🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.2: xuất hiện đám côn đồ?

~6 phút đọc · 1198 từ · · ⚠️ Báo cáo

“Đó giờ con ăn gì, mẹ chẳng biết sao?”

Lê Thị Mỹ Lan vừa nói vừa đặt xuống trước mặt Trương Quang Huy một phần cơm nóng hổi.

Phần cơm lớn đến mức Quang Huy chỉ nhìn thôi cũng bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.

Cậu cúi đầu nhìn xuống.

Cơm trắng, thức ăn đầy đủ, còn được xếp ngay ngắn thành từng phần.

Quang Huy im lặng vài giây.

Cậu thật sự...

Không biết nên nói gì.

 Lê Thị Mỹ Lan khoanh tay trước ngực, nhìn đứa con nuôi cao gầy của mình rồi bắt đầu càm ràm:

“Có mấy ngày không gặp mà mẹ thấy con lại gầy đi rồi đấy! Con không được học mấy cái trò giảm cân trên mạng đâu, nghe chưa?!”

Trương Quang Huy:

“...”

Cậu nhìn phần cơm trước mặt.

Sau đó lại nhìn Lê Thị Mỹ Lan.

Cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu.

“Vânggg...”

Kéo dài giọng đến mức nghe chẳng khác gì một học sinh vừa bị phụ huynh bắt gặp đang làm chuyện sai trái.

 Lê Thị Mỹ Lan thấy cậu cuối cùng cũng chịu ăn thì hài lòng kéo ghế ngồi xuống đối diện.

Bà chống hai tay lên bàn, nhìn cậu một lúc rồi hỏi:

“Dạo này mẹ con khỏe không? Hôm nào rảnh để mẹ Lan qua thăm mẹ con nhé?”

Quang Huy vừa gắp một miếng thức ăn vừa đáp:

“Vâng, dạo này mẹ con khỏe lắm.”

Nói đến đây, trong đầu cậu lập tức hiện lên hình ảnh mẹ mình ở nhà.

Trương Thị Kiều Lan đang đứng trong bếp, trên tay cầm một túi nước đá.

Bên trong là một cục đá đông cứng to đến mức người bình thường nhìn thôi cũng thấy đau tay.

Vậy mà mẹ cậu chỉ cần.

Cốp!

Một tiếng.

Cốp!

Thêm một tiếng.

Cục đá lập tức vỡ vụn.

Trương Quang Huy:

“...”

Nếu gọi đó là “khỏe”...

Thì có lẽ vẫn còn hơi khiêm tốn.

Phải nói là...

Cực kỳ khỏe.

Quang Huy âm thầm cúi đầu ăn cơm, quyết định không kể chuyện này cho Thành Lê Thị Mỹ Lan biết.

Hai người tiếp tục trò chuyện thêm một lúc.

Không khí trong quán vẫn náo nhiệt như thường ngày.

Tiếng bát đũa va vào nhau.

Tiếng khách gọi món.

Tiếng người ngoài đường vọng vào qua cánh cửa mở.

Tất cả hòa lại thành một buổi sáng rất đỗi bình thường.

Cho đến khi Quang Huy bỗng khẽ nhíu mày.

Một mùi thuốc lá rất nhạt thoảng qua.

Cậu ngẩng đầu nhìn Thành Lê Thị Mỹ Lan.

“Mẹ vừa hút thuốc đúng không?”

Bàn tay đang cầm cốc nước của Thành Lê Thị Mỹ Lan lập tức khựng lại.

Chỉ trong một thoáng, vẻ chột dạ hiện rõ trên gương mặt bà.

Nhưng rất nhanh, bà lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh.

“Không có.”

Bà đáp rất tự nhiên.

“Dạo này mẹ cai thuốc rồi mà... ha ha.”

Vừa nói xong, một giọt mồ hôi nhỏ chậm rãi trượt xuống thái dương.

Quang Huy nhìn bà.

“Thật không?”

“Thật.”

“...”

“Thật mà!”

Quang Huy vẫn nhìn.

Thành Lê Thị Mỹ Lan cũng nhìn lại.

Hai người im lặng vài giây.

Cuối cùng, Quang Huy cúi đầu tiếp tục ăn.

“Vâng.”

Cậu không vạch trần.

Dù sao...

Người lớn đôi khi cũng cần một chút thể diện.

Thành Lê Thị Mỹ Lan thấy vậy lập tức thở phào.

Không khí trong quán lại trở nên vui vẻ.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện.

