🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Dư Âm Của Những Vì Sao Sa

Ch.5: YOUNG LUCIEN

~4 phút đọc · 715 từ · · ⚠️ Báo cáo

Mười năm trước.
Bên trong đài quan sát chỉ có mùi sáp thơm lẫn trong tiếng rít đều đặn, khô khốc của hệ thống điều áp tuần hoàn. Sàn đá hoa cương được lau chùi sạch bóng, phản chiếu ánh đèn trần trắng lạnh. Một không gian rộng lớn, tĩnh mịch và vô trùng như một ngôi đền đóng kín.
Lucien khi ấy tròn tám tuổi. Cậu bé phải nhón gót, hai tay bám chặt mép bậu đá, trán tì sát vào vòm kính cường lực dày ba tấc. Hơi thở dồn dập phả lên mặt kính từng mảng sương mờ buốt ngắt, rồi lại tan đi sau mỗi nhịp thở dốc.
Ngoài khoảng không tối đen, ánh lửa đỏ rực chớp giật liên hồi.
Một chiếc tàu chở khách rách nát đang lao điên cuồng về phía trạm. Lớp vỏ kim loại bị đạn xé toạc, để lộ khung sườn nham nhở, kéo theo những vệt khí đen vừa phụt ra đã đông cứng thành bụi tinh thể lơ lửng. Bám sát phía sau là ba mũi chiến hạm của bọn săn nô lệ, liên tục nã những chùm đạn plasma đỏ quạch.
"Cha!" Lucien giật vạt áo choàng của người đàn ông cạnh mình. "Tàu cháy rồi! Họ đang bị bắn kìa cha!"
Theron Virell đứng bất động, hai tay chắp sau lưng. Bộ giáp trắng viền vàng của ông thẳng thớm, ánh mắt đặt trọn lên màn hình định vị đang nhấp nháy đỏ.
"Báo cáo màng chắn."
"Duy trì một trăm phần trăm, thưa Đội trưởng," viên kỵ sĩ trực ban đáp, ngón tay giữ trên bảng điều khiển. "Dân tị nạn từ Krynn. Họ xin mở cổng an ninh khẩn cấp... Cách chưa đầy một cây số."
Con tàu lao bạt mạng về phía trạm. Lucien thấy rõ lớp kính buồng lái của nó nứt toác. Một góc khoang hành khách bục ra, hất tung những khối hàng và vài chấm người nhỏ xíu vào khoảng không.
Lucien chồm người lên, hai lòng bàn tay nhỏ đập thình thình vào vách kính:
"Mở cửa đi! Cứu họ với!"
Theron vẫn nhìn thẳng.
"Từ chối. Giữ nguyên ranh giới."
"Cha!"
Một luồng sáng lớn xé toạc động cơ con tàu tị nạn.
Không có tiếng nổ.
Giữa chân không câm lặng, thân tàu vỡ vụn. Đốm sáng bùng lên rồi tắt ngấm. Mảnh vỡ kim loại cùng những vệt đen cháy xém dội thẳng vào lớp khiên năng lượng của trạm, chỉ tạo ra một gợn sóng lam nhạt rồi tan biến. Bên trong đài quan sát không một chút rung chấn.
Lucien ngã thụt lùi xuống sàn đá, dịch vị chua chát xộc lên cổ họng.
Cậu ngước nhìn lên.
Sáu Kỵ sĩ Cấp cao đứng quanh phòng. Gươm tra trong bao, luồng Aether âm ỉ quanh giáp trụ thừa sức xóa sổ ba chiến hạm ngoài kia. Nhưng không một ai nhúc nhích.
"Sao không cứu..." Giọng Lucien run rẩy. "Bọn chúng g--iết người ngay trước mắt mình mà..."
Theron hạ gối xuống nền đá. Bàn tay bọc thép của ông đặt lên vai con trai, ghì chặt:
"Mở cổng cứu họ, Asterion sẽ chính thức tuyên chiến với toàn bộ các phe ngoài kia. Ranh giới này dựng lên bằng máu, không phải để phá bỏ vì lòng thương hại của con."
"Nhưng họ chết rồi!" Lucien gạt phắt tay cha ra. "Thanh kiếm của cha để làm gì chứ?!"
Một bàn tay khác kéo giật Lucien lại.
Elena ôm trọn lấy cậu, vùi mặt con trai vào lớp áo nồng mùi giấy cũ và mực in. Bàn tay gầy guộc bóp chặt gáy Lucien, ép đầu cậu úp sát vào ngực mình để che khuất vòm kính.
"Đừng nhìn nữa, Lucien," bà thì thào bên tai cậu, giọng run lên vì kìm nén. "Đừng nhìn nữa con."
Lucien thôi giãy giụa. Cậu nằm bất động trong lồng ngực mẹ, hai bàn tay bấu chặt lấy lớp vải áo thô.
Mũi cậu chỉ còn ngửi thấy mùi giấy mực quen thuộc của văn khố. Nhưng qua kẽ tóc mẹ, vệt chớp sáng ngoài vòm kính đã lịm tắt tự lúc nào. Khoảng không bên ngoài lại đen đặc, phẳng lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

💬 Bình luận (1)