Lys bắt đầu ghét slime.
Không phải vì chúng mạnh. Chúng quá yếu, quá nhiều, và hoàn toàn không có gì để nói chuyện, đó mới là lý do.
Con thứ mười. Con thứ hai mươi. Con thứ ba mươi. Mỗi con chết đi để lại đúng một dòng thông báo kinh nghiệm và một khoảng trống trong tâm hồn cô.
Sau hai tiếng đồng hồ, Lys đã có thể chém chết một con slime mà không bị nó đâm vào mặt lần nào. Đó là tiến bộ. Nhưng đồng thời cũng là bằng chứng cho thấy cô đang dành thanh xuân của mình để học cách đánh bại một cục thạch.
Bà nội ơi, bà có biết cháu đang làm gì không.
Level 4. Swordsmanship Lv2. Footwork Lv1. Fleeing Lv1 vẫn còn đó, vẫn như hôm qua.
Lys ngồi phịch xuống một tảng đá bên đường, thở dài đến mức con slime gần nhất quay đầu nhìn cô với vẻ lo lắng.
— Farm quái là phát minh tồi tệ nhất lịch sử nhân loại.
Con slime tiếp tục nhảy lạch bạch.
Cô nhìn nó, nó nhìn lại. Hai bên giữ nguyên tư thế khoảng năm giây, đủ để Lys nhận ra mình đang thi nhìn chằm chằm với một cục thạch xanh và không chắc ai đang thắng.
— Biến.
Con slime nhảy sang trái.
— Không phải ý tao.
Con slime nhảy sang phải.
Lys nhặt một cục đất ném. Trượt. Con slime nhìn cục đất rơi xuống, rồi nhìn lại cô, với thái độ của một sinh vật đang cố hiểu tại sao nó lại bị nhắm tới.
Mình vừa bị một cục thạch nhìn bằng ánh mắt thương hại.
Đúng lúc đó, cô chợt nhận ra có người đang ngồi dưới một gốc cây cách đó không xa. Một người chơi, tên hiển thị phía trên đầu là VoidWalker, đeo kính, tóc đen, trông hoàn toàn bình thường nếu không tính một chi tiết nhỏ, hắn đang chăm chú nhìn một con slime, chăm chú đến mức đáng ngờ.
Kiểu chăm chú người ta thường dành cho luận văn tốt nghiệp, cho ảnh mới của người yêu cũ, hay cho bảng điểm thi cuối kỳ, chứ không phải kiểu người ta dành cho một cục thạch xanh đang nhảy lạch bạch giữa đồng cỏ.
Lys nhìn một lúc rồi thôi. Chắc người ta đang làm nhiệm vụ gì đó.
Mười phút sau, sau khi giết thêm vài con slime, cô quay lại. Hắn vẫn ở đó, vẫn nhìn con slime, cùng một tư thế, cùng một mức độ chăm chú. Con slime có vẻ bắt đầu quen với việc bị quan sát.
Lạ.
Nửa tiếng sau, hắn vẫn chưa nhúc nhích.
Lys không nhịn nổi nữa. Cô bước tới, khoanh tay, nhìn thẳng vào hắn.
— Ê?
VoidWalker ngẩng đầu lên với vẻ mặt của người vừa bị kéo ra khỏi một luồng suy nghĩ rất sâu.
— Hả?
— Tôi thấy cậu nhìn nó gần cả tiếng rồi.
— Tôi đang quan sát.
— Quan sát cái gì?
— Slime.
Lys nhìn con slime, rồi nhìn hắn, rồi lại nhìn con slime. Con slime nhảy một cái như để xác nhận rằng bản thân nó cũng không hiểu tại sao mình lại là chủ đề của cuộc trò chuyện này.
— Đúng là slime thật.
— Ừ.
— Không phải rồng ngụy trang?
— Không.
— Không phải boss ẩn?
— Không.
— Không phải NPC cải trang để test người chơi?
— Không.
— Cậu chắc chưa?
VoidWalker dừng lại.
— Chưa.
Lys chớp mắt. Đây là câu trả lời cô không dự đoán được.
— Khoan. Cậu thật sự không chắc?
— Không chắc hoàn toàn. Đó là lý do tôi đang quan sát.
— Cậu nghĩ một con slime đang ngụy trang thành boss ẩn để làm gì?
— Chưa biết. Nhưng Eidolon không tạo ra thứ gì ngẫu nhiên.
— Sao cậu không đi quan sát mấy con quái mạnh hơn, học được nhiều thứ hơn không?
