🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Dị Hoá

Ch.15: Ánh mắt của quái vật

~13 phút đọc · 2487 từ · · ⚠️ Báo cáo

Mưa vẫn rơi.

Không có dấu hiệu dừng lại.

Những giọt nước lạnh buốt liên tục trút xuống Vùng đất của cái chết, đập lên những mái nhà đổ nát, những thanh sắt cong vênh và những mảng bê tông nằm ngổn ngang trên mặt đất.

Tách.

Tách.

Tách.

Rồi hòa thành một màn mưa dày đặc.

Bầu trời tối đen.

Những đám mây nặng nề che khuất toàn bộ ánh sáng.

Không có mặt trời.

Không có ánh sao.

Chỉ có một màu xám xịt kéo dài đến tận đường chân trời.

Giữa vùng đất hoang tàn ấy…

Một cô gái vẫn nằm bất động.

Nguyệt Dạ.

Cô đã nằm đó rất lâu.

Lâu đến mức những dòng máu từng chảy quanh cơ thể đã bị nước mưa cuốn sạch.

Lâu đến mức bụi đất trên người cô đã biến thành những vệt bùn.

Lâu đến mức người ta có thể tưởng rằng cô đã chết từ lâu.

Nhưng rồi…

Một thứ gì đó khẽ dao động trong bóng tối.

Rất nhẹ.

Gần như không thể nhận ra.

Một ý thức đang chìm sâu trong màn đêm vô tận…

Bỗng nhiên rung lên.

"..."

Không có âm thanh.

Không có ánh sáng.

Không có cảm giác về cơ thể.

Chỉ có bóng tối.

Nguyệt Dạ không biết mình đang ở đâu.

Cô cũng không biết mình đã ở đây bao lâu.

Cô chỉ cảm thấy…

Mệt.

Rất mệt.

Cô muốn ngủ.

Muốn cứ thế chìm vào bóng tối.

Không cần suy nghĩ.

Không cần đau khổ.

Không cần nhớ lại bất cứ điều gì.

Nhưng sâu trong ý thức…

Một thứ gì đó lại kéo cô trở về.

Một cảm giác rất nhỏ.

Giống như có ai đó đang gọi cô.

Không phải bằng âm thanh.

Mà bằng một thứ gì đó sâu hơn.

"…"

Nguyệt Dạ cố gắng mở mắt.

Không được.

Cô thử thêm lần nữa.

Mi mắt nặng trĩu.

Nhưng cuối cùng…

Nó cũng hé mở.

Ánh sáng lập tức tràn vào.

Cô khẽ nheo mắt.

Bầu trời.

Đó là thứ đầu tiên cô nhìn thấy.

Một bầu trời xám xịt.

Những đám mây đen nặng nề.

Và những giọt nước đang rơi xuống.

Một giọt mưa rơi thẳng vào khóe mắt.

Nguyệt Dạ khẽ chớp mắt.

"..."

Cô không nói gì.

Chỉ nhìn.

Nhìn bầu trời rất lâu.

Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện.

Cô…

Vẫn còn sống?

Nguyệt Dạ chậm rãi cử động ngón tay.

Một chút.

Rồi dừng lại.

Cô thử lại.

Lần này…

Ngón tay thật sự chuyển động.

Cô cảm nhận được mặt đất lạnh buốt dưới lòng bàn tay.

Cảm giác ấy khiến cô ngẩn người.

Cô còn cảm nhận được.

Cơ thể vẫn còn cảm giác.

Cô vẫn còn sống.

Nguyệt Dạ cố gắng nâng cánh tay.

Cơ thể lập tức đau nhói.

"Ư..."

Một tiếng rên yếu ớt phát ra.

Nhưng cô vẫn cố.

Hai tay chống xuống mặt đất.

Cô dùng toàn bộ sức lực còn sót lại để nâng cơ thể lên.

Vai run rẩy.

Cánh tay run rẩy.

Hai chân không còn sức.

Nhưng cuối cùng…

Cô cũng ngồi dậy được.

Mái tóc đen ướt sũng vì nước mưa.

Những lọn tóc dính sát vào khuôn mặt.

Nước mưa chảy xuống trán.

Xuống mũi.

Xuống môi.

Nguyệt Dạ cúi đầu.

Hai bàn tay vẫn chống trên mặt đất.

Cô nhìn chúng.

Những ngón tay run rẩy.

Không có máu.

Không có vết thương nghiêm trọng như cô nhớ.

Nhưng…

Cô không hiểu.

Cô nhớ rất rõ.

Cô đã bị chiếc roi của con Dị quái xuyên qua ngực.

Cô nhớ cảm giác cơ thể bị xé nát.

Nhớ máu chảy.

Nhớ trái tim mình…

Bị phá hủy.

Cô đã chết.

