🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.14: Lỗi Hệ Thống

~9 phút đọc · 1799 từ · ⚠️ Báo cáo

Cây cột pha lê trên bầu trời bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những vết nứt lan ra từ chân cột, chạy dọc lên thân, rồi một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Toàn bộ bầu trời như vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh kính, rồi từ từ ghép lại. Giọng nói của Ý Chí Đại Đạo lại vang lên, nhưng lần này nó không còn uy nghiêm tuyệt đối nữa, mà ẩn chứa một chút... bối rối.

"Lỗi hệ thống. Lỗi hệ thống. Tính toán lại. Điều chỉnh nhiệm vụ."

Toàn bộ nữ nhân trên đại lục đều ngước lên, tim đập thình thịch. Lâm Phong cũng dừng lại, dương vật vẫn cắm sâu bên trong một nữ đệ tử đang rên rỉ, nhưng mắt hắn hướng lên cây cột.

"Nhiệm vụ mới: Do sai sót trong tính toán năng lượng vũ trụ, số lượng nữ nhân cần gieo giống được điều chỉnh từ một trăm triệu xuống còn ba trăm nghìn. Thời hạn không đổi: sáu năm ba tháng. Nếu không hoàn thành, Huyền Hoàng đại lục vẫn sẽ nổ tung."

Một trăm triệu xuống còn ba trăm nghìn.

Âm thanh nhẹ nhõm vang lên khắp đại lục. Nhiều nữ nhân òa khóc vì sung sướng. Ba trăm nghìn so với một trăm triệu, đó là sự khác biệt giữa địa ngục và thiên đường. Nhưng chưa kịp mừng, giọng nói lại tiếp tục.

"Bổ sung: Để khuyến khích, mỗi nữ nhân được Lâm Phong gieo giống thành công sẽ nhận được một Ân Huệ Trời Ban. Đó có thể là tăng một cảnh giới tu luyện, trẻ lại mười tuổi, chữa lành mọi bệnh tật, hoặc nhận được một kỹ năng ngẫu nhiên từ Đại Đạo. Chất lượng tinh dịch của Lâm Phong càng đặc, ân huệ càng lớn."

Cả đại lục chết lặng trong một giây.

Rồi bùng nổ.

Tăng một cảnh giới? Trẻ lại mười tuổi? Chữa lành mọi bệnh tật? Kỹ năng từ Đại Đạo? Những thứ mà các nữ tu dành cả đời khổ tu cũng chưa chắc đạt được, giờ đây chỉ cần được Lâm Phong gieo giống là có ngay. Giá trị của hắn từ "người duy nhất có thể cứu thế giới" đã biến thành "kho báu sống mà ai cũng muốn sở hữu".


Tại Thanh Vân Tông lúc này, Lâm Phong vừa rút dương vật ra khỏi nữ đệ tử thứ hai mươi bảy trong ngày. Cô gái trẻ nằm vật ra đất, toàn thân co giật, bụng căng phồng vì tinh dịch. Đột nhiên, một vầng sáng tím bao phủ lấy cô. Cơ thể cô run lên, làn da trở nên căng bóng hơn, những vết sẹo cũ biến mất. Cô mở bừng mắt, kinh ngạc thốt lên.

"Ta... ta vừa đột phá lên Ngưng Khí trung kỳ! Lại còn trẻ ra mấy tuổi nữa!"

Cô sờ lên mặt mình, rồi òa khóc vì hạnh phúc. Những nữ đệ tử khác đang chờ đến lượt càng thêm điên cuồng. Họ lao vào Lâm Phong, tranh giành vị trí gần dương vật hắn. Có người ngậm lấy nó, mút mát điên cuồng để hứng những giọt tinh dịch còn sót lại. Có người cúi xuống liếm sạch đùi hắn, bụng hắn, bất kỳ nơi nào có dính thứ chất lỏng quý giá ấy.

Lâm Phong đứng giữa vòng vây, dương vật vẫn cương cứng, vẫn năm mươi centimet, vẫn thô như bắp đùi, đầu dương vật to bằng nắm tay bóng loáng dưới ánh mặt trời. Hắn cười, một nụ cười vừa thỏa mãn vừa đầy quyền lực.

