🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Đại dịch dại

Ch.17: Trả thù

~9 phút đọc · 1753 từ · · ⚠️ Báo cáo

Bên trong căn nhà cũ kĩ, nhóm trinh sát nằm ngủ sau một ngày hành quân dài. Bên ngoài, khu xóm nhỏ chìm trong màn đêm, gió luồn qua những tán cây, xen giữa tiếng côn trùng rả rích.

Bỗng có một bàn tay khẽ lay vai An.

— Dậy đi. Tới lượt ông gác rồi.

An mở mắt. Tùng đứng bên cạnh. Ở góc phòng, Thắng cũng vừa được gọi dậy thay ca. Cả hai lặng lẽ khoác trang bị, kiểm tra súng, băng đạn và bộ đàm.

An nhìn Tùng, hỏi nhỏ:

— Có gì bất thường không?

Tùng lắc đầu, hạ giọng:

— Không. Yên tĩnh suốt ca. Nhưng sương mù đang lên dày đấy.

Thắng nhận nhiệm vụ canh gác gian nhà dưới. Trong khi đó, An đi lên chiếc cầu thang nhỏ để lên khoảng sân thượng phía trên.

An tựa vào lan can, chậm rãi quét kính ngắm qua những khoảng tối giữa các thân cây. Không có gì bất thường. Hơn nửa giờ trôi qua trong im lặng. Đột nhiên, tai An bắt được một âm thanh lạ:

"Vút..."

Từ rặng cây phía xa, một vật nhỏ lao ra, đầu ngòi cháy đỏ, vạch thành một đường cong trên nền trời, hướng thẳng xuống sân thượng.

— Chết mẹ! — An giật mình, lập tức lao người né sang một bên.

Quả bom va vào mặt bê tông rồi phát nổ dữ dội. Sức ép của vụ nổ hất văng An khỏi lan can sân thượng.

Theo phản xạ, An co người lại, thu cổ và nghiêng vai để chuẩn bị tiếp đất.

"Bịch!"

Ngay khi vừa chạm đất, An gù lưng rồi lăn nghiêng theo đà rơi, cố giảm bớt lực va chạm.

Lồng ngực cậu nghẹn lại, bả vai trái đau nhói, một bên tai ù đi. Khẩu tiểu liên cũng văng ra cách đó vài mét.

Cùng lúc đó, tiếng nổ lớn đã phá vỡ hoàn toàn sự im lặng của khu rừng. Từ những bụi rậm xung quanh, những tiếng gầm gừ điên cuồng, đậm đặc tiếng đờm vang lên.

Đám rager lao ra, chân liên tục giẫm nát những lớp lá khô. Cả bầy hướng thẳng về phía căn nhà.

An nén đau, thì thầm qua bộ đàm:

— Thắng! Tôi ngã xuống sau gian bếp! Có cửa nào ở phía sau không?

Bên trong nhà, tiếng đồng đội nháo nhào thức giấc vang lên. Thắng liền chạy xuống gian bếp kiểm tra rồi đáp lại:

— Không có cửa ra phía sau!

An quay đầu nhìn lại. Tiếng chân đã áp sát. Cậu chụp lấy khẩu súng rồi chống tay phải xuống đất, trườn vào một bụi mận gai rậm rạp sát bìa rừng

An nín thở, ép toàn bộ thân mình xuống lớp bùn đất ẩm, kéo những tán lá gai phủ lên người.

Vài con rager đã lao đến vị trí An vừa rơi xuống. Chúng đảo quanh bãi đất, cúi thấp đầu hít ngửi mùi con mồi. Không phát hiện được mục tiêu, chúng chuyển sang điên cuồng, cào cấu vào bức tường của gian bếp, gầm gừ những tiếng man dại.

Một con trong số đó quay đầu lại, đôi mắt đục ngầu quét qua bụi rậm nơi An đang trốn. Khoảng cách gần đến mức An ngửi được mùi máu và cơ thể nồng nặc của nó.

