🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.32: Thu hoạch trong lòng tử khí

~8 phút đọc · 1598 từ · ⚠️ Báo cáo

Gần một tháng trôi qua kể từ ngày vạt nước triều đầu tiên rút xuống lòng sông, dải đồng bằng vẫn một màu xám xịt, lầm lì bốc hơi nghi ngút dưới nắng dị giới. Ánh mặt trời thiêu đốt vũng sình nhão, càng làm kích phát thứ mùi xú uế cực đoan từ đống xác chết động vật khổng lồ đang kỳ phân hủy mạnh mẽ ngoài kia.

Dũng vẫn bám trụ, lầm lũi và trơ trọi như một cái bóng trắng muốt giữa điền trang. Cậu duy trì một chế độ sinh tồn tối giản, chuẩn xác đến từng dặm bước: mỗi buổi chiều, đôi ủng cao su cổ cao lại nện xuống thớ sình dẻo quẹo, dắt cậu lội ra những vùng đất bồi xa hơn để mót thêm củ dại; mỗi ngày uống một ngụm nước thần dịch mát rượi từ chiếc bình vạn năng giắt hông; và đôi tay găng cao su chưa bao giờ ngừng nhặt nhạnh mớ lông chim di cư trôi dạt để gia cố thêm đống nệm giữ ấm trong phòng.

Thế nhưng, cái máu tích lũy của gã cựu kiểm toán không cho phép cậu chỉ dừng lại ở mức mót củ dại qua ngày. Dũng dứt khoát bước qua ranh giới của nỗi ghê tởm bản năng, chủ động mò đến những cái xác quái thú dị giới khổng lồ, những thực thể to bằng chiếc xe tải, sình chương, nứt nẻ và đang phân hủy nặng nề giữa bãi sình lầy hoang dại.

Bục. Bục.

Thanh xà beng xương vung lên, dứt khoát xọc sâu vào thớ thịt xám ngoét, rữa nát của cái xác vô danh. Giữa đám giòi bọ dị giới nhung nhúc to bằng ngón tay và lớp bùn lầy tanh tưởi trào ra từ khoang bụng quái thú, Dũng tỉ mẩn dùng đầu xương khều gạt, tìm kiếm. Bản năng của một kẻ sống sót mách bảo cậu rằng cái thế giới cực đoan này luôn để lại lõi năng lượng trong những sinh vật mạnh nhất.

Và cậu đã đúng. Sâu trong vách sườn mục nát của đám cự thú, những viên "thú thạch" to bằng quả trứng gà lộ ra, tự phát sáng một thứ ánh sáng mờ ảo, ấm áp. Chúng là những khối vật chất đậm đặc chứa nguồn năng lượng nguyên tố nguyên thủy mà cậu tin chắc sẽ là thứ bản lề cho các kỹ thuật chế tác lâu dài về sau. Bản toán hành xác đổi lại những con số sòng phẳng: mỗi ngày lội bùn, cậu đều đặn thu hoạch được từ ba đến năm viên thú thạch nguyên vẹn.

Trở về pháo đài đất nện khi bóng nắng đã dài ngoằng, Dũng hất cánh cửa lưới xơ môn, xách theo chiếc giỏ tre nẹp sắt đựng đầy đá năng lượng. Việc đầu tiên cậu làm là vặn đầu vòi bình vạn năng, quét một làn nước thần dịch xối xả lên những viên thú thạch dính đầy dịch rữa màu nâu xám.

Dòng nước thần lướt qua, gột rửa sạch sẽ từng mảng bùn non bẩn thỉu, bóc tách hoàn toàn thứ mùi tử khí bám dai dẳng trên vách đá. Dũng cẩn thận mang đống thú thạch đã sạch ráo vào góc gian phòng tám mét vuông, xếp chúng thành một hình chóp nhỏ sát cạnh chiếc đệm xơ mướp.

Khi bóng tối đêm dị giới ập xuống, đống đá năng lượng tự động cộng hưởng, tỏa ra một quầng sáng màu cam hồng rực rỡ, ấm áp hệt như một bếp than hồng dã chiến đang reo vui góc nhà. Đám thú tị nạn, con cáo ba đuôi xanh hải quân và chú hoẵng sừng ngọc, tự giác bò lại gần, nằm cuộn tròn quanh đống đá để hưởng chút hơi ấm dịu nhẹ.

Dũng ngồi bệt trên tấm thảm lông vũ tự chế, lưng tựa thẳng vào vách tường đất nện dày một mét, đôi mắt dửng dưng quan sát quầng sáng cam hồng đang nhảy nhót trên vách.

Cậu không cảm thấy bất kỳ một áp lực tâm lý nào từ sự cô độc bủa vây hay môi trường ô nhiễm khốc liệt ngoài kia. Với cái đầu lạnh của một gã cựu nhân viên ngân hàng, mọi thứ đang diễn ra, từ trận lụt, bão chim, cho đến bãi tha ma thối rữa này, chẳng qua chỉ là một quá trình tích lũy tài nguyên tất yếu sau thiên tai. Một kỳ kiểm toán tài sản của tự nhiên, và cậu đang là kẻ thu mua được nhiều nhất.

