🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Dị Hoá

Ch.16: Tạm biệt

~10 phút đọc · 1977 từ · · ⚠️ Báo cáo

Cô không làm gì cả.

Nguyệt Dạ chỉ đứng đó.

Bất động.

Mưa vẫn còn rơi lộp bộp trên những mảnh kim loại xung quanh, nhưng cô dường như không còn nghe thấy nữa.

Đôi mắt cô vẫn nhìn vào mảnh kính vỡ trước mặt.

Một bên là mắt của con người.

Một bên…

Là mắt của một con quái vật.

Cô nhìn nó rất lâu.

Không chớp mắt.

Không nói.

Không khóc.

Cũng không còn run rẩy.

Dường như tất cả những cảm xúc vừa rồi đã bị rút sạch khỏi cơ thể cô.

Cô đã từng sợ hãi.

Đã từng tuyệt vọng.

Đã từng đau đớn.

Đã từng muốn sống bằng mọi giá.

Nhưng giờ đây…

Cô chẳng còn biết mình nên cảm thấy gì nữa.

Một giọt nước mưa trượt xuống khuôn mặt.

Cô cũng không đưa tay lau.

Bàn tay vẫn buông thõng bên người.

Máu trên đó đã bị nước mưa rửa sạch gần hết.

Chỉ còn những vệt đỏ nhạt bám lại giữa các ngón tay.

Rồi…

Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện.

Nguyệt Dạ hơi cúi đầu.

Vết thương trên cánh tay cô đang thay đổi.

Những đường rách do móng vuốt của Dị quái gây ra bắt đầu khép lại.

Ban đầu rất chậm.

Một chút da thịt dịch chuyển.

Những mạch máu bị tổn thương nối lại.

Máu ngừng chảy.

Sau đó tốc độ bắt đầu nhanh hơn.

Nhanh đến mức…

Có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Nguyệt Dạ nhìn cánh tay mình.

Cô không nói gì.

Một đường rách dài trên da dần thu nhỏ.

Hai mép vết thương từ từ khép lại.

Da thịt liền vào nhau.

Chẳng bao lâu sau…

Chỉ còn một vết sẹo mờ.

Cô đưa tay lên.

Dùng ngón tay chạm vào nơi từng bị móng vuốt xé rách.

Không đau.

Hoàn toàn không đau.

Cô nhìn bàn tay của mình.

Rồi lại nhìn mảnh kính.

Không cần ai nói.

Không cần bất kỳ bằng chứng nào khác.

Cô đã hiểu.

Đây chính là bằng chứng rõ ràng nhất.

Cô không còn là con người nữa.

Một con người bình thường…

Không thể tự chữa lành một vết thương như vậy.

Nguyệt Dạ buông tay xuống.

"..."

Cô không nói gì.

Có lẽ…

Nếu chuyện này xảy ra vài ngày trước, cô sẽ hoảng loạn.

Cô sẽ sợ hãi.

Cô sẽ tìm mọi cách để phủ nhận.

Nhưng bây giờ…

Cô chẳng còn sức để làm điều đó.

Không phải cơ thể không còn sức.

Mà là tâm trí.

Nó đã quá mệt mỏi.

Mẹ đã chết.

Căn cứ đã biến mất.

Ngôi nhà không còn.

Những người cô từng biết không còn.

Tiểu Bạch cũng không còn.

Bây giờ…

Ngay cả bản thân cô cũng không còn giống chính mình.

Vậy thì…

Còn gì để mất nữa?

Nguyệt Dạ đứng đó.

Rất lâu.

Rất lâu.

Mưa dần nhỏ đi.

Những giọt nước từ trên trời thưa dần.

Cuối cùng…

Mưa tạnh.

Nhưng cô vẫn đứng đó.

Không nhúc nhích.

Bầu trời vẫn phủ đầy mây.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Mái tóc đen ướt sũng khẽ lay động.

Nước từ những lọn tóc rơi xuống vai.

Cô vẫn đứng đó.

Một giờ.

Hai giờ.

Hay lâu hơn nữa…

Không ai biết.

Vùng đất của cái chết vốn không có khái niệm rõ ràng về thời gian.

Không có đồng hồ.

Không có ánh mặt trời đủ rõ để phân biệt ngày và đêm.

Chỉ có những đống đổ nát nối tiếp nhau.

Và một cô gái đứng giữa chúng.

Đến khi nước trên người cô dần khô.

Đến khi gió mang đi cái lạnh.

Đến khi những đám mây bắt đầu tách ra.

Cô vẫn đứng đó.

Nhưng có một thứ đã thay đổi.

Trên khuôn mặt ấy…

Không còn cảm xúc.

Không còn đau khổ.

Không còn tuyệt vọng.

Không còn sợ hãi.

Chỉ còn một sự bình lặng đến đáng sợ.

