Chiếc xe lao đi trên mặt đường gồ ghề, rung lắc dữ dội như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bật tung khỏi mặt đất. An ngồi kẹp giữa hai viên cảnh sát. Mồ hôi lạnh rịn ra, thấm ướt cả lòng bàn tay dù điều hòa đang chạy ở nhiệt độ thấp.
Ở phía bên kia vách ngăn ấy là Quân. Hay đúng hơn thì... từng là Quân.
Người bạn thân gắn bó với An suốt nhiều năm giờ bị trói chặt như một con thú nguy hiểm. Không ai nói với nhau câu nào. Sự im lặng trong khoang xe nặng nề đến nghẹt thở. Sau một lúc di chuyển dập dềnh qua nhiều con phố tối tăm, những ánh đèn trắng lạnh của Bệnh viện Đa khoa dần hiện ra giữa màn đêm tĩnh mịch.
An vừa bước xuống xe đã lập tức cảm nhận được bầu không khí bất thường bao trùm khắp nơi. Hành lang tầng trệt chật kín người. Nhiều bác sĩ và y tá chạy ngược xuôi với vẻ mặt căng thẳng, mồ hôi nhễ nhại.
Ở một góc gần khu cấp cứu, vài người đàn ông lực lưỡng đang cố ghì chặt một thanh niên trẻ tuổi xuống băng ca. Cậu ta giãy giụa điên cuồng, miệng liên tục gào thét, nữ y tá cầm kim tiêm đứng bên cạnh phải mãi mới chích được cho cậu ta một liều thuốc an thần.
Xa hơn nữa, một người phụ nữ trung niên tóc tai rũ rượi đang bị trói hai tay vào ghế sắt. Bà ta cắn loạn xạ, trừng mắt xung quanh khiến nhiều người sợ hãi lùi ra xa.
An đứng chết lặng nhìn dòng người hỗn loạn. Cậu chợt nhận ra... không chỉ mình bạn cậu gặp tình trạng đó. Rất nhiều người ở đây cũng đang phát điên theo cách tương tự.
Mùi thuốc sát trùng nồng gắt hòa lẫn tiếng khóc, tiếng la hét và tiếng giày dép dồn dập khiến An vô thức cảm thấy run sợ dù không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Một viên cảnh sát thúc nhẹ vào vai An. Cậu loạng choạng lùi ra xa, cảm giác như vừa đi qua một cơn sốt dài. Anh cảnh sát trông trẻ hơn kia liền lao thẳng qua cánh cửa kính của bệnh viện. Vừa chạy vào sảnh, anh vừa hét lớn về phía quầy trực:
— Cấp cứu khẩn cấp! Có bệnh nhân mất kiểm soát! Chuẩn bị băng ca với dây cố định ngay!
Tiếng hô khiến mấy y tá và hộ lý gần đó giật mình quay phắt lại. Không khí vốn đã hỗn loạn trong sảnh càng trở nên căng thẳng hơn.
Phía ngoài xe, viên cảnh sát còn lại lập tức đứng chắn trước cửa thùng xe, một tay giữ chặt chốt khóa, tay kia đặt sát khẩu súng bên hông.
Chỉ ít giây sau, anh cảnh sát trẻ kia chạy trở ra cùng hai nam hộ lý đang đẩy một chiếc băng ca chuyên dụng có sẵn dây đai cố định ở hai bên. Đợi họ áp sát phía sau xe, viên cảnh sát còn lại mới từ từ gạt chốt khóa.
Cánh cửa thùng xe vừa hạ xuống, mùi máu tanh nồng lẫn với mùi mồ hôi nồng nặc từ bên trong xộc thẳng vào mũi mọi người. Quân đang nằm cong queo, lớp chăn quấn quanh người đã bị cào rách tơi tả nhiều chỗ.
— Vào vị trí! Giữ chặt lấy nó! — Anh cảnh sát kia hô lớn, và là người đầu tiên lao vào giữ lấy hai bả vai của Quân.