Cậu đưa tay lên, gõ nhẹ vào lớp vỏ nhựa silicon của chiếc mặt nạ phòng độc hai phin lọc đang áp chặt trên khuôn mặt thiếu niên, phát ra tiếng cộc cộc khô khốc. Ít nhất thì cái lá chắn công nghệ này vẫn đang hoạt động hoàn hảo, giữ cho buồng phổi cậu khô ráo và tách biệt khỏi sự điên cuồng của đồng bằng. Giữa lòng tử khí, trật tự sinh tồn của Dũng đã đứng vững, kiên cố và bất biến.

Chương 33: Phù sa hồi sinh và những mảnh vụn văn minh

Lớp khói độc xám nhạt cuối cùng cũng tan biến theo những luồng gió lộng từ phía Bắc, trả lại cho đồng bằng một diện mạo hoàn toàn mới. Nguồn dinh dưỡng cực phẩm từ lớp phù sa màu mỡ năm tuần lụt lội đã kích phát thảm thực vật bùng nổ với một tốc độ điên cuồng. Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, cỏ mật dị giới đã mọc xanh tốt, vươn cao ngập đầu người, biến vạt bãi bồi sần sùi hôm nào thành một thảo nguyên xanh rì, nhấp nhô gợn sóng.

Đàn chim di cư hàng triệu con bắt đầu thưa thớt dần rồi bay khuất sau đường chân trời, nhường chỗ cho những cư dân mới của mùa khô hoang dã. Từng đàn thú ăn cỏ hàng nghìn con, dáng dấp hệt như loài linh dương biến dị, lũ lượt kéo về lấp đầy các khoảng trống. Tiếng móng guốc nện xuống đất bãi và tiếng răng nhai cỏ rào rào, rộc rộc đồng thanh vang vọng khắp không gian, phá tan sự lầm lỳ của đồng bằng.

Dũng dửng dưng đứng bên ngưỡng cửa, nhìn những cặp sừng dài của đàn thú nhô lên thụt xuống giữa biển cỏ xanh. Cậu không mảy may quan tâm đến việc săn bắn; cái đầu óc quy hoạch của gã cựu kiểm toán lập tức dồn toàn bộ sự tập trung vào dự án cải tạo đất bãi hậu lũ.

Cậu dùng thanh xà beng xương xới tung thớ đất thịt trộn phù sa non dẻo quẹo lên, đắp thành những gò bùn cao hơn mặt đất nửa mét, tạo ra một hệ thống rãnh sâu bao quanh hệt như một mạng lưới thoát nước tự nhiên trên nền đất phẳng. Xây luống xong, Dũng lôi từ trong vại gốm ra những loại hạt và trái cây lạ thu lượm được từ đống rác lũ mùa nước nổi để gieo trồng thử nghiệm trên các gò bùn mới đắp. Cậu còn cẩn thận gom những quả dừa dị giới trôi dạt vào bờ bụi hôm trước, dùng dao xương mài nhẵn lớp vỏ xơ bên ngoài để chế tác thành một loạt bát gáo dừa bền chắc phục vụ sinh hoạt, đồng thời lựa ra ba quả có mầm xanh khỏe nhất để ươm trồng dọc theo mép ao nước tự nhiên quanh căn cứ.

Khi mặt trời thiêu đốt khiến lớp bùn non bên ngoài khô khốc, nứt nẻ thành những mảng lớn, dải đồng bằng bao la bỗng chốc biến thành một kho báu bị vùi lấp khổng lồ. Dũng bắt đầu những chuyến đi tuần tra diện rộng, mang theo cái túi xơ môn lớn để nhặt nhạnh khắp các bờ bãi.

Lòng đất phù sa cất giấu những món hời kinh ngạc bị dòng xiết từ thượng nguồn cuốn trôi rồi vùi sâu xuống đáy sình. Đôi tay găng cao su của cậu liên tục đào bới, trục vớt lên vô số vật dụng sinh hoạt và hộ thân vô chủ: những chiếc vòng tay chế tác bằng xương thú khảm đá màu, vài thanh dao găm và kiếm ngắn bằng kim loại mờ xỉn nhưng lưỡi vẫn sắc bén lạnh người, cùng hàng loạt quần áo, giày da thuộc, mũ trùm đầu bị rách một vài vạt nhỏ. Cậu mang tất cả về pháo đài, dùng nước bình vạn năng tẩy sạch bùn đất rồi phân loại ngăn nắp.

Dũng ngồi bệt trên tấm thảm lông vũ, tay miết nhẹ lên sống dao găm kim loại vừa nhặt được. Một tiếng thở dài dửng dưng khẽ bật ra sau lớp mặt nạ phòng độc.

Cậu nhận ra một thực tế lạnh lùng của thế giới này. Sau mỗi mùa đại hồng thủy tàn khốc, thiên nhiên ngoài việc gieo rắc tử khí và sự hủy diệt, thì còn hào phóng nhả lại những mảnh vụn, những vết tích sứt sẹo của một hoặc nhiều nền văn minh nào đó đã bị xóa sổ ở phía thượng nguồn xa xôi. Và giờ đây, gã cựu nhân viên ngân hàng đơn độc bọc trong bộ đồ bảo hộ đang là kẻ duy nhất đứng trên nền móng cao, dửng dưng thu gom và sở hữu toàn bộ đống di sản vô chủ ấy để phục vụ cho cuộc định cư dài hạn của chính mình.

💬 Bình luận