🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.41: Ngôn ngữ

~6 phút đọc · 1083 từ · ⚠️ Báo cáo

Sự kiên nhẫn và thế im lặng ngầm hiểu của đám linh vật tị nạn chính thức vỡ vụn trước đòn tâm lý cực đoan từ củ sen tím. Chứng kiến Tỵ Dương mọc hai sải cánh khổng lồ bay lượn trên vòm kỳ mộc, tọng thẳng vào không trung những tràng tiếng người lưu loát, bầu không khí sòng phẳng của pháo đài cũ bị thổi bay bởi một cơn kích thích và sự cay cú tột độ của những kẻ chậm chân.

Con hoẵng sừng ngọc vốn dĩ điềm đạm, từ tốn là thế, nay cái vẻ thần vật của nó hoàn toàn biến mất trước lòng đố kỵ bản năng. Nó bước giậm mạnh hai guốc móng xuống nền đất nện, cái miệng mảnh mai lập tức mở ra, phát ra chất giọng thiếu niên thanh nhẹ nhưng dồn dập, thúc giục:

- Cậu chủ đào cho em với! Em cũng muốn! Em thèm cái đó!

Chưa kịp để Dũng tiêu hóa hết sự ngỡ ngàng, từ phía chân móng nhà kho mới, "cục bông" trắng muốt cũng không chịu thua kém. Nó nhảy choi choi như một quả bóng nẩy, cái đuôi chuột dài ngoằng ngoắt tít mù, cất chất giọng lanh lảnh của một đứa trẻ con ranh mãnh đòi chia phần:

- Đào nữa! Đào nữa đi Dũng! Đừng có thiên vị thằng dê bay đó!

Việc hai sinh vật vốn dĩ im như thóc suốt mấy tháng trời nay đồng loạt bẻ gãy rào cản ngôn ngữ, mở miệng nói tiếng người sòng phẳng khiến gã cựu kiểm toán vừa kinh ngạc vừa buồn cười dưới lớp mặt nạ phòng độc. Đúng là trong biên chế sinh tồn, không có động lực nào mạnh mẽ bằng một cuộc đại nhảy vọt đến từ lòng đố kỵ.

Bị đám thú nuôi vây quanh chèo kéo om xòm, Dũng tặc lưỡi một tiếng rõ to qua phin lọc khí. Cậu vác chiếc xẻng sắt bản to, lầm lũi lội ngược xuống lòng hố sụt sâu sáu mét, nơi dòng nước đục ngầu phù sa đã dâng lên ngập vây tới tận ngực.

Cuộc khai thác thực chiến trúng ngay mạch ngầm linh dược ngàn năm. Chỉ sau ba nhát xẻng cắm sâu lút lưỡi vào thớ đất sét xám cổ xưa, một vật thể phát sáng nữa lại lộ ra dưới làn nước nhão.

Cậu bứng lên củ sen thứ hai. Khối củ này kích thước có phần nhỏ hơn củ tím của Tỵ Dương một nấc, nhưng toàn thân thớ thịt vẫn tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo, trong suốt. Dũng không thèm trèo lên, dứt khoát vung tay ném ngay khối củ ấy lên bờ hào cho con hoẵng sừng ngọc đang đứng chờ sẵn.

Nuốt gọn phần thưởng linh dược, cơ thể con hoẵng lập tức giãn nở, thớ cơ co rút rồi phát triển vượt bậc. Chỉ trong vài nhịp thở, nó trở nên cao lớn, uy nghi với lồng ngực nở rộng hệt như một thần thú cổ đại. Đặc biệt hơn cả, xung quanh thân mình màu nâu đất của nó đột ngột xuất hiện một dải linh khí màu trắng muốt, mềm mại và bồng bềnh như dải duy băng vờn quanh cơ thể không rời, tự động che chắn cho nó khỏi lớp bụi sình mùa khô.

Cơn sốt tiến hóa dưới lòng hào chưa dừng lại. Dũng tiếp tục thúc những nhát xẻng mạnh mẽ, dứt khoát xuống tầng địa chất sâu hoắm. Sức kim loại nện vào thạch sét vang lên những tiếng bục, bục đanh gọn. Thêm hai vạt xẻng nữa, lưỡi sắt chạm trúng một củ sen tím vạn năm khác. Dũng mang khối củ nặng trịch lên bờ, ném thẳng vào đầu mũi của vua chuột "cục bông".

Biến đổi của kẻ ăn bám diễn ra đầy ngoạn mục. Ngay sau khi nuốt trọn thớ tinh bột vạn năm, bộ lông xù xì, bết bùn của nó lột xác thành một màu trắng tinh khôi, các sợi lông dài ra, mềm mại và mượt mà như tuyết đầu mùa. Hai đôi chân nhỏ nhắn của nó từ từ nhấc bổng khỏi nền đất nện, toàn thân tự phát ra một luồng năng lượng từ trường giúp cơ thể nó bay lơ lửng, giữ thăng bằng giữa không trung một cách thần kỳ.

Cậu thợ thuyền đào thêm mười phút, đào được một phần khúc củ sen sót lại ở rìa mạch và chia nốt cho con cáo Tam Vỹ sắc xanh hải quân. Tuy nhiên, nguồn năng lượng từ mẩu củ cụt này có vẻ chỉ đủ để kích phát một phần kết cấu sinh học của nó. Cơ thể Tam Vỹ co giật nhẹ, từ vệt hông sau mọc thêm một chiếc đuôi mới dầy mượt, nâng tổng số đuôi lên thành bốn chiếc (Tứ Vỹ). Con cáo bốn đuôi khẽ gầm gừ một tiếng hoang dã nơi cuống họng, đôi mắt hải quân lóe lên tia nhìn chưa thỏa mãn nhìn cái mạch đất sâu hoắm dưới chân Dũng.

Dưới lòng hố sâu sáu mét, bùn nhão sặc mùi thạch sét đã bết chặt lấy bộ đồ bảo hộ. Dũng ngẩng đầu lên, qua lớp kính bảo hộ, cậu nhìn thấy năm con nhím lông pha lê vẫn đang đứng xếp thành một hàng ngang ngay ngắn trên bờ hào. Năm cặp mắt trong suốt của lũ gặm nhấm lấp lánh sự mong chờ, thèm muồng tột độ, dán chặt vào lưỡi xẻng sắt còn dính bùn trên tay cậu.

Việc lội bùn dữ, dùng lực cánh tay thúc xẻng sắt sâu sáu mét suốt nhiều giờ liền dưới lòng hố ngập nước đã khiến toàn bộ hệ cơ bắp của gã thiếu niên rệu rã, mỏi nhừ. Hơi thở cậu dồn dập, phập phồng làm mờ cả lớp kính silicon.

Dũng chống ngược chuôi xẻng xuống đáy bùn, đưa bàn tay găng cao su lên quẹt ngang lớp sình non bắn trên mặt nạ phòng độc, rồi dứt khoát xua tay về phía bầy nhím chông:

- Mệt lắm rồi. Nghỉ. Để mai!

Lời trục xuất cộc lốc, dửng dưng của chủ đất vang lên giữa cái tĩnh mịch của đêm muộn đồng bằng. Đám nhím pha lê tiu nghỉu cụp đuôi, nhưng trật tự kỷ luật của pháo đài ba héc-ta đã định, không một sinh vật nào dám bước qua lằn ranh của kẻ giữ vườn đang kiệt sức.

💬 Bình luận