— Vì slime là biến số đơn giản nhất. Muốn hiểu quy luật, phải bắt đầu từ thứ ít yếu tố gây nhiễu nhất.
Lys nhìn VoidWalker, nhìn con slime, nhìn lại VoidWalker, nhìn lại con slime.
Con slime nhảy lên một cái.
— Nó vừa nhảy theo hướng khác với lần trước.
VoidWalker lập tức mở sổ tay ra ghi chép. Bút chì viết xuống tờ giấy với âm thanh của một người đang ghi nhận một phát hiện khoa học quan trọng.
— Cậu vừa ghi gì vậy?
— Hướng nhảy. Lần này là đông bắc. Lần trước là tây bắc.
— Và điều đó có ý nghĩa gì?
— Chưa biết.
— Vậy cậu ghi để làm gì?
— Để biết sau.
Lys ngồi phịch xuống tảng đá gần nhất, chống cằm nhìn hắn với vẻ mặt của người đang cố quyết định xem đây là thiên tài hay là thứ gì đó hoàn toàn trái ngược.
— Cậu đang làm luận văn về slime à?
— Không. Chỉ đang thu thập dữ liệu.
— Cậu trả tiền mua game này để ngồi thu thập dữ liệu về slime.
— Ừ.
— Trời đất.
VoidWalker đẩy gọng kính lên, không có vẻ gì bị xúc phạm.
— Tôi nghĩ hành vi của quái vật trong Eidolon có thể phản ánh cấu trúc của thế giới này. Nếu tìm ra quy luật, có thể suy ngược lại được nhiều thứ.
— Như là?
— Như là tại sao thế giới này được tạo ra theo cách này.
— Cậu muốn biết triết học của nhà phát hành thông qua hành vi nhảy của slime.
— Đại loại vậy.
— Vậy sau ba tuần cậu tìm ra được cái triết học gì rồi?
VoidWalker im lặng một lúc khá lâu.
— Chưa gì cả.
— Ba tuần. Không ra cái gì.
— Nghiên cứu vốn chậm.
— Nghiên cứu về slime.
— Đúng vậy.
Lys ngồi yên một giây.
— Được rồi. Tôi giúp cậu năm phút.
VoidWalker nhìn cô lần đầu tiên kể từ đầu cuộc trò chuyện, với vẻ ngạc nhiên.
— Thật sao?
— Để xem cậu đang lãng phí thời gian ở mức độ nào.
_____________________________________
Năm phút sau, hai người đứng giữa đồng cỏ, mỗi người một góc, đang tiến hành cái mà VoidWalker gọi là thí nghiệm kích thích phản ứng đa chiều và Lys gọi là làm trò với slime.
— Ê!
Lys hét lớn.
Con slime tiếp tục nhảy.
— Không phản ứng với âm thanh đơn thuần.
VoidWalker ghi chép.
Lys nhặt đá ném. Con slime quay đầu nhìn theo hướng đá rơi, rồi nhìn lại cô.
— Phản ứng với vật thể di chuyển. Ghi lại.
Lys chạy vòng quanh nó. Con slime xoay theo từng bước một như một radar nhỏ.
— Theo dõi chuyển động liên tục. Tốt.
— Tôi đang chạy vòng tròn và cậu đang khen nó.
— Cả hai đều đang làm tốt.
Lys lấy kiếm gõ nhẹ vào đầu slime.
BỐP.
Con slime đâm ngược lại không chần chừ.
-4 HP.
— A! Vẫn đau thật!
— Phản xạ tự vệ khi bị tiếp xúc vật lý. Nhất quán với quan sát trước.
— Đừng có ghi nữa! Chạy lại giúp tôi đi!
— Tôi cần giữ khoảng cách để quan sát khách quan.
— Khách quan cái đầu cậu ấy!
Con slime bồi thêm một cú.
-4 HP nữa.
_____________________________________
Mười phút sau, hai người ngồi xuống bãi cỏ. Kết quả thí nghiệm nằm trong sổ tay của VoidWalker với tổng cộng hai trang ghi chép chi tiết. Kết luận thực tế: không có gì.
VoidWalker nhìn vào sổ, im lặng một lúc.
— Tôi nghĩ cần thêm dữ liệu.
— Tôi nghĩ cậu cần thêm việc để làm.
— Cũng có thể.
— Cậu đã chơi game này bao lâu rồi?
— Ba tuần.
— Và cậu dành ba tuần đó để làm gì?
— Quan sát.
— Cậu level mấy?
— Hai.
Lys nhìn hắn.
— Hai.
— Ừ.
— Cậu level hai sau ba tuần.
— Ừ.
