🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Đô Thị Tu Chân Giả

Ch.32: Ma Đạo

~13 phút đọc · 2493 từ · ⚠️ Báo cáo

Cuộc họp khẩn cấp diễn ra tại quảng trường trung tâm của Hội Đồng Ánh Sáng. Lực Vương, Thiết Quyền Vương, Lão Pháp, và hàng chục đại diện các nhóm tu sĩ khác đã có mặt đầy đủ. Hieu đứng trước cột đá khắc biểu tượng thanh kiếm và những tia nắng, Chìa Khóa đeo bên hông, ánh mắt nghiêm nghị nhìn xuống mọi người.

"Tôi vừa nhận được tin từ Lão Pháp. Chúng ta đã tìm thấy manh mối về cách phong ấn Mã Độc vĩnh viễn. Nhưng để làm được điều đó, tôi cần phải quay lại hang đá cổ, vào sâu hơn nữa, đến tận trung tâm của Cội Rễ."

Một tiếng xì xào nổi lên giữa đám đông. Lực Vương bước lên phía trước, cái chảo gang vẫn đeo sau lưng như một tấm khiên.

"Vậy thì đi thôi. Tụi tao sẽ đi cùng mày."

Hieu lắc đầu.

"Không. Lần này, tôi phải đi một mình."

Sự im lặng bao trùm quảng trường. Thiết Quyền Vương nhíu mày, giọng bà ta sắc như dao.

"Một mình? Mày điên à? Lần trước mày suýt chết khi có cả nghìn người hỗ trợ. Lần này mày định t-ự sát sao?"

"Lần này khác. Tôi không định đối đầu với Mã Độc ngay bây giờ. Tôi chỉ cần vào trung tâm Cội Rễ để tìm mã nguồn gốc. Và theo những gì tôi biết, chỉ có người mang dòng máu Louis mới có thể vào được nơi đó. Nếu tôi dẫn theo người khác, họ sẽ bị hệ thống phòng thủ của Cội Rễ coi là mối đe dọa."

Lão Pháp vuốt râu, vẻ mặt trầm ngâm.

"Hội Trưởng nói đúng. Theo những văn bản cổ tôi đã đọc, trung tâm Cội Rễ được bảo vệ bởi những thử thách chỉ dành riêng cho dòng máu Louis. Người ngoài vào đó sẽ bị đào thải ngay lập tức."

Lực Vương đập tay xuống bàn, làm rung chuyển cả cái bàn gỗ.

"Vậy thì ít nhất để tụi tao hộ tống mày đến cửa hang. Nếu Mã Độc có phục kích ở ngoài đó, mày sẽ cần hỗ trợ."

Hieu định từ chối, nhưng rồi hắn nhìn thấy ánh mắt của mọi người. Ánh mắt của những người đã chiến đấu bên cạnh hắn, đã tin tưởng hắn, đã chọn đi theo con đường hòa bình mà hắn đề xướng. Họ không muốn đứng ngoài cuộc. Họ muốn được góp sức.

"Được rồi. Mọi người sẽ hộ tống tôi đến cửa hang. Nhưng sau đó, tôi sẽ vào một mình. Đây là mệnh lệnh."

Mọi người đồng loạt gật đầu. Cuộc họp kết thúc, và ai nấy bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi. Nhưng ngay khi Hieu vừa quay lưng bước đi, CodeX đột ngột lên tiếng, giọng khẩn cấp.

CodeX: "Cảnh báo. Tôi vừa phát hiện một tín hiệu lạ ở rìa phía bắc thung lũng. Cách chúng ta khoảng 3 km. Đang phân tích..."

"Cái gì vậy? Mã Độc à?"

CodeX: "Không. Tín hiệu này không giống Mã Độc. Nó có cấu trúc linh lực hoàn toàn khác. Rất mạnh, nhưng cũng rất... hỗn loạn. Giống như có hàng trăm tu sĩ đang tập hợp, nhưng linh lực của họ bị bóp méo bởi một thứ gì đó."

Hieu dừng bước, quay sang nhìn về phía bắc. Từ xa, hắn có thể thấy một đám mây đen đang tụ lại trên đỉnh núi phía xa. Không phải mây mưa bình thường. Đó là một đám mây được tạo thành từ linh lực đen, xoáy tròn như một cơn bão sắp đổ bộ.