Ít nhất…

Cô nghĩ mình đã chết.

"…Mình…"

Giọng nói khàn đặc.

Nguyệt Dạ nuốt nước bọt.

Cổ họng khô đến đau rát.

"...tại sao..."

Cô nhìn hai bàn tay.

"...vẫn chưa chết?"

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng mưa.

Tách.

Tách.

Tách.

Nguyệt Dạ cúi đầu thấp hơn.

Hai bàn tay từ từ siết chặt.

Cô muốn tìm câu trả lời.

Nhưng đầu óc trống rỗng.

Không có ai ở đây.

Không có Tiểu Bạch.

Không có mẹ.

Không có ai cả.

Chỉ có cô.

Một mình.

Lại một lần nữa…

Một mình.

Nguyệt Dạ ngồi đó rất lâu.

Cô không khóc.

Có lẽ nước mắt đã cạn từ lâu.

Hoặc cũng có thể…

Cô không còn biết mình nên khóc vì điều gì.

Mẹ đã chết.

Căn nhà đã biến mất.

Những người ở căn cứ phía tây đều đã chết.

Tiểu Bạch…

Cũng đã biến mất.

Nguyệt Dạ nhắm mắt.

Một cơn đau nhói xuất hiện trong lồng ngực.

Không phải cơn đau của vết thương.

Mà là một thứ đau đớn khác.

Cô đưa tay lên ngực.

Nơi đó…

Không còn vết thương.

Không có lỗ thủng.

Không có máu.

Nhưng cô vẫn cảm thấy trống rỗng.

Một khoảng trống rất lớn.

"Tiểu Bạch..."

Cái tên ấy khẽ thoát khỏi môi cô.

Không có tiếng trả lời.

Nguyệt Dạ mở mắt.

Cô nhìn xung quanh.

Không có bóng dáng trắng quen thuộc.

Không có đôi cánh khổng lồ.

Không có ánh mắt lạnh lùng vẫn luôn nhìn cô.

Không có gì cả.

Cô cúi đầu.

"...Ngươi đi đâu rồi?"

Mưa vẫn rơi.


Bỗng nhiên…

Một âm thanh khác vang lên.

"Khục..."

Nguyệt Dạ khựng lại.

Cô từ từ quay đầu.

Ở phía bên trái…

Giữa những đống đổ nát…

Một bóng đen đang đứng đó.

Một con Dị quái.

Nó không quá lớn.

Chỉ cao khoảng hơn hai mét.

Cơ thể gầy gò nhưng đầy cơ bắp.

Hai cánh tay dài quá mức bình thường.

Những móng vuốt sắc bén kéo lê trên mặt đất.

Đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào cô.

Nguyệt Dạ nhìn nó.

Con Dị quái nhìn cô.

Hai bên im lặng.

Một giây.

Hai giây.

Nguyệt Dạ vẫn chưa phản ứng.

Có lẽ vì cô vừa tỉnh lại.

Hoặc có lẽ…

Cô chưa kịp nhận ra mình đang gặp nguy hiểm.

Con Dị quái nhe răng.

"GRR..."

Một tiếng gầm thấp phát ra.

Nguyệt Dạ giật mình.

"..."

Đồng tử cô co lại.

Con Dị quái lao tới.

"Không—!"

Quá nhanh.

Nguyệt Dạ theo bản năng đưa hai tay lên chắn trước mặt.

RẦM!!!

Cơ thể cô bị đè xuống.

Móng vuốt sắc bén cào mạnh xuống cánh tay.

"AAAA!"

Máu lập tức chảy ra.

Một đường rách dài xuất hiện trên da.

Nguyệt Dạ nghiến răng.

Cô dùng hai tay đẩy nó ra.

Nhưng cơ thể vừa mới tỉnh lại không còn sức.

Con Dị quái gầm lên.

Nó ép mạnh hơn.

Móng vuốt tiếp tục cào xuống.

Da thịt bị xé rách.

Máu chảy xuống.

Nguyệt Dạ cảm thấy đau.

Lần này…

Cô thật sự cảm thấy đau.

Cô cố gắng giãy giụa.

Nhưng không thể.

"Buông ra!"

Cô hét lên.

Con Dị quái không dừng.

Móng vuốt tiếp tục ép xuống.

Nguyệt Dạ cảm thấy xương tay như sắp gãy.

"Không..."

Cô cắn chặt răng.

"Không..."

Nước mắt bắt đầu trào ra.

Không phải vì đau.

Mà vì sợ.

Cô không muốn chết.

Không phải bây giờ.

Không phải sau tất cả những chuyện đã xảy ra.

Cô đã chết một lần rồi.

Cô không muốn chết thêm lần nữa.

"Tại sao..."

Giọng cô run rẩy.

"Tại sao..."

Cô nhìn con Dị quái trước mặt.