Hai nam điều dưỡng cũng tiến lại gần. Một người đè chặt lấy phần hông, người kia khóa hờ hai cổ chân đang giãy giụa điên cuồng của Quân để phối hợp nhấc bổng cậu lên chiếc băng ca.
Lúc này, Quân bất ngờ rống lên một tiếng khè khè nghẹn nén nơi cuống họng rồi rướn cổ, cố gập người dậy. Lớp dây đai bằng da dày lập tức được siết chặt. Ba vòng dây khóa ngang ghim chặt khối cơ thể đang co giật của Quân xuống mặt đệm.
Chiếc băng ca được đẩy lao đi vun vút trên hành lang, bánh xe nhỏ rít lên sột soạt trên nền gạch men. An chạy theo, tay bắm chặt vào băng
"Rầm"
Cánh cửa phòng cách ly đóng sầm lại ngay trước mũi An. Tấm biển "KHU VỰC CÁCH LY - KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO" bật sáng ánh đèn đỏ rực. Qua ô kính nhỏ trên cửa, An chỉ còn thấy bóng lưng các bác sĩ và điều dưỡng đang vội vã vây quanh giường bệnh.
An đứng chết lặng, hai tay buông thõng, cả người run lên bần bật. Lúc này anh mới nhận ra lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi lạnh, và vạt áo khoác vẫn còn dính một vệt dịch lỏng màu đen sẫm từ người Quân quệt vào lúc nãy.
Một bàn tay nặng nề đặt lên vai An. Anh giật mình quay lại, ra là anh cảnh sát trẻ kia. Anh ta đưa tay quệt vệt mồ hôi trên trán, khẽ thở ra một hơi dài rồi chỉ tay về phía hàng ghế inox trống ở hành lang đối diện.
— Cậu ấy đã được bệnh viện tiếp quản rồi. Bây giờ, cậu ngồi xuống kia.
Khi hai người đã yên vị, anh cảnh bắt đầu vừa hỏi vừa rút từ túi quần ra một cuốn sổ da nhỏ và chiếc bút bi.
— Cậu là người duy nhất chứng kiến từ đầu. Trả lời chính xác cho tôi: Cậu kia bị tấn công bởi ai, tên đó trông thế nào, và chuyện này rốt cuộc là bắt đầu từ lúc mấy giờ?
An bắt đầu kể hết tất cả, từ lúc phát hiện một tên điên có biểu hiện kỳ lạ, đến khi Quân bị tấn công. Càng kể, giọng cậu càng run.
— Nước bọt... — An khẽ nói, đồng tử co lại vì ám ảnh. — Nước bọt của tên ấy bắn vào mặt cậu bạn em. Sau đó... cậu ấy bắt đầu lên cơn."
Trong khoảnh khắc ấy, cả hai người rơi vào im lặng.
Tít... Tít... Tít...
Tiếng chuông báo từ phòng cách ly đột ngột dừng lại, chuyển về nhịp đều đặn nhưng chậm rãi. Cánh cửa phòng bật mở, một vị bác sĩ trẻ bước ra. Gương mặt anh sau lớp khẩu trang y tế hằn rõ sự bàng hoàng chưa kịp giấu đi. Anh nhìn vào tấm bảng hồ sơ bệnh án trên tay rồi hướng mắt về phía An và hai viên cảnh sát.
— Ai là người nhà của bệnh nhân?"
An lập tức bật dậy:
— Em! Em không phải người nhà nhưng là bạn của cậu ấy. cậu ta sao rồi bác sĩ?"
Hai viên cảnh sát kia cũng tiến lại gần, vẻ mặt nghiêm túc chờ đợi. Vị bác sĩ nhìn An, rồi lại nhìn hai người kia, khẽ thở dài một tiếng trước khi đưa ra thông báo:
— Chúng tôi vừa ép tim và tiêm thuốc an thần liều cao, tạm thời mạch của bệnh nhân đã ổn định trở lại, nhưng... tình hình cực kỳ nghiêm trọng. Tuy chưa có kết quả nhưng tình trạng của cậu ta giống hệt nhiều ca bệnh được đưa vào mấy hôm nay. Lúc ở bên dưới chắc mọi người đã nhìn thấy bọn họ rồi
— Nghĩa là sao bác sĩ? Cậu ta có thể bị gì? — Anh cảnh sát trẻ hỏi, tay vẫn cầm cây bút sẵn sàng ghi chép.
