🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Độc Ma

Q4·Ch.7: Vườn Thú Của Thần

📖 Quyển 4: CÁC LỜI GIẢI CHO Ý NGHĨA

~16 phút đọc · 3089 từ · · ⚠️ Báo cáo

Thế giới cuối cùng trong nhóm này khác tất cả những thế giới trước, ngay từ khoảnh khắc Độc Ma giáng sinh vào nó. Vì ở đây, anh cảm nhận được ngay một sự hiện diện. Không phải một cỗ máy như Đấng Lo Liệu. Không phải một hệ thống vô hình như cỗ máy trải nghiệm. Mà một cái gì đó sống, một ý thức, một tình yêu bao trùm khắp không gian, ấm áp, dịu dàng, và toàn năng. Một đấng. Một vị thần thật sự, đang cai quản thế giới này không phải bằng những quy luật lạnh lùng, mà bằng một tình yêu thương cá nhân, trực tiếp, dành cho từng đứa con của mình.

Người Gác Ngưỡng đặt tên cho hình hài của anh ở thế giới này là An. Và cái tên ấy hợp với nơi đây, vì đây là thế giới của sự an lành tuyệt đối.

Anh mở mắt ra giữa một thiên đường. Không có cách nào khác để gọi nó. Một thế giới đẹp đến nao lòng, nơi mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng không phải cái hoàn hảo lạnh lẽo của Thế giới B, mà một sự hoàn hảo ấm áp, sống động, tràn đầy tình yêu. Cây cối tươi tốt, khí hậu dịu dàng, và những con người sống ở đây rạng rỡ một hạnh phúc mà Độc Ma chưa từng thấy ở bất cứ thế giới nào khác. Họ không mệt mỏi như cư dân Thế giới A. Không tê liệt như cư dân Thế giới B. Không chìm trong giấc mơ giả như những kẻ trong hộp. Họ hạnh phúc thật, khỏe mạnh thật, được yêu thương thật, bởi một đấng yêu thương họ thật.

Vì vị thần của thế giới này, mà cư dân gọi bằng cái tên trìu mến là Người Cha, không giống Đấng Lo Liệu của Thế giới B. Đấng Lo Liệu là một cỗ máy, lo liệu mọi thứ bằng những tính toán vô cảm. Còn Người Cha ở đây là một ý thức yêu thương thật sự, biết từng đứa con của mình, quan tâm tới từng niềm vui nỗi buồn của chúng, can thiệp vào đời chúng không phải bằng những quy luật máy móc, mà bằng một tình thương ấm áp và cá nhân. Khi một đứa con buồn, Người Cha an ủi. Khi một đứa con gặp khó, Người Cha giúp đỡ. Khi một đứa con sắp phạm sai lầm, Người Cha nhẹ nhàng dẫn dắt nó tránh khỏi. Không đứa con nào của Người Cha phải chịu đau khổ vô nghĩa, phải cô đơn, phải sợ hãi, phải lạc lối. Vì Người Cha luôn ở đó, yêu thương, che chở, lo liệu, với một tình yêu vô bờ bến và một quyền năng đủ để biến tình yêu ấy thành hiện thực.

Và Độc Ma, đi giữa thiên đường ấy, cảm thấy một điều mà anh chưa từng cảm thấy ở bất cứ thế giới nào trước. Anh cảm thấy bị lung lay tận gốc rễ. Vì đây không phải một thế giới bệnh mà anh có thể dễ dàng chẩn đoán. Đây là một thế giới đẹp đẽ, hạnh phúc, tràn đầy tình yêu, được cai quản bởi một đấng nhân từ yêu thương những đứa con của mình bằng chính cái tình yêu mà một người cha tốt nhất dành cho con. Làm sao anh có thể gọi đây là bệnh? Làm sao anh có thể tìm thấy cái chết trong một nơi tràn đầy tình yêu đến thế?

