Ánh đèn huỳnh quang trong hành lang nhà xác trung tâm chớp tắt theo nhịp rệu rã. Oan-đô bước đi, tiếng ủng cao su nện xuống sàn gạch lạnh lẽo tạo ra những âm thanh khô khốc. Gã trông giống một bóng ma công nghiệp với bộ đồ bảo hộ kín mít và chiếc mũ trùm dán phim khiến khuôn mặt gã trở thành một khối đen sâu thẳm, không hề phản chiếu bất kỳ tia sáng nào.
Bên dưới lớp vải tổng hợp, bộ xương ngoài công nghệ trợ lực cho phép gã di chuyển nhẹ nhàng dù đang xách theo can Tép-lon chứa 3 lít a-xít ma-rích. Gã cần tiêu hủy những gì còn sót lại của A-lê-thi-a trước khi các chuyên gia Ép-bi-ai kịp nhận ra những gì An-phrét đã thấy.
Oan-đô (áp sát mặt nạ vào khe cửa, đôi mắt rực lên vẻ tính toán): Trật tự sẽ được thiết lập bằng sự quên lãng.
Hệ thống báo cháy/khí trước bị đập nát. Hung thủ nhỏ từ từ a-xít pho-mích vào a-xít sun-phu-rích đóng vai trò là chất xúc tác hút nước. Phản ứng này sinh ra khí các-bon mo-nô-xai (CO) nguyên chất. Khác với việc đốt than hay chạy máy phát điện (sinh ra khói, mùi khét và muội than), phản ứng này âm thầm và không để lại dấu vết thị giác. A-xít pho-mích thường có trong chất tẩy rửa công nghiệp hoặc dung dịch xử lý da, còn a-xít sun-phu-rích đậm đặc có trong nước châm bình ắc quy hoặc chất thông cống mạnh.
Chúng không quá khó mua và không gây nghi ngờ như việc mang một bình ga hay máy nổ vào hiện trường. Một làn sương không màu, không mùi chứa CO nồng độ 0.5% lặng lẽ lan tỏa qua các ống thông gió. Tại phòng trực, hai người lính gác bắt đầu cảm thấy mí mắt nặng trĩu. Họ không thiếp đi ngay, mà rơi vào trạng thái thôi miên, mất hoàn toàn ý thức về thực tại trước khi gục xuống bàn phím. Chỉ mất 3 phút, toàn bộ 40 cảnh sát đã ngất lịm.
Gã đẩy cửa bước vào, bộ xương ngoài trợ lực khiến Oan-đô di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma trong bộ đồ bảo hộ và thiết bị lặn tuần hoàn Rê-gơ La Năm nghìn giúp Oan-đô không bị ảnh hưởng bởi khí độc. Trên màn hình ca-mê-ra, các hành lang dẫn đến phòng chứa xác đều tĩnh lặng. Oan-đô tự tin sải bước, tay siết chặt can Tép-lon chứa đầy siêu a-xít. Đột nhiên, một bóng người xuất hiện.
Viên cảnh sát trẻ (giật mình, đánh rơi tập hồ sơ xuống sàn, tay run rẩy đưa về phía bao súng): Này! Anh là ai? Khu vực này cấm người không có phận sự... Đứng yên! Giơ tay lên!
Tiếng gọi vang lên từ phía cuối hành lang.
Oan-đô không trả lời. Gã xoay người, động tác nhanh đến mức bộ xương ngoài phát ra một tiếng "xoẹt" cơ khí nhỏ. Từ bao súng ở đùi, gã rút ra khẩu Đại bàng sa mạc.
Năm phát đạn cỡ Năm mươi Ác-sơn Ép-sprét xé toạc không khí. Sức mạnh kinh hồn của loại đạn săn voi này bắn nát áo chống đạn, găm thẳng vào các huyệt hiểm trên ngực và bụng viên cảnh sát. Thân hình người gác đêm bị hất văng về phía sau, máu bắn lên những cánh cửa ngăn lạnh trắng muốt.
