Sương mai chưa kịp tan trên những ngọn cỏ mọng nước, Dũng đã đứng thẳng người trên thành hố đá cuội. Cậu vươn vai, hai nắm tay siết chặt, ngửa cổ hét lớn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây:
- Ít nhất thì cũng phải cho tôi một con dao chứ! Làm nông kiểu gì thế này?
Tiếng hét vang vọng ra xa, đập vào mặt sông rì rào rồi tan loãng vào không trung. Bầu trời vẫn phẳng lặng như một tấm kính khổng lồ. Không có một tia chớp, không có tiếng chuông rè, và đương nhiên không có một món công cụ nào từ hư không rơi xuống chân cậu. Vị thần hoàng bào măng-tô đã ném cậu vào đây và dứt khoát cắt đứt mọi sự viện trợ. Dũng tặc lưỡi, tự hiểu rằng sự đòi hỏi ở thế giới này là một việc làm vô ích.
Cậu đi vòng quanh các mô đất đen nằm cách bờ sông chừng trăm mét. Từ hôm qua, cậu đã chú ý thấy ở những khu vực cỏ mọc tốt bất thường này có vài vật thể màu trắng đục trồi lên khỏi thớ đất phì nhiêu.
Dũng cúi người, dùng đôi bàn tay trần bới sâu vào lòng đất xốp. Sau vài phút cào bới, cậu lôi lên được một vài khúc xương thú trắng dã, đã bị thời gian gọt rửa đến mức không còn chút thịt thối nào. Cậu chọn ra một đoạn xương ống dài khoảng hai gang tay, đặc ruột và nặng chịch.
Dũng nhặt một hòn đá cuội cạnh bờ sông, kê khúc xương lên một tảng đá lớn rồi giáng một cú thật mạnh.
Rắc.
Khúc xương ống vỡ chéo, để lại một đầu vát nhọn hoắt với phần cạnh sắc lem nhem. Dũng kiên nhẫn ngồi thụp xuống, tì phần cạnh vỡ vào mặt nhám của tảng đá gan, mài đi mài lại theo một chiều dứt khoát. Tiếng sột soạt khô khốc vang lên đều đặn. Sau hơn một tiếng đồng hồ, trên tay cậu thiếu niên đã là một con dao bằng xương thô sơ, nhưng phần lưỡi vát lại sắc lẻm, ánh lên vẻ lạnh lẽo của một món vũ khí nguyên thủy.
Có dao trong tay, Dũng lập tức quay lại bãi sình lầy để xử lý bụi chuối rừng bướng bỉnh hôm qua.
Cậu vung con dao xương, bập mạnh vào phần gốc một thân chuối to bằng bắp vế. Lưỡi xương sắc bén ngập sâu vào thớ thịt giả chứa đầy nước của thân cây. Khác hẳn với sự bất lực của đôi bàn tay trần hôm trước, giờ đây chỉ sau năm, sáu nhát chặt dứt khoát, thân chuối khổng lồ đã đổ rầm xuống lòng sình nhão, bắn tung tóe những vệt bùn đen.
Thế nhưng, khi hạ đến cây thứ ba, Dũng dừng tay, đứng chống dao xương lên một khúc thân vừa đổ. Cậu nhìn phần lõi chuối sũng nước, những thớ xốp mềm xèo đang nhanh chóng chuyển sang màu thâm đen dưới ánh nắng. Đầu óc của một kẻ có tư duy quy hoạch lại bắt đầu tính toán. Thân chuối quá mềm, bên trong toàn là nước, chỉ cần vài ba ngày là sẽ thối và đổ. Dùng thứ này để dựng khung cho một ngôi nhà định cư lâu dài rõ ràng là một phương án ngớ ngẩn.
Dũng lội lên bờ dốc, ném ba khúc thân chuối vừa chặt sang một bên và thay đổi chiến thuật. Cậu sẽ không dựng nhà nữa, mà tận dụng chính bụi chuối rừng đang sống làm chỗ dựa.
Cậu tước thêm một nắm xơ môn bền chắc từ đầm lầy. Dũng chọn bốn thân chuối rừng mọc sát nhau thành một cụm vững chãi, dùng dao xương phạt bớt vạt lá rườm rà xung quanh. Cậu luồn những sợi dây xơ môn, buộc chéo các thân chuối lại với nhau ở độ cao ngang ngực, tạo thành một hệ thống giằng chịu lực thô sơ nhưng cực kỳ chắc chắn vì các thân cây vẫn đang bám rễ sâu vào lòng đất.
Ở chính giữa khung đỡ bằng thân chuối sống ấy, Dũng căng chiếc võng xơ môn đan tỉ mỉ từ chiều qua lên. Cậu thắt nút thật chặt bằng nút dẹt thợ thuyền.
Khi hoàng hôn vừa tắt ngấm, đồng bằng chìm vào màu tím thẫm tịch mịch, Dũng leo lên võng. Chiếc võng nhún xuống, đung đưa nhẹ nhàng giữa bụi chuối xanh rì. Bên dưới lưng cậu, cách chừng một mét, là bãi bùn lầy lội đầy côn trùng bò lổm ngổm, nhưng giờ đây chúng không thể chạm vào cậu được nữa. Dũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, gác con dao xương bên hông quần yếm, lần đầu tiên nhắm mắt lại trong một không gian thực sự an toàn ở dị giới.