CodeX: "Tôi vừa giải mã được một phần tín hiệu. Chúng tự xưng là 'Ma Đạo'. Một tông môn cổ xưa chuyên sử dụng năng lượng đen từ bên ngoài trận pháp. Theo hồ sơ của Cục Quản Lý Dị Năng, tông môn này bị xóa sổ từ năm 1957, khi trận pháp được kích hoạt. Nhưng rõ ràng là chúng vẫn còn tồn tại."

"Ma Đạo? Liên quan gì đến Mã Độc không?"

CodeX: "Chưa thể xác định. Nhưng thời điểm chúng xuất hiện ngay khi chúng ta chuẩn bị tiến vào hang đá cổ không phải là trùng hợp ngẫu nhiên."

Hieu rút Chìa Khóa ra khỏi vỏ. Thanh kiếm phát sáng nhè nhẹ, như thể nó cũng cảm nhận được mối nguy hiểm đang đến gần.

"Báo động toàn bộ Hội Đồng Ánh Sáng. Chuẩn bị phòng thủ. Có vẻ như chúng ta sắp có khách không mời."

Chưa đầy mười lăm phút sau, toàn bộ thung lũng đã trong tình trạng báo động. Lực Vương chỉ huy đội phòng thủ phía trước, cái chảo gang của gã đã được thắp lửa sẵn sàng. Thiết Quyền Vương dẫn đầu đội cận chiến, găng sắt của bà ta phát sáng như hai mặt trời nhỏ. Lão Pháp đứng trên một mỏm đá cao, tay lật từng trang sách, sẵn sàng niệm chú bất kỳ lúc nào.

Và ở phía bắc thung lũng, từ trong màn sương đen đang lan tới, những bóng người bắt đầu xuất hiện.

Chúng không giống bất kỳ tu sĩ nào Hieu từng thấy. Chúng mặc áo choàng đen rách nát, cơ thể gầy guộc như những bộ xương bọc da. Nhưng đôi mắt chúng sáng rực một thứ ánh sáng đỏ kỳ dị, và từ cơ thể chúng, những sợi khói đen bốc lên như hơi thở của địa ngục. Mỗi bước chân của chúng để lại vết cháy đen trên mặt đất, và không khí xung quanh chúng trở nên lạnh lẽo đến rợn người.

CodeX: "Đang quét đối tượng. Số lượng: khoảng 500. Linh lực trung bình: 8-10 đơn vị mỗi tên. Nhưng có một nguồn năng lượng lớn hơn đang ẩn mình phía sau đội hình. Linh lực ước tính: 60 đơn vị. Có lẽ là thủ lĩnh của chúng."

"60 đơn vị? Mạnh hơn cả ba thủ lĩnh trước đây cộng lại."

CodeX: "Chính xác. Và năng lượng của chúng không phải là linh lực thông thường. Nó là năng lượng đen, giống như thứ mà Hoàng Sẹo đã sử dụng trong trận chiến ở Đà Nẵng. Nhưng tinh khiết hơn, mạnh hơn, và nguy hiểm hơn nhiều."

Một giọng nói vang lên từ trong đội hình Ma Đạo. Không phải giọng của một người, mà là giọng của tất cả bọn chúng đồng thanh nói cùng một lúc, tạo thành một âm thanh rùng rợn như tiếng gió hú qua nghĩa địa.

"Chúng ta là Ma Đạo. Chúng ta là những kẻ đã bị thế giới này lãng quên. Chúng ta đến để đòi lại những gì thuộc về mình."

Hieu bước lên phía trước, Chìa Khóa trong tay phát sáng rực rỡ.

"Các người muốn gì?"

Một bóng người bước ra từ hàng ngũ Ma Đạo. Không giống những kẻ khác, kẻ này mặc áo choàng trắng tinh, nhưng khuôn mặt hắn cũng hốc hác và đôi mắt cũng đỏ rực như những kẻ kia. Hắn cầm một cây gậy dài làm bằng xương, trên đỉnh gậy là một viên đá đen đang phát ra những tia sét nhỏ.

"Chúng ta muốn Cội Rễ. Và chúng ta muốn thằng nhỏ mang dòng máu Louis phải chết."

Hieu siết chặt chuôi kiếm. Hắn đã đoán được điều này. Ma Đạo không đến vì Hội Đồng Ánh Sáng. Chúng đến vì hắn.

