🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Đường Mòn

Ch.12: Đường mòn

~7 phút đọc · 1276 từ · · ⚠️ Báo cáo

Buổi sáng sau mùa bay, khu rừng trở lại vẻ yên tĩnh thường thấy. Trên những tán lá, vài giọt nước còn sót lại từ cơn mưa cuối cùng lấp lánh dưới ánh nắng vừa xuyên qua kẽ lá.

Dưới mặt đất, những con đường của loài kiến vẫn đông đúc như mọi ngày vẫn thế.

Nếu có một sinh vật lớn hơn nhiều lần đi ngang qua khoảnh rừng nhỏ này, hẳn nó sẽ không nhận ra điều gì khác thường. Nó sẽ không biết rằng, chỉ một ngày trước đó, hàng nghìn đôi cánh đã cùng rời khỏi lòng đất nơi đây, mang theo phần lớn trong số chúng đi mãi không trở lại.

Bên dưới, mọi thứ vẫn tiếp diễn đúng như trước khi mùa bay bắt đầu. Kiến thợ vẫn nối nhau ra ngoài, mang về những mảnh lá lớn hơn cơ thể chúng nhiều lần. Kiến chăm nấm vẫn cặm cụi bên những luống trắng xốp trong lòng đất. Kiến lính vẫn đứng bất động nơi các nút giao, sẵn sàng cho bất cứ tín hiệu nào. Ấu trùng vẫn lớn lên từng ngày trong buồng ấp ấm áp, và những quả trứng mới vẫn tiếp tục xuất hiện dưới sự chăm sóc của kiến chúa.

Không có khoảng trống nào trong nhịp sống ấy mang tên Aru, dù nó đã từng có ý nghĩa với tổ theo cách riêng của mình. Một xã hội như thế này chỉ có thể tiếp tục tồn tại theo cách đó, không dừng lại vì bất cứ một cá thể riêng lẻ nào, dù cá thể ấy đã từng đứng ở đâu, đã từng nhìn thấy điều gì.

Trong khu rừng, cơn mưa lớn đã để lại những dấu vết của riêng nó. Một gốc cây già đã đổ, và một vũng nước đục ngầu, sâu hoắm bỗng chốc chắn ngang ngay lối đi quen thuộc mà đàn kiến vẫn dùng để ra vào tổ suốt nhiều tuần qua. Con đường cũ đã bị cắt đứt hoàn toàn. Vài kiến trinh sát bắt đầu tản ra, dò tìm một hướng đi vòng quanh chướng ngại vật. Chúng di chuyển chậm, đôi râu liên tục quét sát mặt đất ẩm ướt để tìm kiếm bất kỳ tín hiệu nào có thể bám vào.

Và rồi, ở rìa phía tây của vũng nước, ngay trên một dải đất cao ráo men theo gốc cây mục, một kiến trinh sát khựng lại. Nó ngửi thấy một mùi hương. Đó là một vệt pheromone rất cũ, gần như đã bị nước mưa gột rửa sạch, chỉ còn sót lại những phân tử mùi mờ nhạt bám chặt vào lớp vỏ cây khô. Vệt mùi ấy không thuộc về bất kỳ tuyến đường vận chuyển hay đào hầm quen thuộc nào. Nó được để lại bởi một cá thể duy nhất, vào cái đêm mà dòng nước bắt đầu dâng lên dữ dội. Đêm đó, cá thể ấy đã đứng đơn độc trước hiểm họa, dùng đôi cánh vụng về để bay qua khoảng trống, và đôi chân của nó khi đáp xuống góc cây này đã vô tình khắc lại một dấu vết sinh học.

Con kiến trinh sát không biết mùi hương này là của ai. Nó cũng không biết cá thể để lại mùi này giờ đang ở đâu trên bầu trời rộng lớn ngoài kia. Nó chỉ biết một điều: lối đi này khô ráo, an toàn, và có thể dẫn cả đàn vòng qua vũng nước dữ.