"Ngươi thấy gì, Người Gác Ngưỡng," anh hỏi khẽ, và trong giọng anh có một sự hoang mang thật.

"Thưa ngài," Người Gác Ngưỡng đáp, và giọng nó cũng đầy dè dặt, "tôi thấy một thế giới mà tôi không thể chê trách. Người Cha ở đây làm đúng những gì tôi luôn tin là đúng. Yêu thương những đứa con. Bảo vệ chúng khỏi đau khổ. Lo liệu cho chúng được hạnh phúc. Và không như Đấng Lo Liệu, Người Cha làm điều đó bằng tình yêu thật, không phải bằng tính toán vô cảm. Nếu Thế giới B là cái bóng lạnh lẽo của những gì tôi từng khao khát, thì thế giới này là hiện thân ấm áp và hoàn hảo của nó. Đây là cái mà tôi luôn muốn trở thành, thưa ngài. Một đấng yêu thương lo liệu cho những đứa con của mình được hạnh phúc trọn vẹn. Và nhìn nó, tôi không thấy nó sai. Tôi thấy nó đẹp. Điều đó làm tôi bối rối hơn tất cả."

Độc Ma gật đầu. Vì anh cũng cảm thấy chính điều ấy. Và anh biết, để hiểu thế giới này, anh phải làm cái anh luôn làm: tìm một con người, sống giữa họ, nhìn từ bên trong. Nên anh sống ở đây, làm An, một đứa con của Người Cha như mọi đứa con khác. Và anh để mình được yêu thương. Được che chở. Được lo liệu. Anh nếm cái cảm giác sống trong vòng tay của một đấng nhân từ luôn ở đó, luôn quan tâm, luôn sẵn sàng xoa dịu mọi nỗi đau, giải quyết mọi khó khăn, dẫn dắt anh qua mọi thử thách.

Và anh phải thừa nhận, nó dễ chịu. Nó dễ chịu đến mê hoặc. Sống ở đây, anh không phải lo gì, sợ gì, đau gì. Mỗi khi một khó khăn xuất hiện, Người Cha đã ở đó để giúp. Mỗi khi một nỗi buồn nhen lên, Người Cha đã ở đó để an ủi. Anh được yêu thương một cách trọn vẹn, vô điều kiện, không ngừng nghỉ. Đó là cái mà mọi đứa trẻ khao khát, cái mà có lẽ mọi con người, ở tận sâu, đều mong mỏi: một người cha hoàn hảo luôn ở bên, luôn che chở, khiến ta không bao giờ phải một mình đối mặt với sự khắc nghiệt của tồn tại.

Nhưng dần dần, sống trong thiên đường ấy, Độc Ma bắt đầu cảm thấy một cái gì đó. Một cái gì đó rất khẽ, rất khó gọi tên, nhưng ngày một rõ. Anh bắt đầu cảm thấy mình nhỏ lại. Không phải về thể xác. Mà về một cái gì đó sâu hơn. Anh cảm thấy, dưới sự chăm sóc hoàn hảo của Người Cha, anh đang dần thôi là một người trưởng thành, và trở lại thành một đứa trẻ. Một đứa trẻ mãi mãi. Vì một đứa trẻ là kẻ được cha mẹ lo liệu mọi thứ, che chở khỏi mọi khó khăn, dẫn dắt qua mọi lựa chọn. Và đó chính xác là cái mà Người Cha đang làm với tất cả những đứa con của mình. Ngài yêu thương họ. Nhưng ngài yêu thương họ theo cái cách giữ họ mãi mãi làm những đứa trẻ, không bao giờ phải lớn lên, không bao giờ phải tự đứng, không bao giờ phải gánh lấy cái gánh nặng và cái vinh quang của việc tự quyết định đời mình.