Vị bác sĩ lắc đầu, ánh mắt ánh lên sự sợ hãi:
— Trong máu và nước bọt của bệnh nhân có sự xuất hiện của một loại virus. Cấu trúc của nó... nhìn rất giống virus dại, nhưng lại không phải là dại thông thường. Nó là một chủng hoàn toàn mới."
Anh bác sĩ giải thích thêm:
— Nói cách khác... bạn của cậu đang bị một căn bệnh giống như bệnh dại, nhưng nó tàn bạo và lây lan nhanh hơn. Nhưng loại virus này... đang liên tục thay đổi. Nó liên tục phát triển, thích nghi với cơ thể bệnh nhân. Điều này có nghĩa là, với những người bị lây nhiễm tiếp theo, tốc độ phát bệnh sẽ dần rút ngắn, cũng như là tình trạng điên loạn của họ ngày càng nghiêm trọng hơn.
Cả hành lang như rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Lời cảnh báo về sự tiến hóa của virus vừa rơi khỏi môi vị bác sĩ thì bên trong phòng cách ly đột ngột vang lên những tiếng hét thảm khốc.
Qua ô kính nhỏ trên cửa, nhóm bọn họ kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn bên trong. Quân đã hoàn toàn mất trí. Cậu gầm rú, dùng sức mạnh kinh người giật đứt phựt mấy chiếc dây đai trên người, rồi lao thẳng vào hai nam điều dưỡng đang đứng gần đó.
— Bệnh nhân thoát ra rồi! Giúp chúng tôi với...
Tiếng kêu cứu của một điều dưỡng bị cắt ngang khi Quân vồ lấy anh ta, hàm răng cắn phập vào vùng gáy. Máu bắn tung tóe lên tấm kính cửa phòng. Các bác sĩ còn lại bên trong hoảng loạn lùi lại, cố tìm cách mở cửa chạy ra ngoài, nhưng Quân đã nhanh hơn, cậu lập tức chuyển sang tấn công những người còn lại. Tiếng gào thét, tiếng đổ vỡ của máy móc và các khay dụng cụ y tế inox vang lên loảng xoảng, nhuốm đỏ cả căn phòng cách ly.
Anh bác sĩ trẻ đứng ngoài hành lang chứng kiến đồng nghiệp của mình bị cắn xé thì chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu, đôi chân run rẩy không bước nổi.
"Rầm"
Một cú húc người kinh thiên động địa từ bên trong nện thẳng vào cửa. Trên cánh cửa lập tức xuất hiện đầy những vết lõm.
— Chạy mau! Nó sắp ra rồi! Anh cảnh sát hét lớn rồi chộp lấy cổ áo An kéo xềnh xệch chạy ngược về phía sảnh chính.
"CHOÀNG"
Cánh cửa phòng cách ly vỡ vụn. Quân lao ra từ vũng máu, những mảnh kính găm vào da thịt không hề làm cậu chậm lại. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, trợn trừng không còn chút nhân tính, bọt mép sùi ra liên tục. Cậu lao đi bằng cả tay và chân, rạp người sát mặt đất, phóng theo nhóm bốn người.
— Nó nhanh quá! — An ngoảnh đầu lại nhìn, sợ hãi hét lên khi thấy bóng Quân đã áp sát ngay sau lưng vị bác sĩ trẻ đang ôm chặt tập hồ sơ chạy loạng choạng.
Trong khoảnh khắc ấy, ông chú cảnh sát đột ngột dừng bước. Ánh mắt ông đanh lại, lộ rõ sự quyết đoán. Ông chú quay người, hai tay ghì chặt khẩu súng ngắn hướng thẳng về phía Quân đang lao tới.
— Né!
Nghe lệnh, anh bác sĩ lập tức né sang một bên.
Đoàng! Đoàng!
