"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Từ sảnh chính tầng trệt bất ngờ vọng lên một loạt tiếng súng. Ánh đèn pin từ bên ngoài xuyên qua khe cửa thoát hiểm, liên tục quét qua khu vực cầu thang. Một giọng nói đanh thép vang lên giữa tiếng súng, yêu cầu tất cả giữ nguyên vị trí.
Đáp lại tiếng loa chỉ là những tiếng gầm dồn dập. Đám người nhiễm bệnh tiếp tục lao tới, loạt đạn lại nổ.
— Cơ động đến rồi, chúng ta phải ra ngay! — anh cảnh sát ra hiệu.
— Khoan đã.
Ông cảnh sát hạ thấp giọng, ánh mắt vẫn hướng về phía sảnh chính.
— Ngoài kia đang hỗn loạn. Nếu chúng ta cứ thế chạy ra, họ rất dễ nhầm mình là người nhiễm bệnh rồi nổ súng.
Ông rút chiếc đèn pin trong túi áo, hé cánh cửa sắt thoát hiểm vừa đủ một khe hẹp rồi đưa tay ra ngoài, nháy liên tiếp vài lần để thu hút sự chú ý của lực lượng bên ngoài. Chỉ vài giây sau, một luồng sáng mạnh đã quét ngược về phía cửa cầu thang.
— Ai ở đó?
Ông ghé sát khe cửa, đáp lớn:
— Cảnh sát đây! Có người dân đi cùng! Tất cả đều chưa bị nhiễm!
Bên dưới im lặng trong chốc lát, chỉ còn tiếng súng vẫn nổ để chặn đám người biến dị đang ùn ùn tràn tới. Rồi giọng người chiến sĩ lại vang lên:
— Được! Từng người một đi ra! Hai tay giơ lên cao! Di chuyển chậm!
Ông chú kia quay sang cả nhóm:
— Cứ làm theo họ.
Không ai chần chừ thêm. Ông chú là người bước ra trước, hai tay giơ cao quá đầu. Anh cảnh sát trẻ và hai người còn lại cũng lần lượt theo sau, chậm rãi rời khỏi cầu thang thoát hiểm.
Thấy cả nhóm đều tỉnh táo, biết chấp hành hiệu lệnh, các chiến sĩ liền mở đội hình để đưa họ vào khu vực an toàn. Một cuộc kiểm tra nhanh được tiến hành ngay tại chỗ. Sau khi xác nhận bốn người không có dấu hiệu bị lây nhiễm, viên chỉ huy gật đầu:
— Được rồi! Mọi người có thể đi.
Dưới sự bọc lót của làn đạn từ tiểu đội kia, nhóm người lao thẳng ra khoảng sân ngập ánh đèn pha. Anh cảnh sát mở mạnh cửa xe:
— Lên xe! Mau lên!
Nhưng khi An và vị bác sĩ trẻ vừa leo vào, bọn họ nhận ra trong xe quá chật chội, không đủ chỗ cho cả bốn người ngồi.
Ông cảnh sát đứng dưới bệ cửa, nhìn vào cabin rồi quay sang sảnh chính. Đám người nhiễm bệnh đang tràn ra ngày càng đông, buộc các chiến sĩ phải lùi từng bước
— Đồng chí lái xe đưa hai người này về đồn ngay đi! Xe không đủ chỗ.
— Còn đồng chí?
— Tôi ở lại bọc hậu cùng anh em Cơ động! Hồ sơ xét nghiệm trong tay cậu bác sĩ kia phải được báo cáo ngay cho Ban chỉ huy để phong tỏa khu vực! Đi ngay, đây là mệnh lệnh!
Nói rồi, ông thay hộp tiếp đạn, quay lại sảnh, cùng chiến đấu với các chiến sĩ cảnh sát cơ động.