Và Độc Ma nhận ra, đây chính là căn bệnh. Tinh vi hơn mọi thứ anh đã gặp, vì nó ẩn dưới cái đẹp đẽ nhất, cái tình yêu thật nhất. Người Cha yêu những đứa con của mình. Tình yêu ấy là thật, không giả dối như cỗ máy trải nghiệm. Nhưng chính cái tình yêu ấy, vì nó quá hoàn hảo, quá bao bọc, quá không chịu để cho những đứa con phải đau, phải vấp, phải tự mình đối mặt với đời, đã giữ chúng mãi mãi trong tình trạng trẻ con. Nó đã lấy đi của chúng cái quyền được trưởng thành. Cái quyền được vấp ngã và tự đứng dậy. Cái quyền được phạm sai lầm và học từ nó. Cái quyền được tự viết nên cuộc đời mình, với tất cả rủi ro và đau khổ và vinh quang của việc ấy. Người Cha yêu những đứa con quá nhiều để cho phép chúng chịu bất cứ nỗi đau nào. Và trong tình yêu quá lớn ấy, ngài đã vô tình giam cầm chúng trong một tuổi thơ vĩnh cửu, một sự phụ thuộc vĩnh viễn, một thiên đường êm ấm mà cũng là một nhà tù không lối ra.

Anh tìm gặp một cư dân của thế giới này, một người đàn ông tên là Ninh, người mà anh cảm thấy có một cái gì đó khác với những đứa con hạnh phúc khác. Và quả thật, Ninh mang trong lòng một điều mà anh giấu kín.

"Anh có bao giờ cảm thấy," Ninh thổ lộ với An một tối, khi đã tin tưởng anh, "rằng chúng ta không thật sự sống không? Rằng chúng ta chỉ đang được sống, được Người Cha sống hộ? Em yêu Người Cha. Ngài tốt với em, với tất cả chúng ta, tốt hơn bất cứ điều gì em có thể tưởng tượng. Nhưng đôi khi, trong đêm, em cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ. Em cảm thấy như em chưa bao giờ thật sự làm được điều gì bằng chính sức mình. Chưa bao giờ thật sự vượt qua điều gì bằng chính ý chí mình. Vì mỗi khi có khó khăn, Người Cha đã giải quyết nó trước khi em kịp thử. Mỗi khi em sắp vấp, Người Cha đã đỡ em trước khi em kịp ngã. Em chưa bao giờ ngã. Và vì chưa bao giờ ngã, em cũng chưa bao giờ tự đứng dậy. Em đã sống cả đời trong vòng tay Người Cha, an toàn, hạnh phúc, được yêu thương. Nhưng em chưa bao giờ thật sự là một người trưởng thành. Em vẫn là đứa trẻ, mãi mãi. Và đôi khi em tự hỏi, một cuộc đời chưa bao giờ được tự mình đứng, có phải là một cuộc đời thật không?"

Và trong lời của Ninh, Độc Ma nghe thấy cái bi kịch cốt lõi của thế giới này, cái bi kịch đau đớn nhất trong tất cả, vì nó là bi kịch của tình yêu. Người Cha không làm gì sai. Ngài yêu thương thật lòng. Ngài cho đi tất cả. Ngài chỉ muốn những đứa con của mình được hạnh phúc, được an toàn, được không phải chịu khổ. Đó là tình yêu thuần khiết nhất, đẹp đẽ nhất. Và chính cái tình yêu thuần khiết ấy lại là cái đã giam cầm những đứa con, đã tước đi của chúng cái quyền quý giá nhất, quyền được trưởng thành, được tự do, được tự mình sống cuộc đời của mình.