Hai tiếng súng vang lên liên tiếp, hai viên đạn găm thẳng vào ngực khiến cơ thể đang lao tới của Quân khựng lại. Cậu đổ rầm xuống sàn gạch, máu tươi từ ngực tuôn ra xối xả. Đôi mắt đỏ ngầu của cậu trợn trừng lên một cái, rồi từ từ dại đi, bất động.
Quân đã chết.
Tiếng súng nổ vang dội rồi tắt ngấm. An nhìn cái xác bất động của người bạn thân mà khuỵu hai gối xuống sàn, nước mắt trào ra: "Quân... Quân ơi..."
Ông chú kia thở dốc, hạ họng súng vẫn còn bốc khói xuống, định tiến lại gần để kiểm tra. Nhưng vị bác sĩ trẻ đi cùng bỗng hét lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng:
— Nhìn bên kia kìa!
Mọi người giật mình nhìn về phía phòng cách ly lúc nãy. Kinh hoàng thay, hai nam điều dưỡng và mấy bác sĩ bị Quân cắn, bây giờ đang từ từ đi ra. Tròng mắt họ đã có thêm đầy tia máu, miệng sùi bọt mép và bắt đầu phát ra những tiếng gầm rú y hệt như Quân lúc nãy.
Không chỉ có thế, tiếng súng của ông chú cảnh sát vô tình lại là thứ kích động những bệnh nhân ở các phòng bên cạnh. Tiếng đập cửa, tiếng gào rú điên cuồng bắt đầu bùng nổ khắp các tầng của bệnh viện. Mấy vị bác sĩ nhiễm bệnh kia khi vừa nhìn thấy nhóm của An liền lập tức đuổi đến.
— Chạy mau! — Ông chú kia nhận ra tình hình đã hoàn toàn vượt quá tầm kiểm soát, lập tức quay người hướng dẫn cả nhóm.
An cũng không còn thời gian thương tiếc cho bạn mình nữa, đành phải nhanh chân chạy theo nhóm người. May mắn thay, Khu cách ly này nằm gần góc cuối hành lang, ngay sát lối thoát hiểm thang bộ.
— Qua bên này! Đi đường thang bộ! Ông cảnh sát hét lên, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh vào thanh đẩy của cánh cửa sắt.
Cánh cửa liền mở ra một khoảng không gian chật hẹp của buồng thang thoát hiểm. Ngay khi bốn người vừa lao vào bên trong, cánh cửa sắt dày bản chống cháy theo đà lò xo tự động sập mạnh lại.
Tiếng chốt khóa cơ khí khít chặt vào khung cửa vang lên.
— Mình phải khóa cửa lại! An hoảng loạn hét lên khi thấy bóng dáng mấy người phát bệnh đang lao điên cuồng về phía này.
Nghe vậy, ông cảnh sát liền trấn an cậu:
— Không cần! Tụi nó ở ngoài không có chìa khóa thì không kéo cửa ra được đâu!"
Vừa dứt lời, từ phía bên kia cánh cửa sắt, những tiếng "Rầm! Rầm! Rầm!" liên tiếp nện vào. Tiếng móng tay cào cấu sột soạt lên lớp sơn của cánh cửa, kèm theo tiếng gầm rít điên cuồng của đám người biến dị bị ngăn cách ngay bên ngoài. Cánh cửa sắt vẫn đứng vững, không hề gì.
Nhưng họ chưa kịp thở phào, anh cảnh sát trẻ đã soi đèn pin xuống những bậc thang dẫn xuống lầu dưới:
— Đừng mừng vội. Phía sau chặn được rồi, nhưng phía trước mới là vấn đề đây.
Dưới sự dẫn dắt của hai viên cảnh sát, bốn người nhanh chóng đổ người xuống những bậc thang đá mài. Cả buồng thang bộ tối om, chỉ có ánh đèn khẩn cấp màu xanh hiu hắt từ biển "EXIT" hắt xuống, hòa lẫn với luồng ánh sáng đèn pin quét lia lịa của anh Hùng để mở đường.
