🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.2: Mật Lệnh Số 0

~15 phút đọc · 2931 từ · ⚠️ Báo cáo

Mùi hoa bỉ ngạn.

Nó không phải là thứ hương thơm thanh khiết của hoa cỏ thông thường, mà là một mùi vị tà mị, nồng nặc vị sắt của máu tươi hòa lẫn với mùi đất ẩm sâu dưới huyệt mộ. Tần Lâm cảm thấy cổ họng mình khô khốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Chữ "Số 0" trên màn hình chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ vẫn nhấp nháy liên hồi như một con mắt quỷ đang chằm chằm nhìn gã giữa đêm mưa.

Tần Lâm nín thở, ngón tay gã run rẩy bấm vào nút nghe màu xanh. Gã áp điện thoại lên tai, nhưng đầu dây bên kia không hề có tiếng người. Chỉ có tiếng rè rè của băng từ cũ kỹ, và rồi, một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên, giống như người đó đang đọc lại một biên bản ghi âm từ quá khứ:

"Mật lệnh Số 0: Kích hoạt phương án giám sát hậu duệ Thương - Hạ. Thời gian: Đêm ngày 14 tháng 10 năm 199X..."

Cùng với tiếng nói từ điện thoại, không gian xung quanh Lâm bỗng chốc méo mó. Ánh đèn bàn ọp ẹp phụt tắt. Tập hồ sơ trên bàn tự động lật mở phành phạch, những dòng chữ bằng mực bạc sinh học bỗng bừng sáng, hút tâm trí của Lâm chìm sâu vào dòng thời gian của ba mươi năm trước tại thành phố Thanh Vĩnh, quốc gia Thanh Dạ.

Hạt mưa quật mỗi lúc một dữ dội hơn vào những ô cửa kính rỗ bụi của phòng thể chất cũ trường Trung học số 1 Thanh Vĩnh. Không gian bên trong dường như đã bị tách biệt hoàn toàn khỏi thực tại. Kim đồng hồ trên chiếc đồng hồ đeo tay của Hạ Thanh bỗng dưng chạy ngược, các con số nhòe đi dưới một lớp sương mù màu xám tro dày đặc.

"Kết giới âm dương đã khép." Hạ Thanh đẩy gọng kính, thanh âm bình thản đến lạnh lùng vang lên giữa tiếng gió hú. "Giác quan thứ sáu của tôi đang báo động đỏ. Tà khí ở đây đậm đặc hơn bình thường gấp mười lần. Chúng ta không chỉ đối đầu với một vong hồn đơn lẻ, Thương Tiêu."

Thương Tiêu ghìm chặt thanh đoản đao rỉ sét trong tay. Những đường bùa chú màu đỏ huyết dụ khắc dọc thân đao bắt đầu rực sáng, phát ra những tiếng vo ve trầm thấp như thể một con dã thú bị giam cầm đang khát máu. Cậu liếm môi, đôi mắt ngạo nghễ quét qua những góc tối tăm của trần nhà, nơi những sợi dây thừng dùng để treo cổ đang tự động đung đưa dù không có gió.

"Hóa ra đây là lý do lũ cảnh sát mù ngoài kia không tìm thấy gì." Thương Tiêu cười nhạt, thọc một tay vào túi quần, tư thế phòng thủ vô cùng linh hoạt. "Bọn chúng bị che mắt bởi ảo giác tâm linh. Nhưng con quỷ này chọn sai đối tượng rồi. Nó dám dùng mạng của Vương Giai để làm lễ hiến tế, lại còn muốn kéo cả hai đứa mình vào đây sao?"

Ngay khi lời nói của Thương Tiêu vừa dứt, một tiếng rên rỉ khàn đặc vang lên từ phía trên xà nhà gỗ mục. Cái xác của Vương Giai – vẫn mặc bộ váy cưới đỏ thêu hoa bỉ ngạn bằng chỉ vàng – từ từ xoay mặt về phía hai người. Hai hốc mắt trống rỗng không có nhãn cầu, thay vào đó là hai viên ngọc bích tỏa ra thứ ánh sáng xanh rợn người, đang chảy ra hai hàng lệ máu đặc quánh.