"Tôi chỉ muốn sống sót thôi mà..."

Không ai trả lời.

Con Dị quái chỉ gầm lên.

Móng vuốt lại ép xuống.

Nguyệt Dạ cảm thấy sức lực đang biến mất.

Cô không thể chống lại.

Cơ thể cô đang yếu đi.

Tầm nhìn bắt đầu mờ.

Những âm thanh xung quanh trở nên xa xôi.

Cô nhớ lại.

Cái chết của mẹ.

Căn nhà đổ nát.

Những ngày tháng ở Vùng đất của cái chết.

Tiểu Bạch.

Tất cả…

Tất cả đều hiện lên trong đầu.

"Không..."

Cô không muốn chết.

Không muốn.

Không muốn!

Một cảm giác nóng rực bắt đầu xuất hiện trong cơ thể.

Không biết từ đâu.

Không biết vì sao.

Nó lan ra từ lồng ngực.

Chạy qua từng mạch máu.

Nguyệt Dạ mở to mắt.

Đồng tử cô bắt đầu co lại.

Thế giới trước mắt…

Dần biến thành màu đỏ.

Không còn màu xám.

Không còn màu đen.

Chỉ còn đỏ.

Một màu đỏ của máu.

Một màu đỏ của bản năng.

Trong đầu cô…

Không còn suy nghĩ.

Không còn ký ức.

Không còn lý trí.

Chỉ còn một thứ.

Một ý niệm duy nhất.

Sống sót.

Con Dị quái vẫn đè lên người cô.

Cơ thể bắt đầu run lên.

Một tiếng gầm vang lên.

Không giống tiếng của một con người.

Cũng không hoàn toàn giống tiếng của một con Dị quái.

Con Dị quái khựng lại.

Nó cảm nhận được thứ gì đó.

Một luồng khí tức nguy hiểm.

Nhưng đã quá muộn.

Nguyệt Dạ ngẩng đầu.

Đôi mắt cô đỏ ngầu.

Một bên đồng tử…

Đã thay đổi.

Đồng tử vốn tròn của con người dần co lại thành một đường dọc.

"GRR..."

Con Dị quái lùi lại.

Nhưng Nguyệt Dạ đã nắm lấy cánh tay nó.

Sức mạnh từ đâu đó tràn vào cơ thể.

Cô siết chặt.

"Rắc!"

Xương cánh tay con Dị quái phát ra tiếng động.

Nó gầm lên.

Nguyệt Dạ dùng tay còn lại đấm thẳng vào mặt nó.

ẦM!!!

Con Dị quái bị đánh lệch.

Nó chưa kịp phản ứng.

Nguyệt Dạ đã lao tới.

Hai tay cô bám lấy cơ thể nó.

Cô không biết mình đang làm gì.

Không suy nghĩ.

Không tính toán.

Không có kỹ thuật.

Chỉ có bản năng.

Một cú đánh.

Rồi một cú nữa.

RẦM!

RẦM!

RẦM!

Con Dị quái cố phản công.

Nhưng Nguyệt Dạ né sang bên.

Cô chộp lấy cánh tay nó.

Xoay người.

RẮC!

Một tiếng xương gãy vang lên.

Con Dị quái gầm lớn.

Nguyệt Dạ tiếp tục.

Cô đánh.

Cắn.

Xé.

Không còn giống một con người đang chiến đấu.

Mà giống một con thú đang giành giật sự sống.

Máu bắn lên mặt.

Lên tóc.

Lên quần áo.

Con Dị quái cố chạy.

Nguyệt Dạ không cho nó cơ hội.

Cô lao theo.

Hai bàn tay nắm lấy phần đầu nó.

RẦM!!!

Cô đập đầu nó xuống đất.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Máu tràn ra.

Con Dị quái giãy giụa.

Rồi yếu dần.

Nguyệt Dạ vẫn tiếp tục.

Cho đến khi…

Không còn chuyển động.

Không còn tiếng gầm.

Không còn sự phản kháng.

Chỉ còn một cơ thể nằm bất động dưới cô.

Mưa vẫn rơi.

Nguyệt Dạ ngồi trên đó.

Thở dốc.

"Hộc..."

"Hộc..."

Cô nhìn xuống.

Đôi tay cô…

Đầy máu.

Không phải máu của cô.

Là máu của con Dị quái.

Những mảnh da thịt còn dính trên móng tay.

Nguyệt Dạ nhìn chúng.

"..."

Đôi mắt cô dần trở lại bình thường.

Màu đỏ biến mất.

Cô chớp mắt.

Một lần.

Hai lần.

Rồi…

Cô nhìn xuống cơ thể bên dưới.

Con Dị quái đã chết.

Nhưng cô không nhớ mình đã giết nó như thế nào.

Cô chỉ nhớ…

Mình đã muốn sống.