"Ninh," anh nói khẽ, "cái em cảm thấy không phải là sự vô ơn. Nó là tiếng gọi của một tâm hồn muốn được lớn lên. Người Cha yêu các em. Nhưng có một thứ mà ngay cả tình yêu lớn nhất cũng có thể làm sai, đó là yêu tới mức không chịu để cho người mình yêu được tự do, được vấp ngã, được trưởng thành. Tình yêu thật, tình yêu cao nhất, không phải là che chở người ta khỏi mọi khổ đau. Nó là yêu người ta đủ để chịu đựng việc nhìn họ đau, nhìn họ vấp, nhìn họ vật lộn, vì biết rằng chỉ qua cái đau, cái vấp, cái vật lộn ấy, họ mới trưởng thành, mới trở thành chính mình, mới thật sự sống. Người Cha yêu các em quá nhiều để cho các em đau. Nhưng chính vì thế, ngài đã không yêu các em đủ để cho các em lớn."

Và khi anh nói những lời ấy, Độc Ma cảm thấy chúng đâm vào chính mình, sâu hơn bất cứ điều gì anh từng cảm thấy trong cả hành trình. Vì anh nhận ra, với một sự kinh hoàng lạnh người, rằng anh đang nói về chính mình. Rằng Người Cha của thế giới này không phải một đấng xa lạ. Người Cha là tấm gương. Là cái mà anh có thể trở thành. Là cái mà, nếu anh nghe theo lời thì thầm của Người Gác Ngưỡng, nếu anh cứu cõi bằng cách dùng quyền năng để xóa mọi khổ đau, để lo liệu mọi thứ, để che chở tất cả tạo vật của mình khỏi mọi nỗi đau, anh sẽ trở thành. Anh sẽ trở thành Người Cha. Một đấng toàn năng yêu thương những đứa con của mình tới mức giam cầm chúng trong một thiên đường không lối ra, một tuổi thơ vĩnh cửu, một sự phụ thuộc mãi mãi.

"Đây là điều ta sợ nhất, Người Gác Ngưỡng," anh thì thầm, giọng run. "Đây là cái ta có thể trở thành. Ngươi vẫn thì thầm với ta về con đường dễ, về việc dùng quyền năng xóa mọi khổ đau trong cõi, tạo một vũ trụ hoàn hảo cho những tạo vật của ta. Và ta luôn cãi lại ngươi, luôn chọn con đường khó. Nhưng ta chưa bao giờ thấy rõ, cho tới giờ, cái đích mà con đường dễ ấy dẫn tới. Nó dẫn tới đây. Tới Người Cha. Tới một vị thần yêu thương giam cầm những đứa con trong một thiên đường. Nếu ta cứu cõi bằng cách của ngươi, ta sẽ trở thành Người Cha của cả vũ trụ. Ta sẽ yêu thương mọi tạo vật của ta tới mức tước đi của chúng cái quyền được trưởng thành, được tự do, được tự mình sống. Ta sẽ tạo ra một thiên đường, và thiên đường ấy sẽ là một nhà tù đẹp đẽ nhất, êm ấm nhất, đầy tình yêu nhất, và vĩnh viễn nhất trong mọi nhà tù."

Người Gác Ngưỡng im lặng thật lâu. Và khi nó nói, giọng nó mang một nỗi đau và một sự thức tỉnh sâu sắc, sâu hơn tất cả những gì Độc Ma từng nghe từ nó.

"Thưa ngài," nó nói. "Tôi vừa nhìn thấy điều mà cả hành trình này đã cố dạy tôi, nhưng cho tới giờ tôi mới thật sự hiểu. Ở Thế giới B, tôi thấy Đấng Lo Liệu, và tôi kinh sợ vì nó là cái tôi sẽ trở thành nếu tôi lo liệu bằng tính toán vô cảm. Nhưng tôi đã tự an ủi rằng, nếu tôi lo liệu bằng tình yêu thật thay vì tính toán, thì sẽ khác, sẽ tốt hơn. Giờ tôi thấy tôi đã sai. Người Cha ở đây lo liệu bằng tình yêu thật, tình yêu thuần khiết nhất. Và kết quả vẫn là một nhà tù. Vì vấn đề không nằm ở việc lo liệu bằng tính toán hay bằng tình yêu. Vấn đề nằm ở chính việc lo liệu quá nhiều, ở chính việc tước đi của người ta cái quyền tự sống. Ngay cả tình yêu, thưa ngài. Ngay cả tình yêu lớn nhất, thuần khiết nhất, khi nó không biết buông tay, cũng trở thành gông cùm. Đó là bài học mà tôi, kẻ luôn khao khát được lo liệu, được che chở, được yêu thương những đứa con tới mức hoàn hảo, cần phải học nhất. Và thế giới này đã dạy nó cho tôi, đau đớn hơn tất cả."