"Tại sao các người lại muốn giết tôi?"

Thủ lĩnh Ma Đạo bước tới gần hơn, và khi hắn đến đủ gần, Hieu có thể nhìn thấy khuôn mặt hắn rõ hơn. Đó không phải là khuôn mặt của một con người bình thường. Nó giống như một chiếc mặt nạ bằng sáp đang tan chảy, với những đường nét không ngừng biến đổi.

"Bởi vì dòng máu Louis là chìa khóa cuối cùng. Chỉ khi ngươi chết, phong ấn cuối cùng mới được mở ra. Và khi đó, Chúa Tể của chúng ta sẽ trở lại."

CodeX: "Đang phân tích lời nói của đối tượng. 'Chúa Tể' mà hắn nhắc đến có thể chính là Mã Độc. Ma Đạo không phải là một tông môn độc lập. Chúng là những kẻ tôn thờ Mã Độc."

Hieu cảm thấy lạnh sống lưng. Hắn nhớ lại những gì Lão Pháp đã nói về trang sách bị xé mất. Có lẽ chính Ma Đạo đã lấy nó, để bảo vệ bí mật về cách phong ấn Mã Độc. Và giờ đây, chúng đến để ngăn hắn tìm ra sự thật.

"Nếu các người nghĩ rằng tôi sẽ đứng yên cho các người giết, thì các người đã nhầm rồi."

Hieu giơ Chìa Khóa lên, và toàn bộ tu sĩ của Hội Đồng Ánh Sáng đồng loạt vào vị trí chiến đấu. Nhưng thủ lĩnh Ma Đạo chỉ cười. Một tiếng cười khô khốc như tiếng xương gãy.

"Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể chống lại chúng ta sao? Chúng ta đã tồn tại từ trước khi Liên Bang Đại Việt được thành lập. Chúng ta đã chờ đợi hàng ngàn năm cho khoảnh khắc này. Và ngươi, một thằng nhóc hai mươi ba tuổi, nghĩ rằng mình có thể ngăn cản chúng ta?"

Hắn giơ cây gậy xương lên, và viên đá đen trên đỉnh gậy bùng lên một luồng sáng đỏ rực. Từ trong lòng đất, những bàn tay xương bắt đầu trồi lên, nắm lấy chân các tu sĩ của Hội Đồng Ánh Sáng.

CodeX: "Cảnh báo. Đối thủ đang sử dụng thuật Triệu Hồi Cốt. Đang phân tích cách phá giải..."

Nhưng trước khi CodeX kịp hoàn thành phân tích, Lão Pháp đã hành động. Ông ta lật một trang sách, và một luồng sáng trắng từ cuốn sách bắn ra, quét ngang chiến trường. Những bàn tay xương tan thành tro bụi ngay khi chạm vào ánh sáng ấy.

"Thuật Triệu Hồi Cốt sao? Trò trẻ con."

Lão Pháp nói, giọng đầy khinh thị.

"Ta đã nghiên cứu những thứ này từ trước khi các ngươi được sinh ra."

Thủ lĩnh Ma Đạo quay sang nhìn Lão Pháp, đôi mắt đỏ rực của hắn nheo lại.

"Một lão già dám chống lại Ma Đạo? Ngươi có biết chúng ta là ai không?"

"Ta không quan tâm các ngươi là ai. Các ngươi đang đe dọa Hội Đồng Ánh Sáng. Và điều đó có nghĩa là các ngươi sẽ phải hối hận."

Lão Pháp lật một trang sách khác, và lần này, từ những trang sách bay ra hàng trăm lưỡi dao ánh sáng, lao thẳng vào đội hình Ma Đạo. Những kẻ đứng đầu bị chém trúng, cơ thể chúng tan thành những mảnh khói đen trước khi kịp kêu lên một tiếng.

Nhưng thủ lĩnh Ma Đạo chỉ cười. Hắn vung cây gậy xương lên, và những kẻ vừa bị tiêu diệt lập tức tái tạo lại từ khói đen, lành lặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Ngươi không thể giết chúng ta. Chúng ta là bất tử. Chúng ta là một phần của Chúa Tể. Và Chúa Tể sẽ không bao giờ chết."