An vẫn không dám cử động. Cậu cố ép nhịp tim chậm lại, bàn tay phải từ từ lần xuống thắt lưng, vặn nút nguồn bộ đàm về mức không.

Bỗng nhiên, từ tán cây phía trên cách đó không xa, một tiếng sột soạt rất khẽ lọt vào tai cậu.

"Xoạt..."

Âm thanh ấy giống như tiếng một người đang di chuyển hết sức cẩn thận trên cành cây. Qua màn sương, An chỉ lờ mờ thấy một bóng người ẩn giữa tán lá. Hình dáng ấy khiến cậu lập tức nhớ tới nhóm đã phục kích họ vào buổi sáng. Có thể chúng đã lần theo dấu vết của đội đến tận đây.

Nghĩ đến đó, An càng ép sát người xuống lớp bùn đất lạnh ngắt.


Bên trong căn nhà, tiếng nổ đánh thức tất cả. Thắng là người đầu tiên lao tới chỗ Lĩnh.

— Đội trưởng! Có kẻ tập kích! Hình như bọn chúng ném bom lên sân thượng!

Lĩnh bật dậy, chộp lấy khẩu súng đặt bên cạnh.

— An đâu?

— Cậu ấy... cậu ấy hình như bị hất văng xuống phía sau nhà rồi.

Lĩnh nhìn cánh cửa chính, nơi những chiếc tủ gỗ và hòm đạn đang chắn kín. Bên ngoài, tiếng cào cấu và gầm gừ vọng vào liên hồi. Anh ra lệnh:

— Tất cả vào vị trí chiến đấu. Tuyệt đối không mở cửa. Chờ lệnh của tôi.

— Rõ!

Cả tiểu đội tản ra.

Từ góc nhà, hai tên đang bị trói cũng vừa tỉnh lại. Một tên vừa hé mắt đã cố giãy giụa, nhưng dây trói siết chặt khiến hắn chỉ có thể nghiến răng chịu đau.

Lĩnh tiến đến.

— Xem ra... anh em chúng mày cũng có tình nghĩa đấy.

Hai tên phản loạn ngước lên nhìn anh. Lĩnh nghiêng đầu, lắng nghe thêm một tiếng gầm vọng từ bên ngoài rồi nói tiếp:

— Hình như anh em chúng mày tới cứu rồi. Hay là tao ném hai đứa mày ra ngoài cho "bọn nó" luôn nhé?

Hai gã tái mặt. Một tên gằn giọng:

— Mày... mày dọa ai?

— Tao không có thói quen dọa. Nếu muốn, tao làm thật.

Lĩnh nói xong thì quay lưng đi, bước về phía cửa sổ ngách. Anh hất hàm ra hiệu cho Tùng bước tới, kiểm tra lại dây trói của chúng, đồng thời nhét một miếng vải vào miệng hai tên để không cho chúng mở mồm kêu la làm kinh động bầy quái vật.

— Em thấy mùi thuốc nổ này quen lắm, có thể là một kẻ bị căn cứ ta trục xuất. Đội trưởng nghĩ ngoài kia là đứa nào? — Thắng nhìn ra cửa sổ, hoang mang hỏi.

— Chắc là thằng Quang.

— Quang nào hả đội trưởng, mà sao đội trưởng biết?

— Thằng Quang ngày xưa là lính trinh sát chung đội với tôi. Nếu đúng là nó thì việc bám theo chúng ta đến tận đây mà không để lộ dấu vết chẳng có gì lạ.

Thắng im lặng nhìn về phía vách sau, bàn tay siết chặt bộ đàm.


Ở phía sau căn nhà, An vẫn nằm bất động trong bụi gai. Chỉ hơi thở của chính mình và tiếng cào cấu quanh căn bếp lọt vào tai cậu.

Đám rager vẫn hít ngửi thêm một lúc lâu nhưng vẫn không tìm thấy An.

Dần dần, tiếng gầm thưa hơn. Chẳng bao lâu sau, cả bầy cũng mất kiên nhẫn, lững thững rời khỏi khu vực gian bếp, tỏa sang những hướng khác. Bóng đen trên cây khi nãy cũng biến mất từ khi nào.