Tiếng bước chân rầm rập và những tiếng gầm rú khàn đặc từ các tầng dưới dội ngược lên, vang vọng trong không gian kín của hộp thang nghe cực kỳ ghê rợn. Mỗi bước xuống lầu giống như một bước dấn sâu vào miệng cọp. An có thể cảm nhận rõ sàn bê tông dưới chân mình như đang rung lên theo từng tiếng động hỗn loạn bủa vây bốn phía.
— Cứ bám sát tôi! Không được nhìn mấy cánh cửa kia! Anh cảnh sát thúc giục phía sau, một tay đẩy vị bác sĩ trẻ đang ôm chặt tập hồ sơ, một tay giữ chặt lấy vai An.
Họ nhanh nhẹn lao xuống, vượt qua từng khúc quanh của chiếu nghỉ. Cả bốn người chạy đua với thời gian, đôi chân sải qua ba bốn bậc thang cùng lúc, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng giày nện huỳnh huỵch lên nền đá.
Bất chợt, cánh cửa thoát hiểm ở tầng bốn bật mở. Một người phụ nữ trung niên kéo theo cô con gái chừng mười ba, mười bốn tuổi lao vội ra cầu thang. Cả hai đều tái mét, hơi thở hổn hển, liên tục ngoái đầu nhìn về phía sau.
Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, từ phía bên kia cánh cửa vang lên những tiếng gào rú dữ dội. Đám người nhiễm bệnh điên cuồng lao tới, liên tục cào cấu và đập mạnh vào cánh cửa thép, khiến nó rung lên bần bật.
Nhóm của An thấy hai người kia thì giật mình. Viên cảnh sát trẻ và người đồng đội lớn tuổi liền rút súng, chĩa thẳng về phía cặp mẹ con. Người phụ nữ lập tức giơ hai tay lên.
— Đừng bắn! Chúng tôi không phải người nhiễm bệnh! Xin các anh đừng nổ súng!
Thấy cả hai vẫn còn tỉnh táo, hai viên cảnh sát hơi hạ nòng súng. Nhưng đúng lúc ấy, ánh mắt anh cảnh sát trẻ chợt dừng lại trên cẳng tay cô bé — ở đó có một vết cắn hiện rõ. Anh chỉ thẳng vào đó.
— Cái đó là gì?
Cô bé giật mình, vội kéo tay áo che lại, anh cảnh lập tức hiểu ra, chậm rãi đưa khẩu súng lên lần nữa. Người mẹ hoảng hốt bước lên chắn trước mặt con.
— Các anh định làm gì? Các anh là cảnh sát thì phải bảo vệ dân thường chứ! Sao lại chĩa súng vào chúng tôi thế này?
Viên cảnh sát lớn tuổi cố giữ bình tĩnh.
— Chị nghe tôi, cháu đã bị cắn rồi. Xin chị tránh ra.
— Không! Con tôi bị thương do... nãy té thôi! Nó không sao cả!
Dù hai viên cảnh sát liên tục khuyên nhủ, người phụ nữ vẫn kiên quyết đứng chắn trước con gái. Đúng lúc ấy, cô bé phía sau bỗng run lên bần bật. Đầu cô giật nhẹ từng hồi, hơi thở trở nên gấp gáp.
Người mẹ hốt hoảng quay lại, giữ lấy vai con.
— Con sao vậy? Tự nhiên bị cái gì đây?
Cô bé từ từ ngẩng đầu lên. Lòng trắng mắt đã hiện lên những tia máu đó, không một lời báo trước, cô bất ngờ lao tới cắn vào vai mẹ.
"Đoàng!"
Anh cảnh sát đã bóp cò ngay khi cô bé lao tới. Đầu cô giật mạnh về phía sau, máu bắn tung tóe rồi ngã xuống sàn. Người mẹ ôm lấy con, sững sờ trong vài giây trước khi ngẩng lên nhìn hai viên cảnh sát với ánh mắt đầy phẫn nộ.
— Các người... các người giết con tôi!