"Hóa ra tinh trùng của ta lại quý giá đến vậy."

Hắn vừa nói vừa túm lấy Hồng Lăng đang quỳ dưới chân mình, nâng cằm nàng lên. Đôi mắt hồ ly của nàng long lanh, miệng vẫn còn dính tinh dịch.

"Sư tỷ muốn ân huệ gì?"

Hồng Lăng nuốt vội ngụm tinh dịch trong miệng, rồi nhìn hắn đầy khao khát.

"Ta muốn ngươi đâm ta. Đâm thật mạnh. Thật sâu. Ta muốn có thai với ngươi. Ta muốn đứa con mang dòng máu Dục Hỏa Chân Thể."

Lâm Phong bật cười, rồi vật nàng xuống đất. Hắn không cần chuẩn bị gì cả. Dương vật hắn đã đủ ướt vì dịch thể của hàng chục nữ nhân trước đó. Hắn tách hai chân Hồng Lăng ra, và đâm thẳng vào.

Năm mươi centimet chui vào bên trong nàng một cách dễ dàng, bởi vì nàng đã ướt đẫm từ lâu. Nhưng nàng vẫn hét lên một tiếng đầy khoái cảm khi cảm nhận được nó lấp đầy toàn bộ khoang chứa, chạm đến tận cùng sâu nhất, nơi chưa từng có thứ gì chạm vào. Hắn đâm nàng như một cái máy, nhanh, mạnh, không ngừng nghỉ. Mỗi cú đâm đều khiến bụng nàng phồng lên, in hằn hình dáng dương vật qua làn da mỏng.

Hồng Lăng rên rỉ, gào thét, van nài. Nàng đạt đỉnh liên tục, dịch thể bắn ra như suối. Và khi Lâm Phong xuất tinh, một vầng sáng đỏ rực bao phủ lấy nàng. Nàng cảm nhận được cơ thể mình đang thay đổi. Linh lực cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, cảnh giới từ Hóa Đan sơ kỳ nhảy vọt lên Hóa Đan hậu kỳ, chỉ còn một bước nữa là Kết Anh. Làn da nàng trở nên mịn màng hơn, mái tóc đỏ rực hơn, đôi mắt hồ ly càng thêm quyến rũ.

"Ân huệ... ân huệ thực sự..."

Nàng thì thầm, rồi gục xuống, chìm vào giấc ngủ thỏa mãn.

Lâm Phong rút dương vật ra, và ngay lập tức một nữ đệ tử khác lao vào, ngậm lấy nó, mút sạch những giọt tinh dịch còn vương lại. Nhưng hắn chưa kịp làm gì thì Liễu Nguyệt Thiền đã xuất hiện. Nàng đẩy đám đông ra, bế thốc Lâm Phong lên, bay thẳng về mật thất.

"Tông chủ?"

Liễu Nguyệt Thiền không trả lời. Nàng đặt hắn xuống phiến đá, rồi trèo lên người hắn, tự mình hạ xuống. Dương vật năm mươi centimet chui vào bên trong nàng, và nàng rên lên một tiếng dài. Nhưng lần này không phải vì khoái cảm đơn thuần. Nàng đang hấp thụ dương khí của hắn, đang tận dụng ân huệ trời ban.

"Ta cần mạnh hơn. Ta cần đạt đến Độ Kiếp. Chỉ có như vậy ta mới bảo vệ được ngươi khỏi những kẻ sẽ đến."

Vừa nói, nàng vừa nhấp lên nhấp xuống điên cuồng. Mái tóc bạc tung bay, bộ ngực đầy đặn lắc lư, dịch thể chảy thành dòng xuống bụng hắn. Nàng đạt đỉnh hết lần này đến lần khác, và mỗi lần như vậy, linh lực của nàng lại tăng vọt. Từ Đại Thừa hậu kỳ, nàng chạm đến Đại Thừa viên mãn, rồi một tiếng sét vang lên từ bầu trời.

Độ Kiếp.

Liễu Nguyệt Thiền đã đột phá Độ Kiếp ngay trên người hắn. Nàng ngửa đầu cười lớn, một nụ cười đầy chiến thắng. Rồi nàng cúi xuống hôn hắn, một nụ hôn sâu và nồng cháy.

