Mưa đã dứt hẳn từ nhiều chu kỳ trước, nhưng dấu vết của nó vẫn còn hiện diện khắp nơi trong tổ. Mặt đất ở một số đoạn hầm vẫn còn ẩm hơn thường lệ, những mảng tường mới đắp vẫn chưa kịp khô hoàn toàn.
Những đường hầm hư hỏng dần được sửa chữa. Buồng nấm được kiểm tra kỹ lưỡng, từng cụm được xem xét, phần còn sống sót được chăm sóc trở lại theo đúng nhịp điệu cũ. Ấu trùng được đưa về những vị trí quen thuộc trong buồng ấp. Không có bất cứ nghi thức nào đánh dấu sự hồi phục ấy. Đoàn kiến chuyển đất vẫn nối nhau đi qua nơi từng ngập nước, chân bước qua lớp bùn khô đã nứt nẻ mà không con nào chậm lại. Ở một góc buồng nấm, phần luống từng hư hại đã được đắp lại bằng một lớp nấm non mới, trắng và mềm hơn hẳn phần nấm cũ xung quanh. Trong quá trình sửa chữa, một điều gì đó âm thầm xảy ra.
Một vài đoạn hầm cũ, giờ đây khó đi hơn do đất đã lún hoặc ẩm quá mức, ngày càng ít kiến rẽ vào. Aru đứng ở một ngã ba, quan sát một đoàn kiến đang tiến tới. Con dẫn đầu chậm lại một nhịp trước lối hầm cũ, râu đưa qua đưa lại như dò xét, rồi rẽ sang lối mới hình thành từ chính quá trình sửa chữa. Những con phía sau bước đúng lên dấu chân ấy, không con nào rẽ vào lối cũ nữa.
Ngày hôm sau, lối cũ chỉ còn lác đác vài dấu chân. Ngày tiếp theo, không còn con nào đi qua đó nữa. Lớp pheromone trên nền đất mờ dần, rồi tan hẳn vào lớp không khí ẩm của tổ. Đất trong lối hầm cũ dần lún sâu hơn theo từng ngày không ai bước tới, cho đến khi một mảng trần khẽ sạt xuống, lấp gần kín lối vào mà không ai buồn dọn lại.
Một đoàn kiến thợ khác đi ngang qua chỗ Aru đang đứng, mang theo những mảnh lá mới, mùi nhựa cây còn tươi rói bám theo từng bước chân chúng. Có một lúc, chân nó khẽ nhích về phía dòng kiến, một phản xạ cũ còn sót lại. Nhưng nó dừng lại, để cả đoàn đi qua trước mặt mình, rồi quay đầu, bước về phía khoang kiến đực, nơi vài cá thể khác đang chải lại lớp vỏ trên lưng.
Trong một lần dừng chân bên rìa một lối hầm mới, một kiến thợ đi qua chạm râu vào Aru trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Chuỗi pheromone truyền qua không kéo nó tránh sang một bên như những lần trước. Nó chỉ mang theo một dấu hiệu về đoạn đường phía trước, nơi nền đất còn mềm, cần bước chậm hơn.
Aru bước chậm lại đúng như tín hiệu vừa nhận được, cùng nhịp với những kiến thợ khác đang bước qua đoạn đường mềm ấy.
Ở khoang cũ gần trung tâm tổ, những kiến đực khác vẫn tiếp tục sống theo đúng nhịp điệu quen thuộc của chúng, ăn, nghỉ ngơi, gìn giữ năng lượng cho một ngày sắp tới. Aru đi ngang qua, khẽ đưa râu chạm vào một con đang chải cánh. Nó nhận lại một chuỗi tín hiệu quen thuộc, điềm tĩnh, rồi tiếp tục bước ra phía ánh sáng, để lại sau lưng tiếng chải vỏ đều đều vẫn tiếp diễn không ngừng nghỉ.
Một buổi chiều, đứng gần cửa tổ khi ánh sáng bên ngoài đang nhạt dần, Aru nhìn xuống toàn bộ nhịp sống của tổ diễn ra trước mắt mình cùng lúc. Đoàn kiến cắt lá nối đuôi nhau trở về, những mảnh lá chao đảo trên lưng chúng như từng đợt sóng nhỏ. Nhóm chăm nấm cặm cụi bên những luống trắng xốp gần đó. Kiến lính đứng bất động nơi các nút giao, râu khẽ động mỗi khi có cá thể lạ đi ngang. Kiến y tá cúi mình bên lứa non mới, và xa hơn nữa, khoang của những kiến đực vẫn đang chờ đợi.
Những dòng chảy ấy cắt ngang qua nhau ngay dưới chân Aru, không dòng nào nhường đường cho dòng khác, chỉ lách qua theo đúng khoảng trống vừa đủ. Nó ở lại đó cho đến khi bóng tối phủ dần lên các lối hầm, rồi mới quay vào, râu khẽ lướt qua vách hầm quen thuộc trên đường trở về khoang.
Ít lâu sau, một lớp pheromone mới bắt đầu lan khắp tổ, đậm đặc và gắt hơn hẳn bất cứ điều gì từng xuất hiện trước cơn mưa. Những kiến đực trong khoang không còn giữ được vẻ điềm tĩnh quen thuộc như những ngày trước đó. Toàn thân chúng rung lên từng đợt, dồn dập, không còn là những cử động rời rạc như trước. Một con đứng bật dậy, ngã nhào vào con bên cạnh, cả hai cùng run lên như thể một dòng điện vừa chạy dọc lớp vỏ ngoài. Không con nào còn nằm yên được quá vài nhịp thở.
Aru cảm nhận cơ ngực dưới lớp vỏ co lại rồi thả lỏng theo từng đợt, dữ dội hơn hẳn những lần thử trước đó. Không khí trong khoang đặc lại bởi một mùi mới, nồng hơn, len vào từng đường hầm dẫn tới cửa tổ. Nó đứng dậy, đi vài bước quanh khoang, rồi đứng lại, ngực siết chặt một lần nữa, mạnh đến mức cả thân trước hơi nhấc lên khỏi mặt đất.
Đêm ấy, một con kiến đực gần cửa khoang đứng dậy trước tiên, hướng thẳng về phía đường hầm dẫn lên trên. Một con khác đứng dậy theo ngay sau, rồi một con nữa, chân bước cùng một nhịp, không ai ra hiệu, không ai dẫn đầu. Lớp vỏ trên lưng chúng ánh lên mờ nhạt dưới thứ ánh sáng ít ỏi còn sót lại trong khoang, cánh khép sát, sẵn sàng. Aru đứng dậy cùng chúng.
Cả khoang kiến đực di chuyển thành một dòng, chậm rãi rồi nhanh dần, hướng về phía cửa tổ, nơi luồng không khí lạ đang len xuống mạnh hơn bao giờ hết, mang theo hơi ẩm của một đêm không mưa nhưng đầy gió. Phía trước, khoảng sáng mờ của cửa tổ dần lớn lên theo từng bước chân, và cánh của những cá thể đi đầu bắt đầu tách khỏi lưng, run lên trong bóng tối.