Đợi thêm vài phút, đến khi chắc chắn bầy quái vật đã đi xa, An mới chậm rãi đưa tay lên hông, vặn nấc nguồn bộ đàm. Một tiếng rè rất nhỏ vang lên bên tai. Cậu nhấn nút phát, hạ giọng:

— Thắng... Tôi đây. Bọn chúng rút rồi, rager cũng tản hết.

— An! Ông còn sống à? — Giọng Thắng bật lên, rồi lập tức hạ xuống.

Ngay sau đó, giọng đội trưởng Lĩnh chen vào:

— An, báo cáo tình trạng.

— Vai trái bị thương, nhiều chỗ xây xát, nhưng vẫn cử động được.

— Vị trí?

— Tôi đang ở bụi mận gai sau gian bếp. Tôi sẽ men theo bức tường đá, bò sang cửa sổ phía Tây. Các đồng chí chuẩn bị kéo tôi vào.

— Được. Di chuyển thật chậm. Chúng tôi sẽ quan sát bên trong, có biến sẽ yểm trợ ngay.

— Rõ.

An tắt bộ đàm, cắn chặt răng chịu đựng cơn đau ở bả vai rồi chống người bằng cánh tay phải. Cậu áp sát mặt đất, trườn từng chút một dọc theo bức tường đá phủ đầy rêu.

Khi An mới bò được quãng ngắn thì một cơn gió bất chợt lùa qua.

Phía trước bỗng vang lên tiếng gầm. Một con vừa bỏ đi lúc nãy đột nhiên đứng bất động giữa màn sương, cái đầu liên tục đảo qua lại, hít hít không khí. Con quái vật ngẩng phắt đầu lên, hướng thẳng về phía vách nhà phát ra một tràng rú chói tai.

Tiếng rú kéo theo những tiếng đáp trả từ nhiều hướng. Chỉ vài giây sau, tiếng chân rầm rập lại áp sát khu nhà.

An nhìn khoảng sân trống trước mặt. Cửa sổ vẫn còn quá xa. Cậu chầm chậm trườn lùi, trở lại bụi mận gai ban nãy.

Đám rager không còn lao đi vô định. Chúng tản rộng, cúi sát mặt đất, lần theo mùi quanh từng bụi cỏ và mô đất. Khoảng cách với chỗ An đang nấp dần thu hẹp.

Mỗi lần một con quái vật cúi sát mặt đất hít hà, cả người An lại căng cứng. Cậu hít vào thật chậm, tiếp tục trườn lùi từng chút một.

An tận dụng những rãnh đất và hốc cây mục để che khuất người, cố không làm lay động lớp lá khô. Những lớp bùn đất lạnh ngắt bắt đầu bám đầy quân phục. Từng chiếc gai trong bụi thì cào rách tay áo, cứa vào những vết xước ở vai. An nghiến răng, tiếp tục lùi sâu vào rừng.

Ngay trước mặt cậu, qua những kẽ lá, tiếng gầm gừ và mùi cơ thể tanh tưởi của đám quái vật vẫn bám theo.

Bỗng nhiên, trong lúc vô tình ngoái đầu nhìn về phía sau để tìm đường rút, An khựng lại. Qua màn sương, cậu lờ mờ nhìn thấy vài căn nhà kho bằng gỗ cũ kỹ nằm ở rìa khu xóm. Tất cả đều tối om, đổ nát.

Ngoại trừ một căn nằm khuất sau rặng cây. Sau ô cửa sổ nhỏ, một vệt sáng vàng yếu ớt vẫn hắt ra, chập chờn.

An hơi sững người: "Vẫn còn người sống? Hay là bẫy?"

Nhìn lại bầy rager đang từng bước áp sát, cậu liền đổi hướng về phía căn nhà. Cứ bò được vài mét, cậu lại dừng, lắng nghe tiếng động phía sau rồi mới tiếp tục.

💬 Bình luận (0)