— Tôi level bốn sau ba ngày.
— Cậu chơi theo hướng khác.
— Hướng của tôi là chơi game. Hướng của cậu là gì?
VoidWalker suy nghĩ một lúc thật sự nghiêm túc.
— Hiểu game.
Lys mở miệng định nói gì đó, rồi đóng lại, rồi mở lại.
— Hai cái đó không giống nhau à?
— Không.
— Cậu định hiểu xong rồi mới chơi, hay định hiểu suốt đời và không chơi?
VoidWalker nhìn cô như thể câu hỏi đó nghiêm túc hơn cô tưởng.
— Tôi chưa nghĩ tới việc phải chọn.
Cô ngả người xuống cỏ, nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Xa xa, những người chơi khác đang chạy qua chạy lại, tiếng quái vật bị chém vang lên đây đó, ai đó đang hét vì bị đánh, ai đó đang ăn mừng vì lên level. Mọi thứ bình thường và sống động như một buổi chiều đẹp trời.
— Eidolon lạ thật.
VoidWalker đột nhiên nói, giọng không có cảm xúc đặc biệt, như thể đang nhận xét về thời tiết.
— Lạ chỗ nào?
— Chưa biết.
Hắn nhìn xuống sổ tay, rồi nhìn ra cánh đồng.
— Nhưng tôi có cảm giác cái game này không phải là game.
Lys quay đầu nhìn hắn.
— Cậu vừa bỏ tiền mua một thứ không phải là cái thứ cậu nghĩ mình đang mua.
— Có thể vậy.
— Và cậu vẫn đang chơi.
— Ừ.
— Vì sao?
VoidWalker im lặng một lúc, đẩy gọng kính lên.
— Vì muốn biết nó thật sự là cái gì.
Lys nhìn hắn thêm vài giây, không nói gì. Có điều gì đó trong câu trả lời đó khiến cô không biết phản ứng thế nào.
Kỳ lạ.
— Tôi đi farm tiếp đây.
Cô đứng dậy, phủi cỏ trên quần áo.
— Ừ.
— Mai chắc lại ngồi đây nhìn slime?
— Có thể. Hoặc tôi sẽ chuyển sang quan sát loại quái khác.
— Đừng bị quái giết nhé.
— Tôi sẽ cố. Mặc dù thống kê cho thấy xác suất đó khá cao với level của tôi.
— Cậu biết xác suất bị quái giết của bản thân nhưng vẫn không thèm lên level.
— Đúng vậy.
— Cậu kỳ quặc hơn tôi tưởng đấy.
— Cảm ơn.
— Đó không phải lời khen.
— Tôi biết. Nhưng tôi vẫn nhận.
Lys nhìn hắn thêm một giây, lắc đầu, rồi quay người đi.
Đi được một đoạn, cô vô thức ngoái đầu nhìn lại. VoidWalker đã ngồi xuống gốc cây, mở sổ tay, nhìn con slime, y hệt lúc đầu, như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chưa bao giờ xảy ra.
Đúng lúc đó.
BỐP.
Con slime đâm thẳng vào chân hắn từ phía mù. VoidWalker giật nảy người, bút chì văng ra, sổ tay rơi xuống đất, bản thân suýt ngã khỏi tảng đá theo một cách hoàn toàn không có phẩm giá.
— Ối
Lys bật cười thành tiếng.
VoidWalker nhìn con slime, nhìn sổ tay rơi dưới đất, nhặt bút chì lên, ghi chép.
— Hướng tấn công từ phía sau khi mục tiêu mất tập trung. Thú vị.
— Cậu vừa bị đánh bất ngờ và phản ứng đầu tiên của cậu là ghi chép.
— Dữ liệu không tự thu thập được.
— Cậu bị đau không?
— Có. Trừ tám HP.
— Và cậu vẫn ghi chép.
— Ừ.
Lys lắc đầu lần nữa, nhưng lần này miệng cô vẫn còn cười.
— Thằng kỳ quặc.
Rồi cô tiếp tục bước về phía đồng cỏ đang ngập nắng chiều, để lại VoidWalker một mình với con slime và cuốn sổ tay hai trang dữ liệu không dẫn đến kết luận nào.
Level 5 vẫn đang chờ cô phía trước.
Và ở phía sau lưng, tiếng bút chì ghi trên giấy vẫn đều đặn vang lên giữa đồng cỏ yên tĩnh, như thể thế giới này có đủ thời gian cho tất cả mọi cách tồn tại.
Kể cả cách tồn tại của một người level hai đang ghi chép hành vi nhảy của slime sau ba tuần.