Giống như một mặt hồ không còn gợn sóng.

Nguyệt Dạ từ từ nhắm mắt.

Trong đầu cô hiện lên rất nhiều hình ảnh.

Mẹ.

Căn nhà.

Những ngày bình thường trước đại diệt thế.

Bữa cơm.

Những cuộc trò chuyện.

Những buổi sáng cô còn có thể nghe thấy giọng mẹ gọi mình dậy.

Rồi tất cả biến thành tro bụi.

Cô lại nhìn thấy Tiểu Bạch.

Một con rồng trắng khổng lồ.

Nó nằm trong hang.

Cô sợ nó.

Nó cũng chẳng quan tâm đến cô.

Nhưng từng ngày trôi qua…

Cô bắt đầu quen với sự tồn tại của nó.

Nó mang thịt về.

Cô nướng thịt.

Nó đi săn.

Cô ở lại nơi trú ẩn.

Nó nằm ngủ.

Cô ngồi bên cạnh.

Hai sinh vật vốn chẳng liên quan gì đến nhau…

Lại cứ thế sống cùng nhau.

Cô nhớ lần đầu tiên gọi nó là Tiểu Bạch.

Nhớ cái cách nó hơi động đậy.

Cô từng nghĩ…

Có lẽ nó thích cái tên đó.

Cô còn kể cho nó nghe về một người bạn.

Một người mà cô đã từng rất yêu quý.

Một người đã biến mất.

Cô từng nói…

"Sẽ có ngày ta tìm thấy cô ấy."

Nguyệt Dạ mở mắt.

"..."

Cô nhìn khoảng không trước mặt.

Câu nói ấy bây giờ nghe thật xa xôi.

Cô đã từng nghĩ mình sẽ tiếp tục sống.

Sống để tìm người bạn ấy.

Sống để tìm một lý do.

Nhưng bây giờ…

Cô còn có thể sống như một con người sao?

Cô đưa tay lên.

Chạm nhẹ vào con mắt đã thay đổi.

Đồng tử dọc.

Một vài lớp vảy nhỏ.

Cô không biết mình sẽ trở thành thứ gì trong tương lai.

Cô cũng không biết…

Thứ đang tồn tại trong cơ thể mình sẽ biến cô thành dạng gì.

Nhưng có một điều cô biết.

Cô không thể quay trở lại.

Không còn nữa.

Nguyệt Dạ quay đầu.

Cô nhìn về phía xa.

Một lúc lâu sau…

Chân cô cuối cùng cũng cử động.

Một bước.

Rồi một bước nữa.

Cô bắt đầu đi.

Không mang theo bất cứ thứ gì.

Không thanh đao.

Không thức ăn.

Không hành lý.

Không mục tiêu.

Cô chỉ đi.

Bước chân trần trên mặt đất ẩm ướt.

Đá vụn cứa vào chân.

Cô không quan tâm.

Một mảnh kim loại sắc nhọn quệt qua chân.

Cô cũng không dừng lại.

Vết thương nhỏ xuất hiện.

Rồi nhanh chóng khép lại.

Cô nhìn xuống một lần.

Sau đó tiếp tục bước.

Cô đi qua những con đường đổ nát.

Đi ngang những tòa nhà từng bị chiến đấu phá hủy.

Đi qua những nơi mà cô đã từng trốn tránh Dị quái.

Đi qua những mảnh kim loại khổng lồ.

Thỉnh thoảng…

Một vài Dị quái xuất hiện ở xa.

Chúng nhìn cô.

Nhưng không con nào tiến đến.

Có lẽ chúng cảm nhận được thứ gì đó trên người cô.

Một mùi hương xa lạ.

Một khí tức không còn hoàn toàn thuộc về con người.

Một vài con chỉ đứng từ xa nhìn.

Rồi bỏ đi.

Nguyệt Dạ cũng chẳng quan tâm.

Cô cứ bước.

Không biết đã đi bao lâu.

Không biết đã đi qua bao nhiêu khoảng đất.

Cũng không biết mình đang đi về đâu.

Cho đến khi…

Cô dừng lại.

Phía trước cô…

Là một đống đổ nát.

Nguyệt Dạ đứng yên.

Ánh mắt cô nhìn vào nơi đó.

Một nơi rất quen thuộc.

Quen thuộc đến mức…

Dù đã bị phá hủy hoàn toàn, cô vẫn nhận ra ngay lập tức.

Nơi trú ẩn.

Nơi mà cô đã sống suốt nửa năm.

Nơi đầu tiên cô tỉnh lại sau khi bị đưa vào Vùng đất của cái chết.

Nơi cô từng nghĩ…

Có thể xem như một mái nhà.

Nguyệt Dạ đứng đó.

Không nói.

Trước mắt cô chỉ còn những mảnh bê tông vỡ vụn.