"Hạ... Thanh... Thương... Tiêu... Các người... phải chết..."

Luồng oán khí từ cái xác phóng ra biến thành những cánh hoa bỉ ngạn bằng sương đen, lao thẳng về phía hai cậu thiếu niên với tốc độ xé gió.

Hạ Thanh không hề hoảng loạn. Bước chân cậu lùi lại nửa bước theo bộ pháp của Hạ gia, tay phải rút ra ba lá bùa trục tà màu vàng kim. Cậu cắn đầu ngón tay cái, quệt một giọt máu tươi lên lá bùa rồi quát lớn: "Hạ gia lệnh, Chú thuật - Huyền Vũ Kiên!"

Ba lá bùa bùng cháy, hóa thành một bức màn ánh sáng màu vàng xám chặn đứng làn sương đen tà dị. Tiếng rít xèo xèo vang lên khi chính khí và tà khí va chạm, mùi khét lẹt nồng nặc mùi lưu huỳnh bốc lên.

"Thương Tiêu, gầm giường nhà cậu chỉ là cái bẫy dẫn dụ! Kẻ đứng sau đang dùng oán linh này để tiêu hao tinh huyết của chúng ta. Chặt đứt sợi dây thừng đỏ trên cổ nó, đó là mắt trận!" Hạ Thanh hét lên, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán do áp lực từ kết giới quá lớn.

"Hiểu rồi!"

Thương Tiêu nhún người, cơ bắp toàn thân căng nảy như một cánh cung được kéo đại lực. Cậu giẫm mạnh lên một chiếc ghế gỗ mục, mượn lực nhảy vọt lên không trung cao hơn ba mét. Thanh đoản đao cổ binh của Thương gia vạch ra một đường bán nguyệt rực lửa, chém thẳng vào sợi dây thừng màu đỏ treo cổ cái xác.

Trong khi hai người anh trai đang sinh tử chiến tại trường học, thì tại đại bản doanh chung của hai gia tộc Thương - Hạ, bầu không khí cũng ngột ngạt không kém.

Hạ Nhi, cô bé 15 tuổi có mái tóc cột cao năng động, đang đứng trong mật phòng ngầm sâu dưới lòng đất. Xung quanh cô là hàng trăm loại vũ khí cổ xưa xen lẫn hiện đại, từ những thanh kiếm gãy bám đầy sát khí chiến trường cho đến những khẩu súng bắn đạn bùa chú được cải tiến tinh vi.

Hạ Nhi là bảo bối của cả hai nhà, là người duy nhất được chọn để kế thừa y bát của cả thuật phong thủy lẫn nghệ thuật chế tạo cổ binh. Đêm nay, bố mẹ cô – ông Hạ Vĩnh Phong và bà Lâm Nhã Từ, cùng với bố mẹ của Thương Tiêu là ông Thương Thiết Hùng và bà Đường Dao Anh – đều đã rời dinh thự từ sớm với lý do có cuộc họp đại hội phong thủy vùng. Nhưng Hạ Nhi thừa biết, họ đang giấu cô một bí mật động trời.

Cạch.

Chiếc la bàn cổ bằng đồng đặt trên bàn trà bỗng nhiên quay cuồng điên cuồng, kim chỉ nam lệch hẳn về hướng Bắc – hướng của trường Trung học số 1 Thanh Vĩnh. Sát khí bùng lên mạnh mẽ khiến những lá bùa dán quanh mật phòng tự bốc cháy thành tro đen.

"Anh hai... anh Thương Tiêu..." Hạ Nhi siết chặt nắm tay. Giác quan và kiến thức tâm linh được đào tạo từ nhỏ bảo cô rằng hai người anh của mình đang gặp đại nạn.