Nó lập tức đè râu xuống, chồng lên vệt mùi cũ một lớp pheromone mới đậm đặc hơn. Một con khác bước theo sau, rồi con thứ ba, thứ tư. Đến cuối ngày, dòng kiến đi theo hướng mới đã đông dần lên, biến vệt khuất nẻo đêm ấy thành một tuyến đường huyết mạch, trong khi lối cũ bị ngập nước dần thưa vắng và chìm vào quên lãng.

Không một cá thể nào quyết định thay thế con đường cũ. Không một cá thể nào phản đối việc từ bỏ nó. Cả tổ chỉ đơn giản trôi theo hướng nào đang thực sự hiệu quả hơn, như nước luôn tự tìm đường xuống thấp mà không cần ai chỉ bảo. Không một cá thể nào ở đây từng nghe qua cái tên Aru, và cũng không cần phải nghe. Không ai kể lại điều gì. Không một pheromone nào lưu giữ một câu chuyện dưới hình dạng có thể truyền lại.

Khi môi trường quanh tổ đổi khác, chính tổ cũng đổi khác theo, dựa trên chính dấu vết mà nó đã âm thầm để lại trong một đêm mưa không ai còn nhớ tới. Dấu vết ấy giờ chỉ còn là một lớp pheromone dày lên mỗi ngày dưới hàng nghìn bước chân, không mang theo tên của ai, không mang theo hình dạng của một câu chuyện, chỉ còn lại đúng bằng những gì nó thực sự đáng giá: một lối đi khô ráo, dẫn cả đàn vòng qua vũng nước dữ.

Ở một nơi rất xa khu rừng này, sau chuyến bay của mùa giao phối, một kiến chúa trẻ đang đào những đường hầm đầu tiên cho một tổ mới. Bên cạnh nó, một cụm nấm nhỏ được đặt xuống, mang theo mầm sống của một cánh đồng sẽ còn phát triển qua rất nhiều mùa sau này. Những quả trứng đầu tiên đã bắt đầu xuất hiện trong lòng đất còn mới. Một tổ kiến khác, hoàn toàn tách biệt, đang bắt đầu hình thành.

Có lẽ, trong số những cá thể sẽ ra đời tại nơi ấy, lại có một cá thể nhìn thế giới theo một cách khác với phần còn lại, không phải để chống lại tập thể của mình, mà để giúp tập thể ấy tìm ra một lối đi mới khi cần thiết. Điều đó vẫn tiếp tục tồn tại trong tự nhiên, chờ đợi một hoàn cảnh khác để được cần đến.

Nếu có thể nhìn xuống khu rừng này từ một độ cao đủ lớn, những con đường của loài kiến sẽ hiện ra như một mạng lưới mạch máu chằng chịt bên dưới lớp lá. Chúng không hề thẳng. Không hề hoàn hảo. Có những đoạn đã biến mất theo thời gian. Có những đoạn mới vừa hình thành, còn mảnh và mờ. Nhưng dù thay đổi liên tục, mạng lưới ấy chưa từng một lần ngừng nối liền sự sống bên dưới nó.

Mỗi thế hệ kiến bước trên những dấu vết mà thế hệ trước để lại, rồi tự mở ra những lối đi mới khi hoàn cảnh đòi hỏi, không do dự, không luyến tiếc những gì đã qua. Đó là cách khu rừng này vẫn tiếp tục tồn tại, mùa này qua mùa khác.

Mặt trời lên cao dần trên tán rừng. Dòng kiến thợ vẫn lặng lẽ tiến về phía trước, không nhanh hơn hôm qua, cũng không chậm hơn. Chỉ có một điều khác biệt, nhỏ đến mức gần như không ai để ý: giữa khu rừng, có thêm một nhánh đường mòn mới.

Không rộng hơn những nhánh khác. Không nổi bật hơn bất cứ lối đi nào từng có trước đó. Nhưng nó vẫn ở đó, vì đã từng có một cá thể, vào đúng thời điểm cần thiết, dám bước sang một hướng khác với phần còn lại. Rồi sau đó, tập thể tiếp tục bước đi.

Đường mòn không được tạo nên bởi kẻ đi đầu, mà bởi những bước chân đủ đúng để những bước chân khác có thể tiếp tục.

💬 Bình luận (0)

📚 Truyện tương tự