Bà bật dậy, vừa khóc vừa quát lớn. Hai viên cảnh sát liên tục giải thích rằng cô bé đã bắt đầu phát bệnh, nhưng người phụ nữ dường như không còn nghe thấy nữa.
Nhưng rồi chính bà cũng chợt khựng người. Hai cánh tay bắt đầu run lên, đôi mắt trợn ngược, mặt biến sắc. Nhận ra những triệu chứng quen thuộc ấy, viên cảnh sát trẻ không còn lựa chọn nào khác.
"Đoàng!"
Người phụ nữ đổ gục xuống cạnh con gái.
Cả cầu thang chìm vào bầu không khí nặng nề. Chỉ còn tiếng cào cấu và va đập dữ dội vọng ra từ phía sau cánh cửa thoát hiểm.
Không dám chậm trễ, cả nhóm tiếp tục đi xuống. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, họ đã lao xuống đến tầng trệt. Biển báo "EXIT" của tầng G sáng mù mờ ngay trước mắt.
— Cửa sảnh đây rồi! Vị bác sĩ trẻ mừng rỡ reo lên, định theo đà lao thẳng ra.
— Khoan đã! Đứng lại!
Ông cảnh sát thấp giọng ra lệnh, giọng nói trầm và dứt khoát như một gọng kìm vô hình giữ chặt cả nhóm lại. Bàn tay của ông chộp lấy vai vị bác sĩ trẻ, giật mạnh anh ta lùi lại phía sau, ép sát vào bức tường bê tông lạnh ngắt của buồng thang bộ.
An và vị bác sĩ trẻ thở dốc, hai tim đập như đánh trống trận, nhưng không ai dám ho he một tiếng. Anh cảnh sát kia thì tắt phụt đèn pin, trả lại không gian tối om cho lòng thang, hai tay giơ súng lên hướng về phía trước bọc lót cho đồng đội.
Anh ta không vội mở toang cửa mà nhẹ nhàng đặt tay lên thanh đẩy, chỉ nhích nhẹ một lực rất nhỏ, đủ để cánh cửa sắt dày bản hé mở ra một khe chỉ rộng bằng hai ngón tay. Gương mặt của người cảnh sát áp sát vào khe cửa, đôi mắt sắc lạnh quét một lượt khắp sảnh tầng trệt.
Qua khe hở hẹp, ánh sáng đèn neon chớp tắt liên tục của sảnh chính hắt vào, kèm theo đó là thứ âm thanh kinh hoàng.
"Xoảng! Rầm!"
Tiếng kính vỡ, tiếng bàn ghế bị lật nhào, và kinh tởm nhất là tiếng gầm rú như dã thú đan xen với tiếng khóc thét bất lực của những người đang bị tấn công. Sảnh tầng trệt đã hoàn toàn biến thành một chiến trường đẫm máu. Đèn chùm trên trần nhà bị vỡ, đung đưa qua lại tạo nên những vệt sáng tối loang lổ trên nền gạch men giờ đã nhớp nhúa máu tươi.
Anh cảnh nheo mắt nhìn về phía cổng chính y tế. Chiếc xe cảnh sát của họ vẫn đậu ở đằng kia, cách vị trí này khoảng một trăm mét qua một cái sân rộng. Nhưng khoảng cách một trăm mét đó bấy giờ lại trở thành con đường dài nhất thế giới. Giữa sảnh chính và lối ra cửa kính, cũng có đến chục kẻ phát bệnh đang điên cuồng đi lại.
Anh cảnh trẻ từ từ buông thanh đẩy, cánh cửa khép lại. Anh quay lại nhìn ba người, nói:
— Phía ngoài loạn rồi. Tụi nó chặn ngay lối ra sảnh chính. Muốn ra được xe, chúng ta không thể đi thẳng đường cửa đại sảnh được. Có lẽ phải chờ ở đây cho đến khi có cứu viện tới thôi.
Nói rồi, anh ra hiệu cho người đồng nghiệp kia nhìn lên cầu thang trên để cảnh giới, nếu có bất kì kẻ nhiễm bệnh nào tình cờ vào được đây thì họ sẽ nổ súng luôn.