Những thanh sắt cong queo.

Những mảnh kim loại bị nghiền nát.

Phần mái đã sập hoàn toàn.

Những bức tường từng che mưa che gió cho cô cũng không còn.

Nơi Tiểu Bạch từng nằm…

Chỉ còn một khoảng đất đầy đá vụn.

Nguyệt Dạ nhìn nơi đó.

Một ký ức lại hiện lên.

Cô nhớ lần đầu tiên tỉnh lại.

Cô đã hét lên khi nhìn thấy con rồng.

Nhớ ánh mắt Tiểu Bạch nhìn cô.

Không có sát ý.

Không có quan tâm.

Chỉ đơn giản là nhìn.

Rồi nó lại nhắm mắt.

Cô nhớ những ngày đầu tiên.

Cô không biết ăn gì.

Không biết làm gì.

Không biết làm thế nào để sống.

Tiểu Bạch mang thức ăn về.

Cô nướng nó.

Cô từng nghi ngờ mình sẽ chết vì ăn thịt Dị quái.

Nhưng rồi…

Cô vẫn sống.

Cô từng học cách dựng nơi trú ẩn.

Học cách sử dụng đao.

Học cách săn Dị quái.

Học cách chiến đấu.

Và trong suốt khoảng thời gian ấy…

Tiểu Bạch vẫn luôn ở đó.

Không nói chuyện.

Không thể nói chuyện.

Nhưng luôn ở đó.

Nguyệt Dạ nhìn đống đổ nát.

Một lúc lâu.

Rồi cô bước tới.

Một bước.

Hai bước.

Cô dừng trước nơi từng là lối vào.

Không còn gì.

Cô nhìn xuống mặt đất.

Có một mảnh kim loại nhỏ nằm trong đống đổ nát.

Cô nhận ra nó.

Đó là một phần của nơi cô từng dùng để làm bếp.

Nguyệt Dạ cúi xuống.

Nhặt nó lên.

Cô lau lớp bụi bên trên.

Không có tác dụng.

Mảnh kim loại vẫn lạnh ngắt.

Cô nắm nó trong tay.

Một lúc sau…

Cô đặt nó trở lại.

Cô không mang theo.

Không có lý do để mang theo.

Cô đứng đó.

Rất lâu.

Lần này…

Cô không nhớ nổi mình đã đứng bao lâu.

Có lẽ vài phút.

Có lẽ vài giờ.

Nhưng trên khuôn mặt ấy vẫn không có bất kỳ cảm xúc nào.

Không khóc.

Không đau.

Không tiếc nuối.

Chỉ có một sự im lặng.

Cuối cùng…

Môi cô khẽ chuyển động.

Một âm thanh nhỏ đến mức gần như bị gió cuốn đi.

"...Tạm biệt."

Hai chữ.

Chỉ hai chữ.

Nhưng đó là lời chia tay với rất nhiều thứ.

Với nơi này.

Với những ngày tháng đã qua.

Với con người mà cô từng là.

Và có lẽ…

Cũng là lời tạm biệt với Tiểu Bạch.

Nguyệt Dạ quay người.

Cô không dừng lại.

Không quay đầu.

Không nhìn lại đống đổ nát thêm một lần nào nữa.

Cô chỉ bước đi.

Một bước.

Rồi một bước nữa.

Bóng lưng cô dần xa.

Mái tóc đen khẽ lay động trong gió.

Con mắt dị dạng vẫn lặng lẽ nhìn về phía trước.

Cô không biết phía trước có gì.

Có thể là Dị quái.

Có thể là cái chết.

Có thể là một nơi còn nguy hiểm hơn Vùng đất của cái chết.

Cũng có thể…

Là một thứ mà cô chưa từng tưởng tượng đến.

Nhưng cô vẫn bước.

Bởi vì…

Cô đã không còn nơi nào để trở về.

Và cũng không còn ai chờ cô ở phía sau.

Nguyệt Dạ tiếp tục đi.

Bước chân ngày càng xa.

Đống đổ nát dần biến mất khỏi tầm mắt.

Nhưng cô không quay đầu.

Không một lần.

Ở phía sau…

Gió thổi qua nơi trú ẩn đã sụp đổ.

Những mảnh kim loại va vào nhau.

Keng…

Keng…

Giống như một lời tạm biệt cuối cùng.

Còn phía trước…

Một con đường chưa từng được biết đến đang chờ đợi.

Một cô gái từng là con người…

Giờ đây bước đi một mình trong Vùng đất của cái chết.

Không ai biết cô sẽ trở thành gì.

Không ai biết cô sẽ đi đâu.

Chỉ biết rằng…

Kể từ khoảnh khắc ấy…

Nguyệt Dạ không còn quay trở lại nơi này nữa.

💬 Bình luận (0)