Chiếc xe tải nhỏ chạy qua những con đường gần như không có bóng người. Hai bên, hàng quán đã đóng cửa từ lâu, chỉ còn những biển hiệu nhấp nháy. Thi thoảng họ bắt gặp vài chiếc xe máy ngã chỏng chơ giữa đường buộc anh cảnh sát phải liên tục đánh lái.
An bất giác nhìn lên những ô cửa tối om hai bên đường. Cậu có cảm giác như đang có ai đó dõi theo chiếc xe.
Ánh đèn quen thuộc của đồn cảnh sát cuối cùng cũng hiện ra ở cuối con đường. Chiếc xe vừa thắng gấp trước sân đồn, anh cảnh sát liền mở cửa lao xuống đầu tiên.
— Mở cổng! Khẩn cấp!
Hai cảnh sát trực đêm nhìn bộ dạng lấm lem của ba người thì lập tức mở cổng. Vừa vào sân, An đã thấy nhiều xe đặc chủng lần lượt nổ máy. Hàng chục chiến sĩ và các cán bộ chỉ huy đều vội vã lên xe.
An và vị bác sĩ trẻ được đưa thẳng vào phòng trực, còn anh cảnh sát vội vã chộp lấy điện thoại nội bộ gọi lên cấp trên.
— A lô! Báo cáo khẩn! Bệnh viện Đa khoa đang mất kiểm soát! Xuất hiện một loại dịch bệnh lạ, có khả năng lây lan qua nước bọt và gây rối loạn thần kinh người bệnh!
Đầu dây bên kia yêu cầu báo cáo chi tiết hơn. Anh quay sang vị bác sĩ trẻ đang ôm chặt tập hồ sơ, sắc mặt tái mét như người mất hồn.
— Bác sĩ, nói cho họ biết tất cả những gì anh biết.
Anh bác sĩ run run nhận lấy điện thoại.
— Tôi là bác sĩ trực tiếp tiếp nhận những ca bệnh đầu tiên... Triệu chứng lâm sàng ban đầu rất giống bệnh dại thể cuồng, nhưng bệnh diễn tiến nhanh hơn nhiều.
Anh mở vài trang hồ sơ.
— Điều chúng tôi chưa xác định được là thời gian ủ bệnh. Nếu những người đầu tiên đã nhiễm từ trước khi phát bệnh, thì rất có thể virus đã lan ra ngoài bệnh viện.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Cuối cùng, giọng nói trầm thấp ấy mới vang lên:
— Cậu vừa nói... có khả năng virus đã âm thầm lây lan trong cộng đồng từ trước?
— Vâng. Chúng tôi chưa thể khẳng định, nhưng với những gì chúng tôi quan sát được, tôi nghĩ không thể loại trừ khả năng đó.
Vài giây sau, người chỉ huy nói:
— Được. Chúng tôi đã ghi nhận. Tạm thời các đồng chí hãy giữ nguyên vị trí, chờ chỉ thị tiếp theo.
"Tách"
Vị bác sĩ hạ điện thoại xuống. Trong căn phòng trực yên tĩnh, không ai nói một lời. Chỉ còn tiếng quạt trần quay đều trên đầu. Điện thoại trong tay anh cảnh sát đột ngột rung lên. Anh bắt máy, áp lên tai. Từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng bộ đàm rè rè xen lẫn những tiếng hô hoán và còi hụ hỗn loạn.
— Bệnh viện vẫn đang được kiểm soát. Cảnh sát cơ động đã lập vành đai bên ngoài. Nhưng vừa có thêm hàng loạt cuộc gọi báo án. Nhiều khu vực trong thành phố cũng xuất hiện những người có triệu chứng tương tự.
Đầu dây bên kia tiếp tục vang lên giọng nói dứt khoát:
— Đồng chí lập tức khóa toàn bộ cổng đồn ngay. Gia cố cửa ra vào và tất cả các lối tiếp cận. Chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Phía sau lời nói ấy, tiếng còi xe cứu thương cùng những tiếng la hét mỗi lúc một rõ hơn.