Chỉ vậy thôi.

Nguyệt Dạ từ từ lùi lại.

Cô chống hai tay xuống đất.

Cơ thể run rẩy.

"Không..."

Cô nhìn đôi tay.

"Không..."

Cô lùi thêm.

Cho đến khi lưng chạm vào một mảnh tường vỡ.

Cô ngồi đó.

Thở dốc.

Hai tay run lên dữ dội.

"Mình..."

"Mình đã làm gì vậy?"

Không ai trả lời.

Cô nhìn cái xác.

Rồi nhìn bàn tay.

Máu.

Tất cả đều là máu.

Cô bắt đầu cảm thấy buồn nôn.

"Ọe..."

Cô cúi người.

Nhưng không nôn được gì.

Chỉ có nước mắt trào ra.

Cô không hiểu.

Cô không biết chuyện gì vừa xảy ra.

Cô chỉ…

Muốn sống.

Đúng.

Cô chỉ muốn sống.

Nguyệt Dạ đưa tay lên mặt.

Nhưng khi bàn tay đầy máu chạm vào má…

Cô lập tức dừng lại.

Cô nhìn thấy một thứ khác.

Một mảnh kính vỡ nằm cách đó không xa.

Mặt kính phủ đầy những vết nứt.

Nó vẫn còn đủ lớn để phản chiếu hình ảnh của cô.

Nguyệt Dạ nhìn nó.

Ban đầu…

Cô không muốn nhìn.

Nhưng ánh mắt vẫn vô thức hướng về phía đó.

Và rồi…

Cô nhìn thấy mình.

Một thiếu nữ với mái tóc đen ướt sũng.

Khuôn mặt tái nhợt.

Quần áo rách nát.

Cơ thể đầy máu.

Một bên cánh tay bị móng vuốt cào rách.

Đôi mắt…

Nguyệt Dạ khựng lại.

Cô nhìn thật kỹ.

Một bên mắt vẫn là mắt của con người.

Nhưng bên còn lại…

Không còn giống con người nữa.

Đồng tử đã biến thành một đường dọc.

Con ngươi mang màu sắc kỳ lạ.

Xung quanh khóe mắt…

Có vài lớp vảy nhỏ.

Rất nhỏ.

Nhưng rõ ràng.

Nguyệt Dạ đưa tay chạm vào mặt.

Mảnh kính phản chiếu lại từng cử động.

Cô chạm vào vùng mắt.

"..."

Không thể nào.

Cô lùi lại.

Một bước.

Rồi thêm một bước.

"Không..."

Cô lắc đầu.

"Không thể..."

Cô nhìn lại.

Vẫn là nó.

Con mắt ấy.

Ánh mắt ấy.

Cô biết.

Cô biết nó là gì.

Bởi vì cô đã nhìn thấy nó vô số lần.

Trong suốt nửa năm.

Một con quái vật…

Luôn bảo vệ cô.

Luôn đứng trước cô.

Luôn nhìn cô bằng ánh mắt ấy.

Nguyệt Dạ bắt đầu run.

"Không..."

Cô ôm lấy mặt.

"Không phải..."

Một giọt nước mắt rơi xuống.

Hòa cùng nước mưa.

Cô nhìn lại hình ảnh phản chiếu trong mảnh kính.

Một thiếu nữ.

Một con mắt của con người.

Một con mắt của quái vật.

Cô bỗng nhớ đến Tiểu Bạch.

Nhớ những lần nó nhìn cô.

Nhớ những lần nó đứng chắn trước cô.

Nhớ cái đêm cuối cùng.

Nhớ đôi cánh trắng đã chắn trước người cô.

Nhớ chiếc roi xuyên qua cơ thể nó.

Nguyệt Dạ hiểu.

Có lẽ…

Tiểu Bạch đã để lại thứ gì đó trong cô.

Không chỉ là mạng sống.

Mà còn là một phần của chính nó.

Cô nhìn bàn tay.

Rồi nhìn con mắt.

Nước mắt lại chảy.

Cô không biết mình nên vui vì còn sống…

Hay nên sợ hãi vì thứ mà mình đã trở thành.

Cô ôm lấy hai đầu gối.

Cơ thể run lên.

"Mình..."

Giọng nói nghẹn lại.

"Mình là..."

Cô nhìn vào mảnh kính.

Nhìn vào con mắt xa lạ đang nhìn lại mình.

Một giọt nước mắt rơi xuống.

Hòa vào nước mưa.

"Mình bây giờ còn là con người không."

Câu nói ấy rất nhỏ.

Nhưng giữa vùng đất chết…

Nó vang lên rõ ràng đến đáng sợ.

Và lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại…

Nguyệt Dạ cảm thấy sợ chính bản thân mình.

💬 Bình luận (0)

📚 Truyện tương tự