Mấy con nhím dị giới vẫn chúi mũi vào thớ sình dẻo quẹo, hàm răng ngắn hoen rỉ rộc rộc gặm nhấm những củ Khoai Ngọc vừa bới được quanh góc sân. Dũng đứng khoanh tay bên hiên pháo đài cũ, dửng dưng quan sát qua lớp kính mặt nạ phòng độc. Ngay khi thớ thịt khoai trong suốt như ngọc thạch trôi xuống dạ dày lũ gặm nhấm, một biến đổi sinh học kỳ lạ cực đoan diễn ra ngay trước mắt cậu.
Rắc... rắc...
Bộ lông gai xù xì, thô kệch của đám nhím chông bỗng chốc rũ bỏ màu xám bẩn thỉu, đồng loạt chuyển sang trạng thái trong suốt như pha lê nguyên khối. Từ bên trong thớ da thịt bọc sình của chúng, những luồng hào quang yếu ớt nhưng rõ rệt bắt đầu rực lên, xua tan một vệt tối mùa khô. Cái đầu óc phân tích của gã cựu kiểm toán lập tức nhìn ra một ván cược tiến hóa. Không một chút do dự, Dũng xách giỏ, đem thêm một đống Khoai Ngọc vỏ tím đổ ụp xuống sân, cho cả năm con ăn thỏa thê. Lũ nhím pha lê ngốn ngấu đến mức cái bụng căng tròn ra như quả bóng bãi biển, nằm lật ngửa ra đất nện thở dốc hộc tốc. Cậu chăm chú nhìn thêm mười phút nhưng không thấy chúng biến đổi thêm gì nữa. Dũng nhận định lạnh lùng: Việc kích phát năng lượng đã chạm ngưỡng cực hạn, kết cấu sinh học của chúng cần thời gian sòng phẳng để tiêu hóa hết nguồn dinh dưỡng đậm đặc này.
Tạm gác lại đám nhím chông, Dũng vác chiếc xẻng sắt bản to ra khu hào nước sâu bao quanh mảnh đất ba héc-ta. Mục tiêu của cậu là những đốt củ sen dị giới nằm sâu dưới bùn phù sa, thứ linh dược mà từ gia đình "cục bông", đám thú nuôi lẻo đẽo cho đến con hoẵng nhỏ sừng ngọc đều thèm thuồng đến phát cuồng.
Sau nhiều ngày thợ thuyền, gã cựu nhân viên ngân hàng đã bóc tách được một quy luật địa chất sòng phẳng: Càng đào sâu xuống các tầng đất sét xám cổ xưa, các đốt củ thu hoạch được càng lâu năm, tích tụ sinh khí đậm đặc và quý hiếm hơn hẳn phần rìa mặt đất ráo hoảnh.
Cuộc đào bới thực chiến chạm mốc cực hạn khi lưỡi xẻng sắt đâm sâu xuống lòng hố tới sáu mét. Lúc này, lòng hố ngập vây tới tận ngực cậu thiếu niên, bóng tối hoang dã bao trùm. Giữa lớp bùn nhão tích tụ ngàn năm lạnh buốt, đầu ngón tay bọc găng cao su của Dũng chạm vào một vật thể cứng ngắc, thuôn dài. Cậu dùng hết sức bình sinh bứng mạnh. Một củ sen dị giới khổng lồ bật ra khỏi thớ đất sét, tự phát ra thứ ánh sáng màu tím huyền ảo, lung linh rực rỡ ngay dưới làn nước đục ngầu.
Ngay khi Dũng ôm khối củ sen phát sáng màu tím bết bùn bước lên khỏi miệng hố sâu sáu mét, một luồng mùi hương tinh khiết, ngọt đậm như mật ong rừng lập tức phát tán, lan tỏa khắp nông trang ba héc-ta.
Trật tự của điền trang lập tức vỡ trận trong giây lát. Toàn bộ đám động vật quanh nhà, từ bầy nhím lông pha lê vừa tỉnh táo, gia tộc chuột bông mười bốn thành viên lao ra từ nhà kho, cho đến Tam Vỹ sắc xanh hải quân và con hoẵng sừng ngọc điềm đạm, đều nháo nhào cả lên. Mắt con nào con nấy rực sáng tia máu bản năng, chúng điên cuồng lao về phía đầu ủng của Dũng để đòi chia phần miếng ăn linh dược.
Giữa đám đông đang hỗn loạn và những tiếng gầm gừ áp chế, Dũng nhìn lướt qua con hoẵng sừng ngọc dẫu nó là đứa thèm khát nhất. Cái đầu lạnh kỷ luật của cậu dứt khoát đưa ra một lựa chọn mang tính chiến lược: Cậu gạt phắt con hoẵng sang bên, dứt khoát đưa thẳng củ sen tím cho Tỵ Dương, con quái thú thân rắn đầu dê đang uốn lượn thớ vảy đen xì đầy kiên nhẫn ở rìa ngoài.
Tỵ Dương đớp gọn lấy khối củ sen tím, nuốt chửng vào khoang họng đầy răng.
Ầm!
Nguồn năng lượng kinh hoàng từ đốt củ vạn năm lập tức bộc phát trong cơ thể sinh vật dị hợp. Từ hai bên hông phần thân rắn đen xì, thớ thịt nứt toác, một đôi cánh đại bàng khổng lồ với những sợi lông vũ cứng như lá thép đột ngột đâm chồi, xòe rộng ra bốn mét.
Nó vỗ cánh phầm phập, tạo ra những luồng cuồng phong mạnh mẽ thổi tung toàn bộ bụi sình, rác lũ quanh sân pháo đài rồi bay bổng thẳng lên không trung mùa khô. Trong cơn phấn khích tột độ của việc hóa hình, sinh vật đầu dê thân rắn sà xuống như một mũi tên. Đôi chân trước mọc móng vuốt sắc lẻm của nó ôm chặt lấy hai bên bả vai bọc đồ bảo hộ của Dũng. Từ cái miệng dê vốn dĩ chỉ bập bẽ được vài từ ngọng nghịu, nay phát ra một tiếng hét lớn với giọng cao vút, rõ ràng, rền vang khắp ba héc-ta điền trang:
- Cảm ơn cậu chủ! Cảm ơn cậu chủ!
Dũng đứng giậm chặt đôi ủng cao su xuống nền đất nện để đỡ lấy sức nặng của con quái thú có cánh, đôi mắt sau kính bảo hộ nheo lại, khẽ nở một nụ cười dửng dưng. Biên chế của cậu cuối cùng cũng đã có một không quân thực chiến đầu tiên.