Cô bé không chần chừ một giây. Hạ Nhi tiến đến tủ vũ khí, dắt vào thắt lưng hai băng đạn bạc đặc biệt – loại đạn bên trong có chứa tro cốt của những vị cao tăng hộ pháp đã qua đời, có khả năng xuyên phá mọi loại kết giới âm tính. Cô cầm lấy khẩu súng lục Glock đã được cải tiến, nòng súng khắc chìm những đường vân chú thuật của Hạ gia.

"Mọi người nghĩ con còn nhỏ nên muốn giấu con sao? Con mới là người kế nghiệp của hai nhà!" Hạ Nhi lầm bầm, ánh mắt 15 tuổi lộ ra vẻ kiên định và sát phạt vượt xa độ tuổi. Cô khoác chiếc áo khoác đen, che giấu vũ khí rồi âm thầm lẻn ra cửa sau, lao mình vào màn mưa xối xả hướng về phía trường học.

Cô hoàn toàn không biết rằng, hành động này của mình đang phá vỡ toàn bộ kế hoạch ẩn mình của hai gia tộc. Cả ba anh em đều bị người lớn giấu kín nhẹm về sự tồn tại của một lực lượng mang tên Đội Đặc Nhiệm Số 0, nhằm bảo vệ họ khỏi thế giới ngầm đầy rẫy nguy hiểm.

Trên đỉnh tòa nhà cao tầng đối diện trường học, Đội Đặc Nhiệm Số 0 đã dàn trận hoàn chỉnh. Họ như những bóng ma hòa vào màn đêm, chứng kiến toàn bộ diễn biến của trận chiến qua những thiết bị dị thường.

Yên Diệp ngồi trước ba màn hình laptop quân sự dán đầy bùa hộ mệnh. Ngón tay cô gõ phím nhanh đến mức tạo ra dư ảnh: "Đội trưởng, kết giới dị độ của trường số 1 đã đạt đến cấp độ ổn định cực cao. Năng lượng phản hồi cho thấy đây là 'Huyết Nguyệt Đại Trận' thu nhỏ. Nhưng có biến số mới! Mục tiêu Hạ Nhi, con gái út nhà Hạ gia, vừa rời khỏi khu vực an toàn và đang di chuyển về phía trường học với tốc độ cao. Trên người cô bé có mang theo vũ khí tâm linh có tính sát thương diện rộng."

Đội trưởng Cố Mặc đứng ở rìa sân thượng, chiếc áo măng tô đen tung bay trong gió bão. Khuôn mặt gã giấu sau lớp cổ áo cao, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh như chim ưng. Gã không bất ngờ, chỉ trầm giọng ra lệnh: "Two gia tộc Thương - Hạ nuôi dạy con cái tốt thật, đứa nào cũng là nghé con không sợ cọp. Nhưng bọn chúng không biết rằng mình đang đối đầu với thứ gì đâu."

Phó đội trưởng Lâm Thất bước lên một bước, những chiếc vòng bạc trên cổ tay cô phát ra tiếng kêu leng keng thanh thúy – đó là ám khí 'Hồn Lạc Châm' chuyên găm vào linh hồn của tà vật. Cô nói: "Đội trưởng, nếu Hạ Nhi xông vào kết giới, trận pháp của Huyết Nguyệt Giáo sẽ bị kích động mạnh hơn. Hai đứa nhóc bên trong sẽ bị oán khí nuốt chửng trước khi chúng ta kịp thu thập đủ dữ liệu về hung thủ. Chúng ta có nên lộ diện không?"

"Không," Cố Mặc mỉm cười một cách bí hiểm, "Cả hai gia tộc Thương - Hạ đã giấu nhẹm chuyện của chúng ta với ba đứa trẻ đó rồi. Chúng nó vẫn nghĩ bản thân đang tự mình đi cứu thế giới. Cứ để chúng nó làm mồi nhử một chút nữa để câu con cá lớn đứng sau vụ án này. Nhưng phải đảm bảo chúng nó không chết."