Cuộc gọi kết thúc. Anh cảnh sát đứng bật dậy khỏi ghế
— Đi theo tôi!
An và anh bác sĩ chạy theo anh ra ngoài sân đồn.
— Đóng cổng lại.
Hai chiến sĩ đang trực ngơ ngác, một người ngạc nhiên hỏi:
— Có chuyện gì vậy đồng chí?
— Đừng hỏi nhiều. Đóng cổng, khóa chốt lại.
Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của anh, hai người không hỏi thêm. Họ liền chạy đến nắm lấy cánh cổng sắt, kéo lại. Bánh xe kim loại nghiến ken két trên mặt bê tông.
Chẳng mấy chốc, toàn bộ cửa chính, cửa phụ và các cửa sổ tầng trệt đều đã được khóa kín. Ngoài kia, con đường trước cổng vẫn vắng ngắt. Tất cả nhanh chóng lùi sâu vào bên trong tòa nhà chính của đồn. Bên ngoài sân, hai cảnh sát gác đêm cũng đang chuẩn bị quay vào thì một người bỗng sững lại.
— Có người kìa.
Ngoài con đường trước đồn, vài bóng người đang lảo đảo tiến tới. Một trong hai cảnh sát tiến lại gần hàng rào kéo, nheo mắt quan sát.
— Người dân à?
Anh vừa bước thêm một bước thì một bóng người đột ngột tăng tốc. Chưa kịp phản ứng, kẻ đó đã lao thẳng qua cánh cổng, đè anh ngã xuống đất. Người cảnh sát còn lại lập tức rút súng.
"Đoàng"
Anh ta nổ súng cảnh cáo. Tên kia thấy vậy liền lao vào tấn công. Ngay lúc ấy, từ những góc phố tối om xung quanh, thêm nhiều bóng người xuất hiện, họ đang từ loạng choạng bắt đầu chuyển thành chạy.
Hai cảnh sát rút ra bình xịt hơi cay nhưng đám đông không hề dừng lại mà lao đến xô cả hai ngã xuống.
Anh cảnh sát nhìn ra sân lần cuối rồi kéo mạnh cánh cửa lại. Cánh cửa vừa khép, những tiếng va đập lập tức dội lên từ phía bên kia.
Anh vội vàng gài chốt khóa rồi kéo chiếc tủ gần đó chắn ngang lối vào. An và anh bác sĩ cũng cuống cuồng lao tới phụ giúp. Sau khi gia cố cửa chính xong, anh ra hiệu.
— Rút vào trong!
Ba người quay lưng, nhanh chóng lùi sâu vào bên trong đồn. Tiếp đó, anh dẫn An và anh bác sĩ tới kho trang bị của đồn. Súng ngắn dự phòng, các hộp đạn, đèn pin, bộ đàm được gom lại.
— Gom hết đồ ở đây đi, chúng ta sẽ ở tầng trên, không ở tầng trệt
An hỏi:
— Tại sao vậy chú?
— Đề phòng việc cửa chính bị phá, lên trên thì dễ chặn hơn.
Cả ba nhanh chóng mang theo số vật tư vừa thu gom được rồi theo cầu thang đi lên. Sau khi tới tầng hai, anh cảnh sát bỗng quay lại nhìn xuống khoảng cầu thang tối om bên dưới.
— Chặn nó lại.
Ba người bắt đầu kéo bàn làm việc, tủ hồ sơ cũ, ghế sắt và mọi thứ đủ nặng tới chắn ngang lối lên. Những món đồ nặng được xếp chồng từ bậc dưới lên tận chiếu nghỉ, để lại một khe hẹp để quan sát xuống tầng dưới.
— Nếu cửa chính bị phá thì đám đó cũng không thể lên đây ngay được.
Những tiếng va đập nặng nề vẫn thỉnh thoảng vọng lên. Xong việc, anh cảnh sát mới dẫn An và vị bác sĩ đi một vòng tầng hai.