"Cảm ơn ngươi. Giờ thì để ta đi xử lý đám ruồi nhặng đang kéo đến."

Nàng biến mất khỏi mật thất, để lại Lâm Phong một mình. Nhưng hắn không ở một mình được lâu.

Cửa mật thất bị phá tung. Hàng trăm nữ đệ tử tràn vào, trần truồng, mắt rực cháy, miệng rên rỉ. Họ lao vào hắn như một đàn thú đói. Có người ngậm lấy dương vật. Có người liếm khắp cơ thể hắn. Có người ngồi lên mặt hắn, ép hắn liếm khe suối ướt đẫm của mình. Có người chen vào giữa hai chân hắn, tách mông ra, cố gắng nhét dương vật vào hậu môn.

Mật thất vốn rộng lớn giờ đây chật ních những cơ thể trần truồng. Hàng trăm bộ ngực đầy đặn, hàng trăm khe suối ướt đẫm, hàng trăm khuôn mặt đỏ bừng vì khao khát. Mùi dục vọng nồng nặc đến mức có thể khiến bất kỳ ai cũng phải chết ngạt. Nhưng Lâm Phong thì không. Hắn hít thở mùi đó như một liều thuốc kích thích.

Hắn nắm lấy một nữ đệ tử đang ngồi trên mặt mình, ném cô sang một bên, rồi đứng dậy. Dương vật năm mươi centimet của hắn chĩa thẳng ra như một vũ khí. Hắn túm lấy hai nữ đệ tử gần nhất, vật họ nằm chồng lên nhau, và đâm vào.

Một cú đâm xuyên qua cả hai người.

Cả hai cùng hét lên, dịch thể bắn ra ướt cả sàn đá. Hắn đâm liên tục, rút ra khỏi người này thì đâm vào người kia, không cần phân biệt ai với ai. Mỗi cú đâm là một lần xuất tinh. Mỗi lần xuất tinh là một vầng sáng ân huệ bao phủ lấy nạn nhân. Một số đột phá cảnh giới. Một số trẻ lại. Một số nhận được kỹ năng mới.

Cả mật thất trở thành một cơn lốc tình dục điên cuồng. Những cơ thể trần truồng quấn lấy nhau, những tiếng rên rỉ hòa thành một bản giao hưởng dâm đãng. Lâm Phong ở giữa, dương vật không bao giờ xìu, tinh dịch không bao giờ cạn. Hắn như một cỗ máy, nhưng là cỗ máy biết tận hưởng. Hắn cười lớn, tận hưởng từng cơ thể, từng khe suối, từng cơn co bóp.

"Tiếp theo! Tiếp theo nữa!"

Hắn gầm lên, và đám đông lại ào vào.

Bên ngoài, tin tức về ân huệ trời ban đã lan khắp đại lục. Những tông môn lớn bắt đầu cử người đến Thanh Vân Tông. Những nữ tán tu ẩn cư cũng rời khỏi động phủ. Những yêu thú hóa hình cũng lên đường. Tất cả đều muốn một lần được Lâm Phong gieo giống, để nhận lấy ân huệ quý giá kia.

Và ở một nơi xa xôi, một thế lực hắc ám cũng đang nhăm nhe. Họ không muốn ân huệ. Họ muốn bắt Lâm Phong về, nhốt hắn lại, và biến hắn thành công cụ sản xuất tinh dịch vĩnh viễn.

Nhưng đó là chuyện của những chương sau. Còn bây giờ, tại mật thất Thanh Vân Tông, Lâm Phong vẫn đang miệt mài với nhiệm vụ ba trăm nghìn. Và hắn mới chỉ hoàn thành được... vài trăm người thôi.

Sáu năm ba tháng.

Ba trăm nghìn nữ nhân.

Con đường vẫn còn rất dài. Nhưng với dương vật năm mươi centimet, sinh lực vô hạn, và một đại lục toàn nữ nhân đang khao khát hắn, Lâm Phong biết rằng mình sẽ làm được.

Và hắn sẽ tận hưởng từng giây phút của cuộc hành trình điên cuồng này.

💬 Bình luận