"Tiểu Thất, Thanh Lục, chuẩn bị hành động." Cố Mặc ra lệnh tiếp qua bộ đàm. "Thanh Lục, dùng đạn bùa Phá Giới bắn vào góc Tây Bắc của phòng thể chất, mở ra một khe hở nhỏ cho tôi. Tiểu Thất, lao vào chặn Hạ Nhi lại trước khi con bé chạm vào rìa kết giới."

"Rõ!"

Từ khoảng cách 500 mét, Thanh Lục – tay bắn tỉa của đội – nằm rạp trên sàn bê tông sũng nước. Khẩu súng bắn tỉa hạng nặng của gã đã được sửa đổi, kính ngắm ban đêm hiển thị một luồng năng lượng màu tím đen đang bao bọc phòng thể chất. Gã nín thở, ngón tay bóp cò.

Đoàng!

Phát bắn không phát ra tiếng nổ thông thường mà là một tiếng sấm rền vang. Viên đạn mang theo ánh sáng rực rỡ xé toạc màn mưa, bắn trúng vào một nút thắt năng lượng trên mái nhà phòng thể chất. Kết giới rung chuyển, một vết nứt nhỏ màu vàng xuất hiện.

Cùng lúc đó, Tiểu Thất – gã thanh niên có thể chất chiến binh đặc biệt – lao xuống từ tòa nhà cao tầng bằng một sợi dây cáp, tiếp đất một cách êm ái ngay trước lối vào trường học, chặn đứng đường đi của Hạ Nhi khi cô bé vừa chạy đến cổng trường.

Hạ Nhi giật mình lùi lại, tay theo phản xạ rút ngay khẩu súng lục Glock từ trong túi áo ra, họng súng đen ngòm chỉ thẳng vào mặt Tiểu Thất: "Ai? Tránh ra, nếu không tôi bắn!"

Tiểu Thất giơ hai tay lên, cười hì hì nhưng ánh mắt vô cùng nghiêm túc: "Nhóc con, đây không phải là nơi chơi trò thám tử. Bên trong đó là địa ngục thực sự đấy. Nghe lời anh, về nhà ngủ đi."

"Anh biết cái gì chứ? Các anh trai của tôi đang ở bên trong!" Hạ Nhi hét lên, ngón tay đã đặt lên cò súng. Cô không biết người đàn ông trước mặt là ai, nhưng luồng áp lực vô hình từ anh ta bảo cô rằng đây là một kẻ vô cùng nguy hiểm.

Bên trong phòng thể chất, cú bắn phá giới của Thanh Lục vô tình làm giảm bớt áp lực âm khí, tạo cơ hội cho Thương Tiêu.

"Chết đi con khốn!"

Thương Tiêu gầm lên, thanh đoản đao cổ binh chém đứt phăng sợi dây thừng màu đỏ. Một tiếng thét chói tai, đau đớn vang lên từ cái xác của Vương Giai. Hai viên ngọc bích trong hốc mắt cô nổ tung thành những mảnh vụn màu xanh huyết dụ. Cái xác rơi bịch xuống sàn nhà, biến thành một làn khói đen rồi tan biến.

Nhưng trận chiến chưa kết thúc. Từ dưới sàn gỗ, hàng trăm cánh tay khô héo, đen sạm của những bộ xương người từ đâu trồi lên, bám chặt lấy chân của Thương Tiêu và Hạ Thanh, cố gắng kéo hai người xuống lòng đất.

Hạ Thanh quỳ một gối xuống sàn, hai tay bấm quyết liên tục, máu từ ngón tay gã vẽ thành một trận pháp phòng thủ trên mặt đất:

"Thương Tiêu, giữ chặt tôi! Kẻ đứng sau đang tức giận, hắn muốn sập toàn bộ kết giới để chôn sống chúng ta!"

"Mẹ kiếp, tay chân ở đâu ra mà lắm thế!"