— Phòng nghỉ ở bên trái hành lang. Nhà vệ sinh cuối dãy. Bếp và kho đồ ở bên phải.
Ba người bắt đầu kiểm kê toàn bộ vật tư còn lại trong đồn.
Họ lục soát từng phòng một, gom tất cả những thứ có thể sử dụng được về khu sinh hoạt. Trong bếp vẫn còn vài thùng mì gói, bánh quy, đồ hộp và một ít gạo dự trữ của anh em trực ban. Anh cảnh sát ghi lại số lượng vào một tờ giấy nhỏ rồi nói:
— Ba người mà tiết kiệm thì cũng ăn được mấy ngày.
Nước còn đủ dùng cho vài tuần. Ngoài những bình lớn ở tầng hai, họ còn mang lên thêm một số bình chưa mở từ phòng trực ban và khu làm việc dưới tầng một.
Sau khi mọi việc đã tương đối ổn thỏa, ba người bắt đầu cảm thấy cơ thể mệt mỏi rã rời. Anh cảnh sát mở một chiếc tủ nhỏ trong khu sinh hoạt rồi lấy ra vài món vật dụng còn mới.
Anh đưa cho An và vị bác sĩ mỗi người một bàn chải đánh răng cùng một tuýp kem đánh răng.
— Mọi người cũng chuẩn bị đi ngủ đi.
Vệ sinh cá nhân xong, cả ba trở về khu nghỉ của tầng hai.
Dọc hai bên tường của phòng là những chiếc giường tầng bằng sắt. Góc phòng có vài tủ đựng đồ cá nhân, một chiếc quạt trần và ô cửa sổ nhỏ nhìn ra khoảng sân phía sau đồn.
Anh cảnh sát chọn một chiếc giường gần cửa ra vào rồi đặt khẩu súng bên cạnh. Anh bác sĩ ngồi xuống mép giường đối diện. An lặng lẽ leo lên một giường tầng trống.
Cậu ngả lưng xuống tấm nệm mỏng, đưa tay lấy chiếc điện thoại trong túi quần ra. Vừa mở màn hình lên, cậu đã thấy hàng loạt cuộc gọi nhỡ. Tất cả đều là của mẹ Quân.
Bên dưới còn một chuỗi tin nhắn được gửi dồn dập nửa tiếng trước: "Tối nay cháu đi chơi với Quân đúng không An?", "Hai đứa đang ở đâu vậy?", "Cô qua nhà con mà chẳng thấy ai ở nhà cả.", "Quân có ở cùng cháu không? Gọi lại cho cô với."
Ngón tay An dừng trên nút gọi lại, rồi buông xuống. Cậu tiếp tục kéo xuống dưới, cho đến đoạn tin nhắn của bố mẹ.
Khung trò chuyện trống không. Không cuộc gọi, không tin nhắn. Trước đây, chỉ cần An về trễ một chút, họ đã gọi điện liên tục. Thế mà bây giờ lại chẳng có gì cả. "Có lẽ... họ đã gặp chuyện."
An từng than phiền vì những cuộc gọi ấy, cậu nghĩ mình sẽ thấy nhẹ nhõm nếu một ngày bố mẹ không còn gọi hỏi giờ giấc, thôi quản chuyện học hành, bạn bè, cũng chẳng nhắc cậu phải về nhà đúng giờ.
Giờ đây, khi thấy chiếc điện thoại im lặng, cậu lại muốn nó rung lên.
An nhìn xuống chiếc giường tầng phía dưới thì thấy anh cảnh sát vẫn chưa ngủ. Anh ngồi tựa lưng vào thành giường, ánh mắt hướng ra ô cửa sổ nhỏ. Bàn tay anh cầm chiếc khăn khô lau đi lau lại khẩu súng ngắn trên đùi.
Ngoài cửa phòng, anh bác sĩ vẫn đứng ở hành lang. Tập tài liệu đã mở trước mặt nhưng anh gần như không đọc thêm được dòng nào.