🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.10: Ngủ hoang

~5 phút đọc · 868 từ · ⚠️ Báo cáo

Vệt tím than của bầu trời dị giới lại bắt đầu đặc quánh từ phía rìa đường chân trời. Dũng đứng trên thành hố nước lát đá, nhìn bãi sình lầy lội bắt đầu rút nước theo con triều sông. Nghĩ đến việc phải ngủ lộ thiên một đêm nữa giữa vòng vây của đám thú lông xám, gã cựu nhân viên ngân hàng dứt khoát xốc lại quai đeo bình vạn năng, bước về phía bụi chuối rừng khổng lồ.

Cậu cần một cái lều. Hoặc ít nhất là một mái che tạm bợ để chắn thứ sương đêm lạnh buốt đang bắt đầu xuống.

Dũng tiếp cận tàu lá chuối to bản như một cánh buồm, vươn hai bàn tay thiếu niên trần trụi nắm chặt lấy phần cuống lá sát thân cây, dùng hết trọng lượng cơ thể đu người vít xuống.

Khậc.

Một tiếng động xỉn màu, nhưng tàu lá không hề gãy. Cuống chuối ở thế giới này không giòn và xốp; nó dai như bẹ dừa già, ngậm đầy những thớ sợi chằng chịt. Dũng cố bẻ, cố vặn đến mức đỏ gay cả mặt, móng tay bật đau nhói nhưng thớ cuống chỉ dập nát, chảy ra thứ nhựa thâm đen, cứng quắc trơ gan cùng tuế nguyệt. Tay không tuyệt đối không thể làm gì được loại thực vật bướng bỉnh này.

Thất bại với bụi chuối, Dũng lùi lại, ánh mắt va phải những bụi môn khổng lồ mọc tràn ngay sát mép nước đầm lầy. Những cuống môn to bằng bắp vế người lớn, vươn cao quá đầu người, bề mặt nhẵn nhụi màu xanh mướt.

Cậu tiến lại gần, tò mò dùng ngón tay cái bấm mạnh vào lớp vỏ ngoài của một bẹ môn đã ngả vàng. Một lớp xơ dài, mảnh nhưng chắc chắn lộ ra. Dũng nheo mắt. Tư duy nhạy bén của một kẻ quen xử lý các chi tiết kỹ thuật trỗi dậy. Cậu không bẻ ngang, mà luồn ngón tay vào khe bẹ, dùng một lực đều đặn tước dọc từ gốc lên ngọn.

Một sợi xơ môn dài hơn hai mét, bản rộng bằng ngón tay, dai xé không đứt xuất hiện trên tay cậu. Dũng mân mê thớ sợi màu xanh lục, lầm bầm:

- Không có gỗ thì dùng dây.

Suốt ba tiếng đồng hồ sau đó, đồng bằng chứng kiến một cảnh tượng kỳ quặc. Một thiếu niên ngồi bệt trên thớ đất đen, cặm cụi bện xơ môn.

Bản tính tỉ mỉ, kiên nhẫn đến mức cực đoan của một gã từng ngồi soát từng con số trên báo cáo tài chính kiểm toán giờ được chuyển hóa trọn vẹn vào mười đầu ngón tay. Dũng không làm ẩu. Cậu chia xơ môn thành ba sợi nhỏ, bện xoắn đôi một, tạo thành những sợi dây thừng thủ công có độ dày đồng đều. Từ những sợi dây đó, cậu bắt đầu đan gài, thắt nút theo cấu trúc hình quả trám.

Đến khi ráng chiều hoàn toàn tắt hẳn, chiếc võng xơ môn đầu tiên hoàn thành. Các mắt lưới đều chằn chặn, các mối nối được giấu khéo léo vào trong, căng ra thử thấy có độ đàn hồi và chịu lực bất ngờ. Dũng vuốt dọc mặt võng còn thơm nồng mùi nhựa môn tươi, lòng tràn đầy đắc ý.

Cậu hí hửng vác chiếc võng tâm huyết trên vai, đôi ủng cao su nện xuống đất bồm bộp, đi dọc bờ dốc để tìm chỗ treo.

Nhưng đi được vài trăm mét, bước chân Dũng chậm dần rồi dừng hẳn. Cậu đứng chết lặng giữa thảm cỏ. Một nghịch lý phũ phàng của vùng đồng bằng này tát thẳng vào sự hào hứng của cậu: xung quanh không hề có cây thân gỗ.

Toàn bộ hệ thực vật trải dài đến tận đường chân trời chỉ là những bụi cỏ mọng nước, những khóm chuối rừng thân giả và đám môn thối dính đầy bùn lầy. Không có lấy một thân cây nào đủ cứng cáp, đủ chiều cao để chịu được sức nặng của một cơ thể người. Chiếc võng đan tỉ mỉ, bền chắc đến mấy, giờ đây cũng chỉ là một mảnh lưới vô dụng khi không có hai điểm tựa.

Dũng đứng trơ trọi giữa khoảng không bao la, gió đêm từ sông thổi về lồng lộng, hất vạt áo của cậu bay phần phật. Một tiếng thở dài sườn sượt thoát ra từ bờ môi thiếu niên.

Cậu ngậm ngùi trải chiếc võng xơ môn thẳng ra nền đất đen, biến nó thành một tấm chăn lót lưng tạm bợ để ngăn cái lạnh từ lòng đất thấm lên da thịt. Dũng nằm xuống, hai tay gối sau gáy, mắt nhìn trừng trừng lên bầu trời đêm thẳm đang bắt đầu điểm xuyết những vì sao lạ hoắc, sáng rực một cách cô độc.

Giữa không gian tịch mịch, bóng dáng cậu thiếu niên nằm lọt thỏm trong mảnh lưới đan thô sơ, nhìn từ trên cao xuống, hệt như một con mồi vừa tự tay dệt lưới rồi mắc kẹt vào chính cái bẫy của mình.

💬 Bình luận