Không ai để ý rằng bên ngoài con phố nhỏ, một chuyện phiền phức đang chậm rãi tiến đến.

Quang Huy vừa định gắp thêm thức ăn và đang nói:

“Mẹ...”

RẦM!!!

Cánh cửa quán bất ngờ bị đá bật tung.

Nó va mạnh vào tường, phát ra một tiếng động chát chúa.

Những vị khách đang ăn trong quán đồng loạt giật mình.

Tiếng nói chuyện lập tức im bặt.

Cả không gian đang náo nhiệt chỉ trong vài giây đã trở nên yên lặng đến kỳ lạ.

Quang Huy đặt đũa xuống.

Lê Thị Mỹ Lan cũng quay đầu nhìn về phía cửa.

Bảy, tám người đàn ông lần lượt bước vào.

Trên người chúng ít nhiều đều có hình xăm.

Có kẻ cao gầy, có kẻ thấp bé, có người béo phệ.

Gương mặt ai nấy đều mang theo vẻ dữ dằn, ánh mắt chẳng có chút thiện ý nào.

Nhìn qua chẳng khác gì một đám lưu manh vừa từ đâu kéo đến gây chuyện.

Tên cầm đầu bước vào đầu tiên.

Hắn chẳng thèm để ý những người xung quanh, tiện tay hất đổ mấy chiếc ghế bên cạnh.

Rầm!

Chiếc ghế đập xuống nền.

Một vài vị khách lập tức đứng dậy tránh sang một bên.

Tên cầm đầu đảo mắt quanh quán rồi gầm lớn:

“Con Lê Thị Mỹ Lan đâu?! Bước ra đây cho bố!”

Không ai dám lên tiếng.

Hắn đập mạnh tay xuống một chiếc bàn.

“Cho mày chút mặt mũi mà mày không nhận!

Không nể bố mày à?!”

Đám đàn em lập tức tản ra nhìn quanh.

Chẳng mất bao lâu, một tên phát hiện ra Lê Thị Mỹ Lan.

“Đại ca! Kia kìa!”

Hắn chỉ tay.

“Con Lê Thị Mỹ Lan ở kia!”

Cả đám lập tức quay đầu.

Tên cầm đầu nhìn thấy Lê Thị Mỹ Lan, sắc mặt lập tức tối xuống.

“Con Lê Thị Mỹ Lan!”

Hắn bước về phía trước.

“Mau bước ra đây cho bố!”

Lê Thị Mỹ Lan chậm rãi đứng dậy.

Quang Huy cũng đứng lên theo bản năng.

Cậu không nói gì.

Chỉ lặng lẽ bước lên một bước, chắn trước mặt mẹ Lan.

Ánh mắt vốn luôn bình tĩnh của thiếu niên lúc này dần trở nên lạnh xuống.

Thành Lê Thị Mỹ Lan nhìn bóng lưng trước mặt.

Bà hơi sững người.

“Trương... à không, Quang Huy.”

Quang Huy không quay đầu.

Cậu chỉ khẽ nói:

“Mẹ đứng phía sau.”

Giọng nói không lớn.

Nhưng rất bình tĩnh.

Tên cầm đầu thấy vậy lập tức bước tới, vẻ mặt càng thêm tức giận.

“Bà già kia!”

Hắn chỉ tay về phía Lê Thị Mỹ Lan.

“Hồi nãy mày bán đồ ăn cho đàn em của tao. Nó ăn xong bị đau bụng. Chuyện này mày tính sao?!”

Vừa dứt lời.

Một tên trong đám đàn em lập tức ôm bụng bước lên.

Hắn cúi người, gương mặt nhăn nhó, diễn vẻ đau đớn đến mức gần như sắp ngã xuống đất.

“Ôi trời ơi... đau bụng quá...”

Hắn ôm chặt lấy bụng.

“Hồi nãy tôi chỉ ăn đồ ăn ở quán này thôi mà giờ đau bụng muốn chết rồi!”

Nói xong, hắn còn cố tình lăn lộn trên nền nhà.

“Ai cứu tôi với!”

“Ôi... đau quá!”

“Không chịu nổi nữa rồi!”

Trong quán, tất cả mọi người đều im lặng.

Quang Huy cúi mắt nhìn tên đang ôm bụng trước mặt.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Ánh mắt cậu vẫn bình tĩnh đến lạ.

Không hiểu sao...

Quang Huy có một cảm giác rằng.

Người này diễn hơi quá rồi.

💬 Bình luận (2)