🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.22: Nhà cao ao rộng

~4 phút đọc · 690 từ · ⚠️ Báo cáo

Nước lũ rút đi để lại một vệt bẩn màu nâu xám dính chặt trên chân tường pháo đài đất nện. Dũng đứng bên ngưỡng cửa, nhìn vệt bùn ấy rồi nhướn mày. Trận lụt vừa rồi chỉ là phát súng cảnh cáo của cái đồng bằng này. Một trận mưa một ngày mà ngập đến năm ngày, nếu vào mùa mưa chính thức, chân tường này chắc chắn sẽ bị mài mòn cho đến khi sụp đổ.

Cái tư duy quản trị rủi ro của một gã cựu kiểm toán không cho phép cậu ngồi yên chờ chết. Dũng quyết định vạch ra một chiến lược dài hạn: Xây dựng căn nhà thứ hai.

Công trình mới này cũng có diện tích tám mét vuông, nhưng thay vì đặt trực tiếp trên thảm cỏ, cậu sẽ đắp một cái móng nâng nền cao lên gần một mét so với mặt đất bãi. Đây sẽ là pháo đài tối hậu, chòi canh ba tầng dã chiến bất khả xâm phạm trước mọi đợt đại hồng thủy tương lai.

Bắt tay vào đại công trường lần hai, Dũng không còn là gã lóng ngóng của vài tuần trước. Kinh nghiệm xương máu từ bốn bức vách cũ giúp cậu cải tiến kỹ thuật xây dựng một cách vượt bậc.

Đất thịt phù sa được cậu đào lên, trộn với xác cỏ dại rồi nhào kỹ bằng đôi ủng cao su nặng trịch cho đến khi hỗn hợp đạt độ dẻo quẹo, mịn màng như đất sét của thợ gốm. Để vách tường thẳng đứng và có độ dày đồng đều, Dũng nảy ra một sáng kiến: Cậu dùng những bẹ chuối già, dai và thẳng nẹp lại thành hai lớp song song để làm khung định hình, chẳng khác nào hệ thống cốp pha trong xây dựng hiện đại. Cậu đổ đất dẻo vào giữa hai lớp bẹ chuối, dùng thanh xương đùi quái thú nện chặt.

Một hệ quả tự nhiên xuất hiện từ cuộc đại công trường này: Để có đủ lượng đất khổng lồ vừa đắp móng cao một mét, vừa dựng tường dày, Dũng đã cặm cụi đào sâu xuống thớ đất ngay sát cạnh ngôi nhà mới. Khi công trình dần thành hình, một cái hố sâu hoắm, rộng hoác cũng lộ ra. Nước ngầm từ lòng đất và nước sông thẩm thấu qua các tầng phù sa nhanh chóng đầy ứ lên, biến cái hố đào đất thành một cái ao chứa nước tự nhiên, trong vắt và mát rượi ngay bên hiên nhà.

Cuộc sống sinh tồn của Dũng giờ đây được đưa vào một lịch trình phân bổ thời gian nghiêm ngặt, chỉn chu hệt như một bảng biểu Excel thời cậu còn làm ngân hàng.

Buổi sáng (Từ lúc sương mai chưa tan đến chính ngọ): Cậu tập trung toàn bộ thể lực vào việc dựng nhà. Tiếng xương thú nện đất thình thình đều đặn vang lên trong không gian, biến những thớ đất nhào bẹ chuối thành những mảng vách kiên cố.

Buổi chiều (Khi nắng bắt đầu dịu đến hoàng hôn): Dũng buông thanh xương nện, chuyển sang việc đào đất mở rộng ao và làm đồng.

Sáu thửa ruộng ô cờ sau lũ như được kích phát bởi nguồn dinh dưỡng dồi dào của phù sa sông. Những củ cải Xâm vỏ vảy cá lớn nhanh như thổi, thớ thịt trắng ngần ngậm đầy vị ngọt thanh tao, giòn rụm. Không chỉ vậy, trong những chuyến rảo bước đào đất quanh các mô bồi xa hơn, chiếc túi xơ môn đeo bên hông cậu lúc nào cũng nặng trịch những loại củ dại mới phát hiện, có loại tròn như củ khoai mài, có loại vỏ đỏ băm nồng.

Ngách hầm kho ngầm mát lạnh dưới lòng đất giờ đây lại được xếp đầy ắp, gọn gàng từng loại lương thực dự trữ. Nhìn cái ao nước tự nhiên soi bóng pháo đài đang cao dần lên từng tấc, Dũng quệt mồ hôi trên trán, nở một nụ cười ngạo nghễ của một gã chủ đất thực thụ.

💬 Bình luận