Giữa khoảng sân đất nện náo nhiệt, những thuộc cấp mới hóa hình còn đang loay hoay lóng ngóng co kéo lại vạt áo, vạt quần bọc sình bẩn thỉu. Dũng bước dứt khoát đến bên thân hình sừng sững như tháp cổ của con hoẵng sừng ngọc. Cậu ngước nhìn cặp sừng đang tỏa ánh sáng bảy màu lung linh, dửng dưng đưa ra một câu hỏi sòng phẳng:
- Sao không chọn hình người giống như bọn nó?
Con hoẵng khẽ hạ cái đầu đồ sộ xuống, đôi mắt dửng dưng hoang dại nay ánh lên vệt trầm buồn đầy tiếc nuối. Nó thở ra một luồng khí nóng làm rung rinh dải sậy khô dưới chân Dũng, chất giọng thiếu nữ trầm thấp vang lên:
- Em đã cố hết sức rồi, cậu chủ. Nhưng dòng máu thần thú lưu chuyển trong người em quá cao cấp. Định mức linh khí từ củ Khoai Đỏ vừa rồi... vẫn chưa đủ để em bẻ gãy cái ngưỡng hóa hình của nhân loại.
Dũng nhìn thớ thịt săn chắc vây quanh dải duy băng trắng của nó, không nói gì thêm, chỉ khẽ vỗ nhẹ vào chiếc guốc móng to bản. Cái gì cũng có giá định biên của nó, máu càng quý thì cái giá của sự nhảy vọt càng cực đoan.
Sáng hôm sau, sương mù còn chưa tan hết trên dải bãi bồi, bầy thú hóa hình đã hồ hởi gom hết xẻng sắt, dao kiếm nhặt nhạnh được, hò hét nhau định kéo quân ra đồng bằng mùa khô để càn quét, đào bới nốt số cờ lá còn lại trên ma trận ba trăm điểm định vị.
Thế nhưng, Dũng chống ngược chiếc xẻng sắt xuống đất, dứt khoát ban lệnh bằng giọng trúc trắc:
- Dừng lại hết. Nghỉ định biên. Không đào bới gì nữa.
Đám thuộc cấp ngơ ngác nhìn nhau. Tầm nhìn sòng phẳng của một kẻ bám đất sinh tồn lập tức được gã cựu kiểm toán vạch rõ: Nếu tiếp tục dùng vũ lực đào tận gốc tróc tận rễ mạch khoáng ngầm ngoài kia, dải đồng bằng này sẽ sớm biến thành một vùng đất chết cằn cỗi hoàn toàn. Thảo cỏ quý biến mất, đàn thú ăn cỏ hàng nghìn con, như bầy bò biến dị, sẽ không thèm kéo đến đây kiếm ăn vào mùa cỏ mật nữa. Chuỗi thức ăn tự nhiên xung quanh căn cứ sụp đổ, điền trang ba héc-ta sẽ lập tức rơi vào thế cô lập, mất đi nguồn thạch thạch vãng lai.
Cậu khẳng định chắc nịch: Số thân cây quý mang về nhân giống, trồng bảo tồn trong hệ thống hào đất hiện tại đã là quá đủ để tự cung tự cấp lâu dài. Kế hoạch khai thác tận diệt chính thức bị khai tử.
Guồng quay lao động của điền trang lập tức chuyển dịch toàn bộ từ khai thác tự nhiên sang kiến tạo không gian sống.
Nhờ sức mạnh thể xác vượt trội của những cánh tay dầy thớ cơ vừa hóa hình người và các công cụ kim loại thực chiến, một cuộc đại công trình xây cất diễn ra với tốc độ chóng mặt. Dũng trực tiếp hướng dẫn cả bầy mở rộng diện tích khu vườn từ ba héc-ta lên thẳng bốn héc-ta để lấy thêm không gian phòng vệ.
Tại phân khu trung tâm, cậu cho dựng lên một dãy làng kiên cố bằng những căn nhà đất đắp dày, thiết kế chung tường nối tiếp nhau thành một khối thống nhất. Lối kiến trúc này vừa giúp tiết kiệm triệt để nguyên liệu gỗ lạ, vừa giữ ấm hoàn hảo qua những đêm sương muối hoang dã, lại tối ưu hóa năng lượng phòng thủ liên hoàn khi có biến động bên ngoài mê cung hào sâu.
Mùa khô đồng bằng chứng kiến viên gạch đầu tiên của một bộ tộc thu nhỏ thành hình dưới sự dẫn dắt lạnh lùng, kỷ luật của gã thiếu niên bọc denim.
Đêm đến, Dũng đứng bên hiên pháo đài cũ, dửng dưng quan sát diện mạo mới của nông trang. Dãy nhà chung tường lầm lì chắn gió; gia đình nhà chuột bông mười bốn thành viên đang ấm cúng cuộn tròn bên kho lương thực chứa đầy khoai tím; Tỵ Dương gác đôi cánh thép ngồi hóng gió ngoài thềm đất nện; và cách đó không xa, thân hình đồ sộ của con hoẵng sừng ngọc đang bất động tỏa ánh sáng bảy màu uy nghi che chở cho vương quốc nhỏ.
Dũng chợt nhận ra, suốt từ ngày nhặt nó về từ vệt sình lầy, cậu cũng không hiểu sao mình chưa từng đặt cho nó một cái tên riêng tử tế nào. Cứ gọi quen cái tên Hoẵng, cộc lốc và sòng phẳng như chính cái cách cậu định danh mọi thứ ở dị giới này.