Thương Tiêu vừa chém điên cuồng vào những cánh tay xương xẩu vừa lùi về phía Hạ Thanh. Hai chàng trai 17 tuổi tựa lưng vào nhau giữa vòng vây của hàng trăm ác linh. Đúng lúc này, cánh cửa gỗ của phòng thể chất bị một lực lượng khổng lồ đánh tan tành. Sương mù xám tro bị gạt sang hai bên, để lộ bóng dáng của một người đàn ông mặc áo măng tô đen, khuôn mặt khuất sau bóng tối.

Đội trưởng Đội Đặc Nhiệm Số 0 – Cố Mặc – chính thức bước vào chiến trường. Trên tay gã cầm một thanh kiếm ngắn không có lưỡi, làm bằng gỗ cây dâu tằm ngàn năm bị sét đánh, xung quanh thân kiếm quấn một dải băng vải màu vàng đầy chữ bùa cổ. Hạ Thanh và Thương Tiêu kinh ngạc nhìn người đàn ông lạ mặt vừa xuất hiện. Giác quan thứ sáu của Hạ Thanh thét lên rằng người này không phải là kẻ thù, nhưng sát khí trên người ông ta còn khủng khiếp hơn cả vạn con quỷ cộng lại.

"Hai nhóc con, chơi đùa thế là đủ rồi."

Cố Mặc lạnh lùng nói. Gã bước lên một bước, thanh kiếm gỗ dâu tằm cắm mạnh xuống sàn nhà.

OÀNG!

Một luồng sóng xung kích màu vàng kim bùng nổ từ tâm điểm thanh kiếm, quét sạch toàn bộ những cánh tay xương xẩu và oán khí trong phòng thể chất trong vòng một nốt nhạc. Kết giới dị độ nát vụn như thủy tinh dễ vỡ. Ánh sáng của đèn đường và tiếng mưa rơi của thế giới thực tại lập tiếp tràn ngập căn phòng.Hạ Thanh và Thương Tiêu ngã sụp xuống sàn, thở dốc vì kiệt sức. Họ ngước nhìn Cố Mặc với ánh mắt đầy cảnh giác và nghi vấn.

"Ông... ông là ai?"

Hạ Thanh khàn giọng hỏi, tay vẫn thủ thế một lá bùa cuối cùng. Cố Mặc không trả lời. Gã rút thanh kiếm gỗ lên, quay lưng về phía hai người, đưa tay lên chỉnh lại cổ áo măng tô:

"Tiểu Bạch, dọn dẹp hiện trường. Tiểu Thất, mang con bé nhà Hạ gia vào đây. Đến lúc chúng ta phải nói chuyện nghiêm túc với hậu duệ của hai nhà Thương - Hạ rồi."

Từ trong bóng tối, Tiểu Bạch bước ra với một chiếc vali màu bạc chứa các thiết bị xóa dấu vết năng lượng, còn Tiểu Thất thì đang đi cùng Hạ Nhi – cô bé lúc này đã bị tịch thu súng và đang nhìn hai anh trai mình với ánh mắt lo lắng xen lẫn kinh hoàng. Ba đứa trẻ nhà Thương - Hạ, lần đầu tiên trong đời, phải đối mặt với một thế lực tối mật mang tên Số 0 – thứ mà cả gia tộc tụi nó đã dùng cả mạng sống để che giấu suốt nhiều năm qua.

Trong căn phòng trọ rẻ tiền ở thời hiện tại, tiếng rè rè trên chiếc điện thoại của Lâm bỗng vụt tắt. Gã bừng tỉnh, mồ hôi vã ra như tắm, nhận ra mình vừa trải qua một trải nghiệm tâm linh đáng sợ qua trang giấy của tập hồ sơ.

Tập hồ sơ tuyệt mật trên bàn tự động lật sang một trang hoàn toàn mới, tiêu đề viết bằng thứ mực đỏ tươi như máu

💬 Bình luận