ trụ.

"Ra là vậy... Hóa ra cái thế giới này là một bàn cờ khổng lồ được thiết lập sẵn quy tắc," Rento nói khẽ, giọng điệu sắc lạnh như lưỡi dao cạo.

"Bọn chúng nghĩ rằng chỉ cần giấu đi mã nguồn là có thể kiểm soát được vạn vật."

"Nhưng chúng đã quên mất quy luật cơ bản nhất: Mọi hệ thống khép kín đều sẽ tiến tới trạng thái hỗn loạn. Và tôi, sẽ là chất xúc tác đẩy nhanh cái hỗn loạn đó."

Những lời nguyền rủa, những sự truy sát, hay quyền lực tuyệt đối của thần linh... tất cả đối với Rento giờ đây chỉ là những biến số cần được đưa vào phương trình luyện kim của mình. Kẻ tên Yamato kia, một phàm nhân không có sức mạnh, đã dùng sự kiên định để bác bỏ phép màu. Vậy thì Rento, một giả kim thuật sư nắm giữ chìa khóa tái cấu trúc vật chất, sẽ dùng chính đôi bàn tay này để đập nát cái lồng giam của thế giới.

Rento chỉnh lại lớp áo choàng ngụy trang, quay gót bước đi khỏi khu vực lưu trữ cổ đại.

Bầu không khí trong thư viện vẫn tĩnh lặng, mùi sách cũ kỹ vẫn quẩn quanh, không một ai hay biết rằng, ngay tại nơi tận cùng của bóng tối này, một quả bom định giờ mang tên "Sự Thật" vừa được kích hoạt trong tâm trí của Kẻ Khai Sáng.

Khi bước ra khỏi cánh cổng khổng lồ của Thư viện Đại Học Viện, ánh sáng nhợt nhạt của buổi chiều tà hắt lên khuôn mặt Rento.

Yukimura đã đứng đợi sẵn ở đài phun nước gần đó, thanh Hắc Lân được giấu kỹ dưới lớp vải thô buộc ngang hông. Lãng khách phương Đông nhận ra sự thay đổi tinh tế trong khí chất của Rento. Nó tĩnh lặng hơn, sâu thẳm hơn, và nguy hiểm hơn gấp trăm lần so với lúc sáng.

"Mọi chuyện đều ổn chứ, thưa ngài Rento?" Yukimura bước tới hỏi.

"Hơn cả mong đợi," Rento đáp gọn lỏn, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo che khuất đi tàn tích của Đế Quốc Vaeloria sụp đổ.

"Tôi vừa đọc được một câu chuyện kas là hay, nó kể về một kẻ phàm nhân ngốc nghếch dám chối bỏ luật lệ của phù thủy. Và mỉa mai thay, chính sự chối bỏ đó lại được công nhận."

Cậu vỗ nhẹ lên vai Yukimura.

"Đi thôi, Yukimura chúng ta không có thời gian để lãng phí ở cái thị trấn chật hẹp này nữa. Vở kịch của thế giới này được dàn dựng lớn hơn những gì chúng ta tưởng tượng rất nhiều.

Đến lúc phải đi tìm những nguyên liệu cần thiết để phá vỡ cái lồng chim khổng lồ này rồi."

Bánh răng của vận mệnh lại một lần nữa xoay vòng. Không chỉ ở lục địa Aethelgard, mà tiếng vang của nó đã bắt đầu chạm đến những chiều không gian cao hơn, nơi những kẻ quan sát đang nhấm nháp tách trà của sự bất tử.

Cuộc hành trình không còn đơn thuần là việc sinh tồn, mà đã trở thành một cuộc thánh chiến của lý trí chống lại những sự lừa gạt ngọt ngào nhất của các vị thần.

💬 Bình luận