🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Dư Âm Của Những Vì Sao Sa

Ch.7: THE MASSACRE

~5 phút đọc · 917 từ · · ⚠️ Báo cáo

Khói xám đặc quánh cuộn lên từ những lò sấy nông sản sập nát, lùa dọc hẻm núi Ardenfall khét lẹt mùi dầu máy.
Trên mỏm đá nhô ra mé vực, Lucien quỳ một gối, tầm mắt ghim chặt xuống lòng thung lũng. Khớp giáp bạc trên cẳng tay rè rè tiếng hút lọc, phả ra từng luồng hơi lạnh buốt.
Cách mép vực không xa, ba cọc kim loại cắm thẳng vào nền đá, kéo thành một bức tường năng lượng trong suốt ngăn cách triền đồi với phần còn lại của hẻm núi. Bên trong lằn ranh ấy, ba mươi Kỵ sĩ đứng bất động, áo choàng trắng tinh tươm không vướng một hạt bụi xỉ than.
Phía dưới vực, cách họ chừng ba mươi mét thả đứng, cuộc đồ sát đang quét qua từng gian nhà.
Toán lính tạp nham với quân phục cạo sạch phù hiệu lùa đám thợ mỏ ra bãi đất trống chân trạm điện. Chúng dùng toàn vũ khí thô sơ: súng đạn chì rẻ tiền và rìu dập thủy lực. Tiếng kim loại nện vỡ xương sọ phát ra từng hồi lạo xạo ghê người. Một người đàn bà quỳ mọp ôm đứa nhỏ bị mũi bốt sắt thúc thẳng vào mặt, đổ vật xuống vũng bùn xám ngoét.
Chẳng có chiến trận nào ở đây cả. Đây thuần túy là một đợt dọn rác sau khi tàn quân rút chạy.
Lucien bật dậy.
"Ngồi xuống." Giọng Valerius vọng lại từ phía sau, đanh và khô. Mắt ông vẫn dán chặt vào màn hình phát sáng ở cườm tay giáp.
"Dân khai mỏ," Lucien gằn giọng, mắt ghim vào người đàn bà đang quờ quạng trong bùn tìm con. "Họ tay không tấc sắt!"
"Họ nằm ngoài tọa độ bảo hộ."
"Cách đúng ba mươi mét!" Lucien quay phắt lại. "Con nhảy xuống mất bốn giây. Bốn giây để chặt đứt khẩu súng máy đó."
Valerius ngẩng đầu. Mắt ông sau kính giáp phẳng lặng như mặt nước giếng thối. "Chặt xong rồi làm gì?"
"Cứu họ!"
"Toán lính đó thuộc tập đoàn mỏ cũ. Giết mười tên này để cứu hai mươi thợ mỏ, ngày mai tàu chiến của tập đoàn sẽ phong tỏa toàn bộ tuyến tiếp tế của ba trạm tị nạn lân cận. Hai nghìn người ở đó sẽ chết đói."
Valerius bước tới, đầu ngón tay bọc thép thúc mạnh vào ngực áo Lucien:
"Ai cho con quyền lấy mạng hai mươi người này đè lên hai nghìn người khác?"
"Thầy đang đếm mạng người như đếm sổ sách!"
"Chiến tranh là một cuốn sổ nợ, Lucien."
Loạt đạn chì rà sát mặt đất cày tung lớp bùn nhão.
Tiếng thét dưới bãi quặng đứt phụt. Thân thể người đàn bà giật nảy lên, co giật vài cơn ngắn ngủi rồi nằm thẳng đuỗn. Đứa bé lồm cồm bò ra từ gầm hòm quặng, miệng há hốc, gương mặt xám ngoét như tro tàn. Đôi mắt nó đờ đẫn ngước lên mỏm đá nhô ra giữa không trung - nơi ba mươi bóng giáp bạc của Asterion đứng sừng sững trên nền trời mù mịt.
Tên chỉ huy toán lính tiến đến, dí họng súng ngắn vào gáy đứa trẻ.
Gã ngước lên nhìn mỏm đá. Gã thấy rõ bức tường năng lượng và những chiếc áo choàng trắng đang nhìn xuống. Gã biết ranh giới của sự trừng phạt nằm ở đâu.
Một tiếng nổ đanh gọn vang lên.
Thân hình nhỏ thó đổ sập xuống lưng mẹ.
Tầm nhìn của Lucien nhòe đi. Luồng Aether từ lõi ngực bùng phát, giật ngược dọc tủy sống khiến hai bên màng tang cậu nhức buốt từng cơn. Mạch máu nơi thái dương căng phồng. Dải sáng xanh cuộn xoáy dữ dội quanh các khớp ngón, nung đốt lớp găng da đến mức bốc lên làn khói ngột ngạt.
Cậu lao vụt về mép vực.
Một bàn tay bọc thép bất thần túm chặt cổ giáp sau gáy cậu.
Rầm!
Valerius quật thẳng Lucien xuống mặt thạch bàn, lực tì nặng đến mức tưởng như bẻ nát bả vai cậu. Vụn đá văng rát buốt gò má.
"Muốn chết thì lột giáp ra rồi hẵng nhảy," Valerius đè nghiến cậu xuống nền đá tảng, thanh âm lạnh ngắt như mảnh vỡ kim loại. "Đã khoác biểu tượng này trên ngực, cấm mượn danh Trật Tự để thỏa mãn cơn cuồng nộ cá nhân."
Lucien nằm ngửa trên nền đá sắc nhọn, hai bả vai ê ẩm. Cậu buông xuôi, toàn thân bất động.
Xung quanh họ, hàng ngũ Kỵ sĩ vẫn ngay ngắn thẳng tắp. Gươm giáo yên vị bên hông. Một kỵ sĩ già nhắm nghiền mắt, môi lầm rầm vài câu kinh sám hối cổ xưa. Người bên cạnh điềm nhiên gõ bút cảm ứng, lưu từng dòng số liệu thương vong bên ngoài ranh giới vào báo cáo.
Bầu trời Ardenfall nặng trĩu một màu chì ảm đạm. Mùi máu tươi và khói dầu từ bãi quặng phía dưới theo gió tạt lên triền đá, đọng lại vị tanh nồng nơi cuống họng.
Lucien chống tay gượng dậy. Bụi xám bám đầy trên khớp giáp gối. Cậu dán chặt mắt vào nền đá dưới chân, phớt lờ cả bóng lưng Valerius lẫn bãi thây người phía đáy thung lũng.
Luồng sáng Aether quanh cổ tay đã lụi tàn, trơ lại lớp găng cháy sém bám dính vào da thịt đang rát bỏng.

💬 Bình luận (0)