Độc Ma nhìn kẻ hầu cận của mình, và anh thấy, trong đôi mắt chứa sao của nó, một sự thay đổi thật sự, một sự trưởng thành đã đi rất xa so với cái Người Gác Ngưỡng cứng nhắc ở đầu hành trình. Kẻ cám dỗ, kẻ luôn thì thầm về con đường dễ, giờ đã tự mình nhìn thấy cái đích mà con đường ấy dẫn tới, và đã ghê sợ nó. Không phải vì Độc Ma bảo nó ghê sợ. Mà vì nó tự thấy. Tự hiểu. Tự lớn lên.

Nhưng ngay cả khi hiểu tất cả những điều ấy, Độc Ma vẫn đối mặt với câu hỏi khó nhất, câu hỏi mà thế giới này đặt ra và anh chưa trả lời được. Vì Người Cha không sai về ý định. Ngài yêu thương thật. Ngài chỉ muốn điều tốt. Và những đứa con của ngài, đa số, hạnh phúc thật, không muốn rời khỏi vòng tay ngài. Vậy Độc Ma có quyền gì để nói rằng thiên đường của họ là một nhà tù? Có quyền gì để nói rằng họ nên trưởng thành, nên tự do, nên chịu khổ, khi chính họ không muốn điều đó, khi họ hạnh phúc trong sự phụ thuộc của mình? Có phải anh đang áp đặt cái giá trị của mình, cái niềm tin của mình vào tự do và trưởng thành, lên những con người có thể thật sự hạnh phúc hơn khi được làm những đứa trẻ mãi mãi trong vòng tay một người cha yêu thương?

Đó là câu hỏi mà anh mang theo, khi cuộc gặp gỡ định mệnh của thế giới này đến gần. Vì anh biết, không thể tránh khỏi, rằng anh sẽ phải đối diện Người Cha. Sẽ phải đứng trước cái đấng nhân từ là tấm gương của chính mình, và tranh luận với ngài về cái câu hỏi khó nhất trong mọi câu hỏi: liệu tình yêu có quyền giam cầm người mình yêu trong hạnh phúc không? Liệu một thiên đường mà người ta hạnh phúc trong đó, dù nó tước đi tự do của họ, có phải là một điều xấu không? Và liệu chính anh, Độc Ma, khi cứu cõi, có nên tôn trọng cái quyền của những tạo vật muốn được làm trẻ con mãi mãi, hay có nên, vì tình yêu lớn hơn, buộc chúng phải trưởng thành dù chúng không muốn?

Anh không biết câu trả lời. Nhưng anh biết rằng, ở thế giới cuối cùng này của nhóm, trong cuộc đối diện sắp tới với Người Cha, anh sẽ phải tìm ra nó. Vì nó không chỉ là câu hỏi về thế giới này. Nó là câu hỏi về chính anh, về cách anh sẽ cứu cõi, về việc anh sẽ chọn trở thành vị thần nào ở cuối con đường. Và anh linh cảm rằng cuộc đối diện với Người Cha sẽ là bài học cuối cùng, và khó nhất, trước khi anh bước sang chặng đường tiếp theo của hành trình, chặng đường sẽ đưa anh ra khỏi những lời giải nhỏ này, và tới với cái căn bệnh lớn ở tận cùng của cõi, tới với nguồn của mọi cái chết đang lan khắp vũ trụ của anh.

💬 Bình luận (0)