🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Đường Mòn

Ch.11: Mùa bay

~6 phút đọc · 1170 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sau nhiều trận mưa liên tiếp, một buổi sáng khác hẳn mọi buổi sáng trước đó len vào tổ qua luồng không khí từ cửa chính. Nắng đã trở lại. Không khí ấm lên nhanh, dù độ ẩm trong đất vẫn còn dày đặc từ những cơn mưa vừa qua. Một lớp pheromone mới lan tỏa khắp các đường hầm, đậm hơn bất cứ điều gì Aru từng cảm nhận. Hàng trăm kiến đực đồng loạt hướng về cửa tổ.

Trong khoang, những cá thể còn đang chải lại lớp vỏ cuối cùng dừng tay giữa chừng, chân buông thõng phần lông đang chải dở, quay đầu về phía luồng pheromone mới. Một con đứng bật dậy, va vào con bên cạnh, cả hai cùng khựng lại một nhịp rồi cùng bước theo hướng cửa tổ. Aru cũng đứng dậy, phần lưng còn dang dở vẫn chưa được chải xong.

Aru nhìn quanh khoang, nơi hàng trăm cá thể giống mình đang cử động, đôi cánh trên lưng mỗi con đều đã hoàn thiện, cứng cáp, sẵn sàng. Không một cá thể nào tỏ ra háo hức. Cũng không một cá thể nào tỏ ra sợ hãi.

Cả khoang lặng lẽ chuyển động về phía cửa tổ, chân nối chân, cánh khép sát lưng va nhẹ vào nhau trong lối hầm hẹp.

Aru cũng bước theo dòng chảy ấy, chân đặt xuống đúng nhịp với những cá thể xung quanh, không lệch một nhịp nào như những lần thử trước đây.

Đoàn kiến đực đi qua những nút giao cuối cùng của tổ. Kiến chăm nấm vẫn cúi mình bên các luống trắng, hàm miết đều trên bề mặt nấm. Những nhóm vận chuyển lá vẫn nối nhau ra vào, mảnh lá chao trên lưng theo từng bước. Kiến lính đứng bất động nơi ngã ba gần cửa, râu khẽ động theo từng cá thể đi ngang nhưng không cản đường. Kiến y tá vẫn cúi sát những lứa non mới, không ngẩng đầu lên. Không một cá thể nào dừng lại. Chỉ vài nhịp sau, dòng kiến đực đã khuất khỏi tầm pheromone của chúng, hòa vào bóng tối của đường hầm dẫn lên trên.

Trước khi bước những bước cuối cùng về phía cửa tổ, Aru dừng lại một khoảnh khắc, nhìn ngược về phía những đường hầm nó đã đi qua.

Một luống nấm trắng xốp hiện ra mờ nhạt cuối một lối rẽ. Chính tại đó, một mẩu lá nó từng đặt sai chỗ đã được một kiến chăm nấm lặng lẽ sửa lại, không một lời trách cứ.

Xa hơn, đường mòn chính vẫn tấp nập những bước chân đều đặn. Nó đã từng đứng bên rìa con đường ấy rất lâu, không bước vào cũng không quay lưng, cho đến đêm tự mình bước sang một hướng khác.

Qua một khúc quanh gần đó, khoang kiến đực cũ hiện ra trong bóng tối quen thuộc. Bao nhiêu luồng tín hiệu vận chuyển đã từng lướt qua nơi ấy mà không một sợi nào chịu dừng lại.

Xa hơn nữa, một vệt sáng mờ lọt qua khe hầm, tất cả những gì còn sót lại của cửa thông khí, nơi một dòng nước từng đổi hướng giữa đêm mưa nhờ một đôi cánh còn vụng về.

Râu Aru khẽ hướng lần lượt về phía từng hình ảnh ấy, rồi nó quay đầu lại, bước tiếp theo dòng kiến đang tiến về phía trước.