Oan-đô (đổ dồn dập chất lỏng bốc khói vào lồng ngực mở toang của nạn nhân, tiếng xèo xèo kinh tởm vang lên): Ta sẽ không để lại phế phẩm cho các ngươi nghiên cứu. Các ngươi chỉ xứng đáng được ngắm chứ không được tùy tiện chỉnh sửa. Vì đã chỉnh sửa, thứ này không còn hoàn hảo nữa! Phải tiêu hủy!
Một nửa lượng a-xít trong can trút xuống, hòa tan lớp mỡ và cơ thịt của A-lê-thi-a thành một thứ dịch lỏng sủi bọt đen ngòm ngay lập tức. Nhưng gã chưa kịp trút hết phần còn lại thì một tiếng còi hú chói tai vang dội khắp tòa nhà. Hệ thống cảm biến va chạm đã bị kích hoạt.
Oan-đô (liếc nhìn bảng điều khiển gắn trên cổ tay, nhịp tim tăng nhanh): Mười lăm giây. Quá trễ để rút lui êm đẹp!
Với sự khéo léo của một chuyên gia phòng thí nghiệm, gã dùng sợi dây cước siêu mảnh buộc vào quai can a-xít còn lại một nửa, rồi treo ngược nó lên phía trên gờ cửa thoát hiểm. Sợi dây được nối trực tiếp vào tay nắm cửa bên trong. Bất kỳ ai đẩy mạnh cánh cửa này từ phía ngoài sẽ khiến chiếc can lật úp, trút nửa lít siêu a-xít xuống đầu họ.
Oan-đô (nhếch mép sau lớp mặt nạ, lùi dần về phía cửa sổ thông gió): Một món quà chia tay cho sự nhiệt tình của các người.
Gã dùng bộ xương ngoài trợ lực, bật người nhảy lên bệ cao và lách qua ô cửa hẹp, lao ra bãi đỗ xe, nơi "quái thú nước Đức" đang chờ đợi chủ nhân.
Đặc vụ Ép-bi-ai (áp sát bộ đàm vào cằm, giọng khẩn thiết giữa tiếng lốp xe rít trên đường): Mục tiêu đang di chuyển trên xa lộ Liên tiểu bang 30 (I-30)! Yêu cầu hỗ trợ lập tức!
Ba chiếc xe đặc chủng đen tuyền lao ra từ các góc khuất, bám sát đuôi chiếc xe của Oan-đô. Kim đồng hồ tốc độ vọt lên con số 180 ki-lô-mét trên giờ. Oan-đô nhìn vào gương chiếu hậu, gương mặt sau lớp mặt nạ không một chút biến sắc. Gã hạ kính cửa sổ, tay trái vẫn giữ vô lăng, tay phải đưa khẩu Em-pê-năm ra ngoài.
Tai gã lọc tiếng gió rít để xác định tần số âm thanh của tiếng động cơ phía sau. Với sự nhạy bén của một kẻ từng trải qua các khóa huấn luyện đặc biệt, Oan-đô bóp cò. Loạt đạn Mười mi-li-mét Au-tô nã ra theo một đường chéo hoàn hảo, đập nát kính chắn gió và lốp trước của chiếc xe đi đầu.
Tiếng rít của cao su cháy khét lẹt trên mặt đường. Nhưng các xe còn lại vẫn bám đuổi quyết liệt. Oan-đô với tay ra ghế phụ, cầm lấy bình chứa Mê-tin ni-trát 1.5 lít. Ngòi dẫn nổ nhanh đã được châm sẵn, tàn lửa cháy rực trong bóng tối của buồng lái.
Oan-đô (lạnh lùng): Tốc độ phản ứng hóa học luôn nhanh hơn ý chí của các ngươi đấy, bọn cớm!
Gã quăng bình chất lỏng về phía sau. Chiếc bình xoay tròn trên không trung trước khi rơi ngay sát mũi xe đặc chủng thứ hai.
Một quầng lửa xanh lét bùng lên. Áp suất của vụ nổ từ dẫn xuất ni-trát này đủ mạnh để hất văng chiếc xe nặng hai tấn lệch khỏi quỹ đạo, đâm sầm vào dải phân cách. Oan-đô nhấn ga kịch sàn, chiếc xe trắng muốt biến mất vào điểm mù của hệ thống ca-mê-ra thành phố, để lại sau lưng những đống đổ nát rực lửa.