CodeX: "Đang phân tích cơ chế tái tạo. Phát hiện: Mỗi tên Ma Đạo đều được kết nối với một nguồn năng lượng trung tâm. Chúng không phải là những cá thể độc lập. Chúng giống như những con rối được điều khiển từ xa."

"Nguồn năng lượng đó ở đâu?"

CodeX: "Tôi đang truy vết. Tín hiệu dẫn đến... ngay dưới chân chúng ta."

Hieu nhìn xuống đất, và hắn cảm nhận được nó. Một nhịp đập yếu ớt, nhưng đều đặn, đang vọng lên từ sâu trong lòng đất. Một thứ gì đó đang ẩn mình bên dưới thung lũng, cung cấp năng lượng cho toàn bộ đội quân Ma Đạo.

"CodeX, tao cần đào xuống."

CodeX: "Đang pull repository: /arsenal/special/earthpiercer/. Đang build module Rust: drilllance.rs. Đang kích hoạt."

Một mũi khoan khổng lồ bằng năng lượng xanh xuất hiện trong tay Hieu. Hắn đâm nó xuống đất, và mặt đất dưới chân hắn nứt ra, tạo thành một đường hầm sâu hun hút. Hắn nhảy xuống, bỏ lại phía trên tiếng gầm của Lực Vương, tiếng niệm chú của Lão Pháp, và tiếng va chạm của găng sắt Thiết Quyền Vương.

Đường hầm dẫn hắn xuống một hang động ngầm, tối om và lạnh lẽo. Và ở trung tâm hang động, lơ lửng trong không trung, là một quả cầu đen khổng lồ. Nó giống hệt quả cầu Lập Trình Khí mà Hieu đã tạo ra, nhưng thay vì màu xanh, nó có màu đen tuyền, và từ nó tỏa ra một thứ năng lượng lạnh lẽo đến thấu xương.

CodeX: "Đây là nguồn năng lượng trung tâm. Một quả cầu Năng Lượng Đen, được tạo ra từ chính Mã Độc. Nó đang cung cấp năng lượng cho toàn bộ Ma Đạo. Nếu phá hủy nó, toàn bộ đội quân phía trên sẽ tan rã."

Hieu giơ Chìa Khóa lên, chuẩn bị chém xuống. Nhưng ngay khi hắn vừa vung kiếm, một giọng nói vang lên từ quả cầu đen. Giọng nói của Mã Độc.

"Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể phá hủy nó sao? Nó là một phần của ta. Và ta là vĩnh cửu."

"Không có gì là vĩnh cửu cả. Ngay cả code cũng có thể bị ghi đè."

Hieu đâm Chìa Khóa vào quả cầu đen. Và thay vì phát nổ, thanh kiếm bắt đầu hấp thụ năng lượng đen, chuyển hóa nó thành ánh sáng xanh. Quả cầu đen nhỏ dần, nhỏ dần, cho đến khi hoàn toàn biến mất.

Phía trên mặt đất, toàn bộ đội quân Ma Đạo đồng loạt gục xuống. Cơ thể chúng tan thành tro bụi, và những mảnh tro ấy bay lên không trung, hòa vào hư vô.

Thủ lĩnh Ma Đạo là kẻ cuối cùng còn đứng. Hắn nhìn xuống đường hầm nơi Hieu vừa biến mất, và lần đầu tiên, giọng hắn không còn là sự đồng thanh của hàng trăm kẻ nữa. Đó là giọng của một người đàn ông già nua, mệt mỏi.

"Ngươi... ngươi đã phá hủy nguồn năng lượng. Nhưng Chúa Tể sẽ không tha thứ cho ngươi đâu."

Rồi hắn cũng tan thành tro bụi, để lại một sự im lặng bao trùm chiến trường.

Hieu trồi lên khỏi đường hầm, thở hổn hển. Hắn nhìn quanh, nhìn những tu sĩ của Hội Đồng Ánh Sáng vẫn đứng vững, dù có vài người bị thương. Lực Vương chạy tới, cái chảo gang của gã đã nứt thêm một đường nữa.

"Mày làm được rồi, thằng nhỏ. Mày lại làm được rồi."

Nhưng Hieu không mỉm cười. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi đám mây đen đã tan đi. Hắn biết rằng Ma Đạo chỉ là quân tiên phong. Mã Độc vẫn còn ở ngoài kia. Và trận chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu.

💬 Bình luận