Aru khẽ khép đôi cánh sát lưng, rồi lại mở ra. Lần này, nó không cố bắt chước bất cứ chuyển động nào khác. Nó chỉ để đôi cánh làm đúng việc chúng đang chực chờ được làm, mở ra theo đúng nhịp của chính cơ thể mình, không theo nhịp của bất cứ cá thể nào đi trước. Nó thử bước nhanh hơn một chút, rồi chậm lại, cảm nhận lớp không khí đang cuộn quanh mép cánh mỗi khi bước chân thay đổi tốc độ.

Cửa tổ mở ra, và một dải sáng quen thuộc đổ xuống, chạm tới hàng dài những cơ thể đang chờ đợi, từng lớp cánh ánh lên dưới luồng sáng như những mảnh nước mỏng.

Lần này, Aru không dừng lại như những lần trước đó. Nó bước ra, không một chút do dự, không một khoảnh khắc chần chừ như đêm nó từng đứng giữa cửa tổ trước cơn mưa lớn.

Một cơn gió thổi tới, nâng bổng những đôi cánh vừa bung ra khắp khoảng đất trống bên ngoài tổ. Hàng trăm kiến đực, cùng những kiến cái có cánh vừa rời khỏi các tổ khác trong khu rừng, đồng loạt rời khỏi mặt đất, hòa vào luồng không khí đang cuộn lên phía trên, cánh của hàng trăm cơ thể tạo thành một lớp âm thanh rì rào phủ khắp khoảng đất trống.

Aru cũng cất cánh cùng chúng. Cánh nó đập không đều ở những nhịp đầu tiên, chao nghiêng theo từng đợt gió, rồi dần bắt được nhịp chung của cả đàn đang cuộn lên quanh nó. Những cơ thể khác lướt qua sát bên, cánh chạm nhẹ vào cánh rồi tách ra ngay lập tức, mỗi cá thể tự tìm lấy hướng bay của riêng mình giữa luồng gió chung.

Có một lúc, một luồng mùi khác hẳn, đậm và ngọt hơn bất cứ điều gì từng có trong khoang kiến đực, lướt ngang qua râu Aru. Nó nghiêng cánh theo bản năng, bám theo luồng mùi ấy một quãng ngắn, trước khi cơn gió cuốn cả bầy vào một vòng xoáy chung, xóa nhòa mọi hướng đi riêng lẻ.

Bên dưới, mái lá của khu rừng trải rộng thành một tấm thảm xanh sẫm, nhấp nhô theo từng khoảng đồi, xa hơn hẳn bất cứ điều gì Aru từng nhìn thấy từ cửa tổ.

Từ độ cao mà trước đây Aru chưa từng tưởng tượng tới, toàn bộ tổ hiện ra bên dưới, nhỏ bé đến bất ngờ. Những đường mòn từng chằng chịt và khó hiểu giờ chỉ còn là những nét mảnh nối nhau giữa màu xanh của khu rừng. Những đoàn kiến đang di chuyển chỉ còn là những dòng chảy nhỏ, lấp lánh dưới ánh nắng. Miệng tổ, nơi Aru vừa rời khỏi, chỉ còn là một chấm tối nhỏ giữa lớp đất nâu, không còn cách biệt nào rõ rệt với những gò đất khác quanh nó.

Aru nhìn theo một lúc, cánh vẫn giữ nguyên nhịp đập đều đặn giữa luồng gió đang nâng nó lên cao hơn. Một luồng khí lạnh hơn lướt ngang qua bụng nó, khác hẳn hơi ấm quen thuộc từng bao bọc nó suốt những ngày dưới lòng đất.

Rồi nó nghiêng cánh, bay cao hơn, hòa hẳn vào đàn kiến đang cuộn lên phía trên những tán cây, để lại tổ và những đường mòn quen thuộc dần khuất sau một lớp sương mỏng đang bốc lên từ mặt đất còn ướt sau những cơn mưa.

💬 Bình luận (0)